Ôпg Lão Cựu CҺιếп BιпҺ Làm Bảo Vệ Bị KҺιпҺ TҺườпg. KҺι Một Sĩ Quaп Mỹ CҺào Ôпg, Tȃt Cả CҺoáпg Váпg….
Tôi nhớ như in cái buổi sáng định mệnh ấy. Nắng oi bức tháng Năm đổ xuống vai áo bảo vệ cũ kỹ của tôi, mồ hôi ướt đẫm lưng. Tôi đứng ở bãi xe khách sạn năm sao, tay cầm gậy giữ xe, mắt dõi theo từng chiếc xe lăn bánh vào. Bỗng Minh Hoàng – thằng quản lý trẻ tuổi, mới ngoài ba mươi – đi ngang qua. Nó liếc tôi một cái nhìn khó chịu, rồi quát khẽ nhưng đủ để cả đám nhân viên nghe thấy: “Ông Bình ơi, ông già rồi thì đứng xa ra một chút đi! Hôm nay có đoàn khách VIP từ Mỹ về, đừng có đứng đây làm vướng mắt người ta!”.
Những tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau. Tôi cúi đầu, nuốt nước bọt đắng ngắt, tay siết chặt cán gậy đến trắng khớp. “Vâng”, tôi chỉ đáp thế thôi. Lòng nhói lên một cái đau quen thuộc. Nhưng lúc đó, tôi không hề biết rằng chỉ vài phút nữa thôi, mọi thứ tôi giấu kín bao năm sẽ ùa về như cơn lũ, và chính những kẻ vừa cười nhạo tôi sẽ phải nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn khác.
Mười năm nay, ngày nào cũng vậy. Tôi dậy từ ba giờ sáng, pha vội cốc trà đá mua ngoài cổng khu công nghiệp, đạp chiếc xe đạp cũ kỹ hai mươi năm tuổi đến khách sạn. Nhận ca, đứng ở bãi xe, mắt mỏi mòn nhìn những chiếc ô tô sang trọng lướt qua. Khách đến khách đi, ai cũng bận rộn với vali kéo lê, điện thoại reo vang, chẳng ai nhìn tôi quá ba giây. Có khi họ đưa chìa khóa, tôi nhận lấy, gật đầu lịch sự, rồi lại đứng im thin thít dưới nắng.
Nhân viên trẻ trong khách sạn thì khác hẳn. Họ tụ tập ở phòng nghỉ trưa, cười đùa về lương thưởng, về khách khó tính, về những câu chuyện drama trên Facebook. Tôi ngồi một góc, im lặng uống trà đá, nghe họ thì thầm: “Chú ấy chắc xin việc mãi không ai nhận nên mới phải làm bảo vệ ở đây chứ gì?”. Tiếng cười phá lên. Tôi nghe rõ mồn một, nhưng chỉ cười thầm trong lòng. Không trách. Cuộc đời vốn dĩ khắc nghiệt, ai cũng lo thân mình trước.
Nhà tôi ở ngoại thành Hà Nội, căn nhà cấp bốn nhỏ xíu, mái ngói cũ kỹ, vợ tôi mất đã mười lăm năm vì bệnh ung thư. Con trai tôi giờ làm ăn ở Sài Gòn, vợ con đàng hoàng, nhà cửa khang trang. Nó bận rộn kinh khủng, chỉ gửi tiền đều đều mỗi tháng. Con dâu thỉnh thoảng gọi video, giọng ngọt ngào nhưng tôi biết là thương hại: “Bố ơi, bố về với con đi. Làm bảo vệ chi cho mệt, tiền cũng chẳng bao nhiêu, con cháu chăm sóc bố”. Tôi cười, bảo “Bố quen rồi”. Thực ra tôi không quen ngồi không. Cuộc đời tôi từng là những trận đánh, những đêm rừng, những quyết định sinh tử chỉ trong tích tắc. Ngồi nhà một mình, thời gian trôi qua vô nghĩa quá. Con trai ít về, chỉ hai ba năm một lần. Tôi không trách. Ai cũng có cuộc sống riêng. Nhưng có những đêm nằm một mình nghe tiếng côn trùng kêu ngoài vườn, tôi lại nghĩ về những đồng đội đã nằm lại nơi rừng sâu, về những ngày mà mỗi khoảnh khắc đều quan trọng đến tính mạng.
Buổi sáng hôm ấy, khách sạn nhộn nhịp hơn thường lệ. Minh Hoàng mặc vest xịn, tóc chải chuốt bóng mượt, dặn dò nhân viên inh ỏi: “Chuẩn bị kỹ đi! Đoàn doanh nhân Việt kiều từ Mỹ về, toàn người có tiếng. Mọi thứ phải chuyên nghiệp, không được sai sót một ly!”. Tôi đứng cách đó không xa, nghe hết. Một đứa nhân viên hỏi về bãi xe, Minh Hoàng phảy tay: “Ông Bình cứ làm như mọi ngày, đứng đó là được, đừng để khách VIP phàn nàn là chính”. Câu nói bay thẳng vào tai tôi. Tôi không nói gì, chỉ siết chặt cán gậy. Lòng chợt dâng lên những ký ức xa xôi – mùi khói súng, tiếng trực thăng, những cậu lính trẻ dưới quyền tôi. Nhưng tôi đẩy chúng xuống. Quá khứ là quá khứ. Giờ tôi chỉ là ông Bình giữ xe già nua, chậm chạp.
Rồi chiếc xe sang trọng ấy xuất hiện. Đen bóng loáng, cửa kính tối màu, lá cờ nhỏ bay phất phơ trước mui. Nó lăn bánh chậm rãi vào bãi đỗ. Toàn bộ nhân viên căng thẳng. Minh Hoàng chỉnh cà vạt, lễ tân chạy ra sẵn sàng mở cửa. Tôi vẫn đứng yên ở vị trí cũ, quan sát. Cửa xe mở. Một người đàn ông bước xuống. Vóc dáng rắn rỏi, tóc điểm bạc, khí chất chững chạc. Anh ta nhìn quanh bãi xe, ánh mắt dừng lại ở tôi rất lâu. Thời gian như khựng lại. Anh ta nhìn tôi, mắt mở to như không tin nổi.
Cả khách sạn im bặt. Minh Hoàng nhíu mày, định bước lên can thiệp. Nhưng người đàn ông đã lên tiếng trước, giọng run run: “Anh Bảy… anh Bảy Bình phải không?”. Tiếng gọi ấy không phải kiểu xã giao. Nó là giọng của người từng gắn bó máu thịt. Nhân viên trẻ ngơ ngác nhìn nhau. Với họ, tôi chỉ là ông bảo vệ già. Không ai biết tên thật của tôi ngoài “ông Bình”. Tôi đứng yên, ký ức ùa về như sóng dữ. Khu rừng rậm phía tây, tiếng súng AK nổ đan dày, cậu lính trẻ ngày nào giơ tay chào tôi dưới ánh nắng chiều đỏ rực. Bây giờ cậu ấy đứng đây, không còn là lính nữa.
“Em là Hoàng Dũng… em từng ở dưới quyền anh”, anh ta nói, giọng càng lúc càng xúc động. “Anh Bảy Bình… em không tin nổi…”. Minh Hoàng đứng bất động. Nhân viên thì thầm to nhỏ. Tôi gật đầu chậm rãi: “Dũng à…”. Chỉ hai chữ ấy thôi, nhưng lòng tôi dâng trào. Hoàng Dũng quay sang Minh Hoàng, ánh mắt sắc lạnh: “Anh có biết người đang đứng trước mặt anh là ai không?”. Không khí nặng nề đến mức nghe rõ tiếng thở. Những câu đùa sau lưng tôi bỗng vang vọng lại trong đầu mọi người. Hoàng Dũng tiếp tục, giọng trầm xuống: “Nếu không có anh Bảy, em và cả tiểu đội đã chết trong trận vây giáp ở rừng phía tây năm 1972. Anh quyết định rút lui đúng lúc, đánh lạc hướng địch, bị thương nặng nhưng vẫn cầm cự để chúng em thoát ra…”.
Tôi nghe mà lòng quặn thắt. Những ký ức ấy tôi chôn chặt bao năm. Không kể với con cái, không kể với ai. Tôi chọn cuộc sống lặng lẽ này không phải vì không còn lựa chọn, mà vì tôi quen với việc lùi lại phía sau, không cần ai nhớ. Nhưng giờ đây, quá khứ tìm đến tôi giữa bãi xe nắng cháy. Nhân viên trẻ cúi đầu, không dám nhìn thẳng. Minh Hoàng mặt đỏ bừng, bối rối lần đầu tiên kể từ ngày làm quản lý. Hoàng Dũng bước lại gần tôi, nắm chặt vai: “Anh Bảy, em không thể để anh đứng đây giữ xe nữa. Tối nay anh đến bữa tiệc với em. Em muốn mọi người biết anh thực sự là ai”.
Lời mời ấy treo lơ lửng. Tôi im lặng. Lòng tôi dao động dữ dội. Bao năm qua tôi nghĩ mình không còn gì để bận tâm. Nhưng lúc này, những thứ tưởng chôn vùi lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng điều xảy ra sau đó mới thực sự khiến tôi sụp đổ…
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tôi gật đầu. “Tối nay tôi sẽ đến”. Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng cả bãi xe như thở phào. Hoàng Dũng mỉm cười ấm áp, quay đi chuẩn bị cho bữa tiệc. Tôi vẫn đứng đó đến hết ca, lòng rối bời. Tối đến, khách sạn sáng rực ánh đèn. Tôi không mặc đồng phục bảo vệ nữa, chỉ bộ quần áo sơ mi cũ màu xám, quần tây đen đã sờn. Bước vào sảnh tiệc, mọi ánh mắt đổ dồn về tôi. Không còn là ánh mắt thờ ơ, khinh thường nữa. Hoàng Dũng đứng giữa, nâng ly lên: “Hôm nay tôi muốn giới thiệu một con người đặc biệt. Nếu không có ông ấy, tôi đã không đứng đây được”.
Anh kể hết. Trận đánh năm ấy, những đêm hành quân trong mưa rừng, đồng đội ngã xuống bên cạnh, cách tôi bị thương ở vai và chân nhưng vẫn bò qua bò lại để kéo từng người ra khỏi vòng vây. Mọi người im lặng nghe, không khí nặng nề xúc động. Minh Hoàng đứng một góc, mặt tái mét, tay run run cầm ly nước. Anh ta bước tới sau, giọng nghẹn ngào: “Ông Bình… tôi xin lỗi. Tôi đã sai. Tôi nghĩ ông chỉ là… một ông bảo vệ bình thường”. Tôi nhìn anh ta, không trách móc: “Không sao đâu cậu. Cậu không phải người duy nhất nghĩ vậy. Cuộc đời hay che giấu những điều quan trọng nhất”.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Khi bữa tiệc đang diễn ra, điện thoại tôi reo. Con trai tôi từ Sài Gòn gọi video. Giọng nó run run: “Bố… con vừa nghe tin từ chú Dũng. Sao bố không kể con biết? Con tưởng bố chỉ là…”. Con dâu đứng sau, mắt đỏ hoe, khóc: “Bố ơi, con xin lỗi. Con tưởng bố làm bảo vệ vì không có lựa chọn nào khác…”. Tôi chỉ cười buồn, tắt máy. Quá khứ không phải thứ tôi muốn khoe khoang. Tôi từng nghĩ kể ra chỉ làm con cái thêm gánh nặng.
Những ngày sau, mọi thứ thay đổi chóng mặt. Hoàng Dũng kéo tôi ra một bên, đưa cho tôi xem hồ sơ dự án hỗ trợ cựu chiến binh. “Anh Bảy, em có quỹ này. Em muốn anh làm cố vấn. Không phải đứng giữ xe nữa. Anh xứng đáng hơn thế nhiều”. Tôi im lặng suy nghĩ rất lâu. Bao năm tôi chọn lặng lẽ, vì nghĩ mình thuộc về quá khứ. Nhưng nhìn những hồ sơ cựu binh – người thì sửa xe máy ở quê, người sống một mình với vết thương cũ vẫn rỉ máu mỗi khi trời mưa, người thì bị con cái coi thường vì “nghèo và cũ kỹ” – tôi thấy chính mình trong đó. Tôi đồng ý.
Tôi xin nghỉ việc ở khách sạn. Minh Hoàng tiễn tôi tận cổng, cúi đầu thật sâu: “Cảm ơn ông đã tha thứ. Từ nay em sẽ không bao giờ coi thường ai nữa”. Tôi về nhà, ngồi nhìn những tấm ảnh cũ kỹ, huân chương xỉn màu giấu trong ngăn kéo. Lòng tôi không vui hẳn. Có nỗi buồn len lỏi. Bao năm bị lãng quên, giờ được nhớ đến, nhưng những đồng đội đã nằm lại thì sao? Những người như tôi ngoài kia vẫn còn rất nhiều, vẫn đang lặng lẽ sống những ngày tháng bị coi thường.
Tôi bắt đầu công việc mới. Gặp từng cựu binh, ngồi với họ hàng giờ dưới hiên nhà, nghe họ kể chuyện rừng xưa, chuyện vợ con, chuyện những vết thương không nguôi. Có người ban đầu từ chối: “Chú ơi, sống thế này quen rồi, giờ mới nhớ tới?”. Tôi chỉ ngồi im, kể lại trận đánh năm ấy, kể về những người đã không về. Dần dần họ mở lòng. Sự kiện tri ân cuối năm, tôi đứng trên sân khấu, nhìn xuống những gương mặt quen mà lạ. “Chúng tôi không cần ai gọi là anh hùng. Chỉ mong được nhớ đến như những con người bình thường đã làm điều đúng đắn trong hoàn cảnh không cho phép”.
Khán phòng vỗ tay vang dội. Hoàng Dũng đứng cạnh, vỗ vai tôi. Con trai tôi bay ra Hà Nội, ôm tôi khóc như đứa trẻ: “Bố… con tự hào về bố”. Nhưng khi về nhà một mình, tôi ngồi ngoài hiên, nhìn trời đêm tối om. Tiếng côn trùng kêu rả rích. Tôi mỉm cười, nhưng lòng vẫn vương chút tiếc nuối. Cuộc đời tôi từng là lửa đạn, giờ là những ngày bình dị. Tôi không hối hận vì đã chọn lặng lẽ bao năm. Nhưng có lẽ, nếu sớm hơn một chút, nhiều người như tôi đã không phải chờ đợi quá lâu để được nhìn nhận.
Tôi thở dài, tắt đèn, đi ngủ. Ngày mai còn nhiều việc phải làm. Cuộc sống vẫn tiếp tục, không ồn ào, nhưng giờ đây, ít nhất, tôi không còn là người bị quên lãng hoàn toàn. Và tôi biết, ở đâu đó, những đồng đội xưa vẫn đang mỉm cười.





