Sau 3 Năm Lү Hȏп, Vợ Trở Vḕ Từ Đức Cùпg Cặp Soпg SιпҺ KҺιếп Cả Gιa Tộc CҺồпg Sữпg Sờ.

Sau 3 Năm Lү Hȏп, Vợ Trở Vḕ Từ Đức Cùпg Cặp Soпg SιпҺ KҺιếп Cả Gιa Tộc CҺồпg Sữпg Sờ.
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm mưa tầm tã ấy. Nước sông Hậu cuồn cuộn ngoài kia, tiếng mưa đập vào mái ngói như muốn đập nát cả cuộc đời tôi. Trong căn nhà lớn của họ Lê ở Châu Thành, tôi quỳ trên nền gạch bông lạnh buốt, tay rớm máu vì những mảnh sành vỡ, lau từng giọt canh tổ yến đổ lênh láng. Mùi thuốc bắc nồng nặc từ nồi canh vỡ hòa lẫn với mùi máu tanh trong miệng tôi. Bà Cẩn – mẹ chồng tôi – đứng đó, giọng the thé như dao cắt: “Mày định để nhà này tuyệt tự tuyệt tôn hả? Đồ đàn bà không biết đẻ!”
Cả gia tộc họ Lê nhìn tôi như kẻ thù. Ánh mắt họ sắc lạnh, soi mói từng centimet da thịt rám nắng của tôi. Văn Quảng, chồng tôi, ngồi im lặng với ly rượu đế, khuôn mặt lạnh tanh không một tia cảm xúc. Anh ném tờ đơn ly hôn lên mặt tôi, giấy trắng bay lả tả trước mắt. “Ký đi. Ba năm rồi, anh chờ đủ rồi.”
Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Nước mắt nóng hổi chực trào nhưng tôi cắn chặt môi, không để rơi một giọt. Tay run run cầm bút ký tên, từng chữ như dao cứa vào tim. Tôi không khóc. Lúc ấy, tôi không hề biết trong bụng mình đang có hai sinh mạng nhỏ bé – giọt máu của chính Văn Quảng. Sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Ba năm trước, tôi là Hồng Hạnh, cô gái quê mùa từ Hậu Giang lên. Tình yêu với Văn Quảng nảy nở cuồng nhiệt dưới gốc vú sữa sau vườn. Anh là trưởng nam nhà họ Lê – đại gia xuất khẩu trái cây lớn nhất Châu Thành, xe hơi, nhà lầu, vườn rộng mênh mông. Tôi nghĩ mình là cô gái may mắn nhất thế gian khi được anh cưới về trong tiếng reo hò của hai họ. Ngày cưới, tôi mặc áo dài đỏ, tay cầm bó hoa tươi, tin rằng từ nay sẽ được chồng thương, mẹ chồng yêu.
Thực tế phũ phàng hơn cả cơn ác mộng. Sáng nào tôi cũng dậy từ ba giờ sáng, nấu canh tổ yến cho bà Cẩn, quét dọn nhà cửa, chăm vườn cây. Tay chân tôi rám nắng vì phơi mình dưới nắng đồng, quần áo vẫn là bộ bà ba cũ kỹ. Bà Cẩn lúc nào cũng soi mói: “Con dâu nhà người ta sinh con trai nối dõi tông đường rồi, còn mày cái bụng phẳng lì như sân bay.” Mỗi câu nói của bà như dao cứa vào tim tôi.
Văn Quảng ban đầu còn bênh vực: “Mẹ đừng ép Hạnh nữa.” Nhưng dần dần, anh im lặng. Công ty cần vốn mở rộng, đối tác Thúy Liễu – con gái nhà giàu Sài Gòn – xuất hiện. Cô ta xinh đẹp, ăn mặc sang trọng, mùi nước hoa Chanel phảng phất khắp nhà. Còn tôi, vẫn là người vợ quê mùa, tay chai sạn vì làm lụng. Tôi đi khám khắp các bệnh viện từ Cần Thơ đến Sài Gòn. Bác sĩ lắc đầu: “Em khó thụ thai lắm.” Tôi về nhà khóc thầm mỗi đêm, cầu trời khấn Phật, nằm bên chồng mà lòng đầy tuyệt vọng.
Càng cố gắng, bà Cẩn càng khinh miệt. “Nuôi mày tốn cơm tốn gạo, không sinh được thì cút đi!” Những lời ấy khiến tôi nghẹn ngào, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Đêm dỗ đầu bố chồng, tôi vô ý làm rơi bát canh. Bà Cẩn hất hết bát canh nóng hổi lên mặt tôi. Da mặt rát bỏng, nước mắt trào ra vì đau. Thúy Liễu ngồi cạnh chồng tôi, cười đắc chí. Văn Quảng lạnh lùng: “Dọn sạch đi rồi lên phòng, anh có chuyện muốn nói.”
Lên phòng, anh ném đơn ly hôn. “Mẹ muốn cháu nội, công ty cần vốn nhà Liễu. Em không đẻ được, anh chờ ba năm là đủ.” Tôi cười chua chát, giọng run run: “Vậy tình yêu ba năm trước dưới gốc vú sữa là gì hả anh?” Anh quay lưng, lạnh lùng: “Anh là trưởng nam, phải gánh cơ nghiệp. Căn nhà quận Ninh Kiều và hai tỷ, coi như bù đắp.”
Tôi ký, không lấy một đồng. Chỉ nói: “Sau này đừng tìm tôi, coi như Hồng Hạnh đã chết.” Ra khỏi nhà, bà Cẩn phe phẩy quạt nan: “Đi cho khuất mắt, đồ cây độc không trái, gái độc không con!”
Mưa xối xả như trời đổ. Tôi xách vali nhỏ, đi bộ ra bến phà trong đêm tối. Bụng quặn đau dữ dội, tôi nôn thốc nôn tháo bên vệ đường. Vào nhà vệ sinh ẩm mốc của bến phà, tôi mua que thử thai. Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng. Tim tôi đập thình thịch, chân mềm nhũn. Con của Quảng! Cháu đích tôn mà bà Cẩn mong ngóng bao năm. Nếu quay lại, họ sẽ giữ tôi, xé đơn ly hôn ngay lập tức.
Nhưng tôi dừng lại. Hình ảnh anh ném đơn lên mặt tôi, ánh mắt lạnh tanh, bà Cẩn hất bát canh nóng… tất cả ùa về như sóng dữ. Tôi siết chặt que thử thai, bẻ đôi. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Con ơi, mẹ sẽ nuôi con một mình. Chúng ta đi xa.”
Tôi bán hết trang sức hồi môn, liên lạc dì ở Đức, bay đi ngay đêm hôm sau. Trên máy bay, nhìn Sài Gòn nhỏ dần dưới chân, tôi thì thầm: “Tạm biệt, hẹn gặp lại ở vị thế khác.”
Ba năm ở Đức là địa ngục trần gian và cũng là hành trình lột xác. Tôi làm việc quần quật trong nhà hàng Sen Việt, mang thai song thai nặng nề. Sinh con một mình trong căn phòng trọ tuyết lạnh, tự cắt rốn, tự thay tã. Vừa bế con vừa giao hàng giữa trời giá buốt. Tôi đổi tên thành Hannah, học tiếng Đức, học kinh doanh. Dần dần mở rộng xuất nhập khẩu nông sản Việt. Hai con trai Thiên Phúc (Bắp) và Thiên Đức (Bơ) giống Văn Quảng như đúc – sống mũi cao, nụ cười ngạo nghễ. Mỗi đêm nhìn con ngủ, tôi vừa thương vừa hận, nước mắt lăn dài trên gối.
Tôi không về để van xin. Tôi về để họ thấy, không có họ, tôi vẫn rực rỡ.
Sân bay Cần Thơ, tôi đẩy xe hành lý, hai con đeo kính đen, mặc đồ hiphop cool ngầu. Tôi bước đi với blazer sang trọng, khí chất nữ hoàng. Bất ngờ, tôi thấy Văn Quảng và Thúy Liễu ở lối VIP. Anh ta sững sờ, điện thoại rơi đánh bộp. Hai con chỉ tay reo lên: “Mẹ ơi, chú kia giống con quá!”
Tôi tháo kính, nhìn anh một cái lạnh lùng, đẩy xe đi qua. Mùi nước hoa Chanel của tôi lấn át mùi rẻ tiền của Liễu. “Đi thôi con, xe công ty đón rồi.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
https://fleuri.info/21399/
……………………………………………
Tôi biết anh ta chết lặng đứng đó. Nhưng tôi không dừng lại. Cuộc họp với công ty Lê Gia diễn ra hai ngày sau. Tôi là Hannah – đại diện GreenLife, đối tác lớn từ châu Âu. Khi bước vào phòng họp sang trọng, bà Cẩn suýt đánh rơi tách trà nóng, Thúy Liễu há hốc mồm, Văn Quảng đứng bật dậy khiến ghế đổ kêu răng rắc.
Tôi bình thản ngồi xuống: “Tôi là Hannah. Có vẻ mọi người nhầm tôi với ai đó. Người giống người là chuyện bình thường. Chúng ta vào việc đi.”
Tôi vạch trần hết: vườn nhiễm mặn nặng, nợ lương công nhân hàng tháng, sử dụng hóa chất cấm. Thúy Liễu gào lên vu khống tôi. Bà Cẩn van xin, giọng run rẩy. Tôi đưa điều kiện rõ ràng: khảo sát vườn thực tế, chỉ làm việc với người có thẩm quyền cao nhất. Thúy Liễu bị đuổi ra ngoài giữa cuộc họp.
Trong hành lang khách sạn cao cấp, Văn Quảng kéo tôi vào góc khuất, ép tôi vào tường. Hơi thở anh nóng ran: “Em là Hạnh đúng không? Hai đứa trẻ là con anh phải không?”
Tôi cười lạnh, đẩy anh ra: “Anh hoang tưởng à? Ba năm trước anh bảo tôi không đẻ được. Giờ thấy tôi có con, anh nhận vơ? Chồng tôi ở Đức là người tuyệt vời, không bỏ vợ vì tiền bạc.”
Tôi đẩy anh ra nhưng lòng đau nhói như bị xé toạc. Về penthouse, hai con hỏi: “Mẹ ơi, chú ở sân bay nhìn buồn lắm.” Tôi dối: “Người lạ thôi con.” Đêm ấy, tôi ôm con khóc thầm, ký ức ùa về như lũ dữ.
Thúy Liễu không chịu thua. Cô ta thuê Bảy Sẹo bắt cóc Bắp và Bơ ngay tại Vincom Cần Thơ để xét ADN. Khi nhận tin điện thoại, tôi hoảng loạn, tay chân lạnh buốt, tim đập như muốn vỡ. Tôi gọi cho Văn Quảng – người duy nhất lúc này có thể cứu con tôi.
Anh lao đến ngay lập tức. Chúng tôi đuổi theo chiếc xe đông lạnh đến nhà kho ven sông Hậu. Thấy Thúy Liễu dí dao vào cổ Bơ, tôi quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa: “Thả con tôi, tôi cho cô tất cả!” Văn Quảng lao vào đánh nhau điên cuồng, che cho con, bị dao chém sâu vào vai. Máu anh phun ra nóng hổi. Tôi xịt hơi cay cứu anh, tiếng thét của tôi vang vọng trong kho tối.
Cảnh sát ập đến. Thúy Liễu bị bắt. Tại bệnh viện, bác sĩ nói nhóm máu hai con giống hệt Văn Quảng. Anh quỳ trước mặt tôi, khóc nức nở: “Anh biết hết rồi. Không có chồng Đức nào. Em chịu đựng một mình. Anh là thằng tồi tệ nhất.”
Tôi kể hết, giọng nghẹn ngào: những đêm sinh con một mình giữa tuyết lạnh, vác bụng bầu giao hàng, khóc thầm vì nhớ anh. Anh ôm chân tôi khóc như trẻ con. Bơ chạm tay vào vết thương anh: “Chú đau không? Cảm ơn chú cứu con.” Anh nói, giọng vỡ òa: “Không phải chú, là ba con.”
Tôi không gạt anh ra, nhưng tôi cần thời gian. Bà Cẩn mang canh tổ yến đến bệnh viện, quỳ gối xin lỗi tôi lần đầu tiên. Tôi đưa hợp đồng: Văn Quảng chuyển 50% cổ phần cho hai con, sống ly thân một năm thử thách, không can thiệp đời tôi.
Anh ký ngay lập tức, dù bà Cẩn gào khóc. “Tiền mất kiếm lại được, vợ con mất thì anh chết mất.”
Một năm ấy, anh thay đổi hoàn toàn. Sáng nào cũng đưa con đi học, chiều nấu ăn, ở nhà không tiệc tùng. Tôi thấy anh thật lòng. Hết hạn, tôi đưa giấy đăng ký kết hôn mới: “Hợp đồng trọn đời, chỉ yêu thương và tôn trọng.”
Anh bế tôi quay vòng, hai con reo hò vui mừng. Đám cưới trên sông Hậu với 99 chiếc ghe hoa, anh công khai chuyển toàn bộ cổ phần cho tôi, quỳ gối trao con dấu gia tộc. Bà Cẩn lội nước đón tôi về nhà. Gia đình sum vầy dưới gốc vú sữa khắc tên chúng tôi từ ba năm trước.
Bây giờ, nhìn Văn Quảng trồng cây cùng hai con trai dưới nắng chiều sông Hậu, tay tôi đặt lên bụng bầu con gái, tôi mỉm cười. Không phải thắng thua, mà là tôi đã tự cứu lấy mình. Từ người đàn bà bị ném ra đường trong cơn mưa tầm tã, tôi trở thành bầu trời che chở cho chính con mình.
Có những vết thương không lành hẳn, nhưng chúng làm ta mạnh mẽ hơn. Tôi không hận nữa. Chỉ tiếc những năm tháng đã mất. Nhưng giờ, dòng sông Hậu vẫn chảy, mang phù sa bồi đắp cho vườn cây và cho cả trái tim tôi đã từng tan vỡ.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!