Tôi nằm đó, liệt nửa người, méo một bên mặt, cố gắng kêu một tiếng cũng không ra thành lời. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung trong lồng ngực….

Tôi nằm đó, liệt nửa người, méo một bên mặt, cố gắng kêu một tiếng cũng không ra thành lời. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Con dâu tôi, Trang, đang đứng ngoài ban công chung cư Hà Đông, giọng nói lạnh tanh qua điện thoại: “Mẹ ơi, con quyết rồi. Đợi con lên chức là con đẩy bà ấy đi. Con không nuôi báo cô đâu.”
Mỗi chữ như dao sắc cứa vào tim tôi. Tai tôi nóng ran, như có ai đổ nước sôi trực tiếp vào. Tôi tưởng mình chết rồi, nhưng không, tôi vẫn nghe rõ. Hơn một năm rưỡi nằm liệt dưới mái nhà con trai, miệng câm, người không nhúc nhích, nhưng tai tôi vẫn nghe, mắt tôi vẫn thấy. Và lòng tôi, đã nát vụn từ lâu.
Tôi là Hợi, năm nay bảy mươi tuổi, quê làng Quỳnh Phụ, Thái Bình. Cái làng ven sông Hồng, nơi tôi sinh ra, lớn lên, cưới chồng, sinh con. Ông nhà tôi mất đột ngột năm ngoái, đang ngồi uống trà dưới gốc cau thì gục xuống. Từ đó tôi ở một mình với cái sân gạch đỏ au, cây cau ông trồng từ ngày cưới. Lá cau xào xạc mỗi chiều gió sông thổi về, như nhắc tôi nhớ những năm tháng vất vả cấy thuê, gặt lúa, nuôi thằng Đức khôn lớn.
Thằng Đức là con một, học hành tử tế, lên Hà Nội làm trưởng phòng dự án công ty kỹ thuật. Năm hai mươi chín tuổi lấy vợ. Con dâu tôi tên Trang, gốc Hải Dương, lớn hơn Đức ba tuổi. Lúc cưới, Trang làm nhân viên kinh doanh, sau chuyển sang chuỗi thẩm mỹ viện, mặt lúc nào cũng trắng trẻo, môi đỏ chót. Ngày ăn hỏi về quê, nó cười ngọt như mía lùi, bưng mâm cau ra mời bà con hàng xóm, gọi tôi bằng “Mẹ ơi” tự nhiên đến mức bà Tâm hàng xóm ghé tai: “Chị Hợi ơi, chị có phước lớn rồi. Con dâu hiền như thế cơ à.” Tôi cười, nước mắt lưng tròng vì mừng. Tôi tin thật.
Ba năm sau hôn lễ, tôi tai biến lần đầu. Đang cấy thuê về, chân tay tê cứng, ngã sấp mặt xuống sân gạch. Thằng Đức về khóc: “Mẹ ơi, mẹ lên Hà Nội ở với con đi.” Tôi lắc đầu, không muốn làm gánh nặng. Nhưng tai biến lần hai nặng hơn. Tỉnh dậy trong bệnh viện tỉnh Thái Bình, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, đèn neon trắng lạnh chiếu vào mắt. Miệng méo xệch, nửa người bên trái như chết hẳn. Thằng Đức quyết: “Mẹ phải lên với con.”
Xe cứu thương chạy từ năm giờ sáng, qua cầu Yên Lệnh gió sông lùa vào, lạnh buốt sống lưng. Thằng Đức gọi cho Trang. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi chỉ ba chữ: “Vâng, anh về đi.” Giọng lạnh tanh, tôi giật mình trên cáng stretcher, nước mắt nóng hổi lăn dài xuống gò má.
Về đến chung cư Hà Đông, Trang đứng giữa nhà, mặc áo trắng dài tay, tóc buộc cao, mặt tươi rói: “Mẹ ơi, mẹ về với con rồi.” Câu nói to, cả hành lang đều nghe thấy. Nhưng ánh mắt nó khi nhìn tôi, lạnh như băng. Đó là lời nói cho thiên hạ, không phải cho bà mẹ chồng liệt giường.
Họ kê giường y tế cho tôi trong phòng kho nhỏ, sát tường, chỉ vừa đủ một người nằm. Đêm đầu tiên, khoảng mười một giờ, tôi nghe tiếng cãi nhau khe khẽ từ phòng ngủ chính. Trang hỏi: “Một tháng hay một năm?” Thằng Đức trầm giọng: “Em ơi, mẹ anh nằm đây thì ở đây thôi.” Tiếng thở dài của nó, tôi nghe rõ. Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức tưởng không thở nổi.
Sáng hôm sau, Trang dắt Bống – cháu gái năm tuổi – đi học. Bống chạy vào ôm chân giường: “Bà nội ơi!” Tiếng cháu trong trẻo như chuông. Trang giật tay con kéo đi, ánh mắt liếc vào phòng tôi chỉ nửa giây, lạnh lẽo như nhìn một cái bao tải rác cản đường. Trưa Đức về, Trang đút cho tôi từng thìa cháo, lau miệng cẩn thận, giọng ngọt ngào. Đức đứng cửa nhìn, mắt dịu lại. Lúc ấy tôi hiểu: nó đang đóng kịch hoàn hảo.
Rồi những ngày Đức đi công trình Bắc Giang ba ngày, mặt nạ rơi dần. Trang bưng bát cháo đặt cách xa, lạnh tanh: “Bà tự ăn đi.” Khói cháo nguội dần, tôi nằm nhìn, nước mắt trào ra không kìm được. Tối nó thay tã, kéo mạnh, da hông tôi rát bỏng. Nó lẩm bẩm quay lưng: “Sống làm gì cho khổ người ta.” Sáu chữ ấy như lưỡi dao cứa sâu vào tim già nát của tôi.
Những đêm sau, Trang mua máy mát-xa chân cắm cho tôi rồi quên tắt. Tiếng máy vo vo suốt đêm, chân tôi tê buốt. Khuya khuya nó ra ban công gọi mẹ ruột: “Mẹ ơi, con đang tranh phó giám đốc. Đợi con lên là con đẩy bà ấy đi…” Tôi nằm nghe, tay nắm chặt mép chăn, móng tay cắm vào da thịt đến rỉ máu. Ký ức ùa về như sóng dữ: ngày cưới, nụ cười của Trang, lời khen của bà con, giấc mơ về một mái ấm sum vầy. Tất cả tan vỡ.

Nhưng điều xảy ra sau đó mới thực sự khiến tôi sụp đổ hoàn toàn. Thằng Đức về sớm hơn một ngày. Hóa ra nó đã………………………..

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
https://fleuri.info/21407/
lắp camera ẩn trong cái đồng hồ điện tử đầu giường tôi. Hai ngày liền nó ngồi nhà cô Lệ xem hết mọi thứ: Trang đặt cọc dưỡng lão An Khang ngay trước mặt tôi, gọi điện cho người đàn ông kia trong chính căn phòng kho chật hẹp, khoe sẽ đòi nửa căn nhà.
Tối hôm ấy, Trang về muộn, mùi rượu nồng nặc lẫn nước hoa đắt tiền. Thằng Đức mở laptop, để video chạy. Giọng Trang vang lên rõ mồn một: “Mẹ sống thế này khổ cho cả nhà… Tuần sau người ta đón mẹ… Anh ơi, em quyết rồi, hai tuần nữa em nộp đơn ly hôn…”
Trang gào lên, lao tới với tay tắt laptop. Thằng Đức lạnh lùng: “Em à, anh có thể tha chuyện dưỡng lão, nhưng ngoại tình, ngược đãi mẹ, chiếm đoạt tài sản… Anh không tha được.” Nó đưa ra sổ đỏ, sao kê ngân hàng – căn hộ này mua bằng tiền tôi bán mảnh đất quê trước khi cưới, là tài sản riêng của tôi.
Cô Lệ bước vào, đưa ghi âm của chị Hoa, những bức ảnh cái bát cháo nguội ngắt, cái thìa kiến bò lúc nhúc. Trang sụp xuống sàn, khóc nức nở, nước mắt giàn giụa. Thằng Đức đứng dậy, giọng không cao nhưng cắt như dao: “Vậy tôi bỏ vợ. Mời cô cút khỏi căn nhà của mẹ tôi.”
Bống thức dậy, đứng ở cửa phòng tôi, đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ gục bàn khóc, nhìn bố, rồi quay vào ôm chặt lấy tôi. Trang gọi con, giọng vỡ òa, nhưng Bống không ra. Cháu úp mặt vào vai tôi, run run: “Bà nội… đừng đi…” Hơi ấm của cháu thấm qua lớp áo mỏng, tôi khóc trong lòng, nước mắt lăn dài không thành tiếng.
Sáng hôm sau, Trang kéo vali đi. Cửa đóng cái cạch khẽ. Tiếng bánh xe lăn trên hành lang chung cư vang vọng, xa dần. Tôi về quê ba tháng sau, trên xe cứu thương. Bống cầm tay tôi suốt đường, chỉ tay ra cửa sổ: “Bà ơi, cánh đồng đẹp ghê!” Cánh đồng lúa Thái Bình xanh mướt, gió heo may se lạnh, tôi ngắm mà lòng day dứt khôn nguôi.
Về đến Quỳnh Phụ, cái sân gạch vẫn đỏ au, cây cau vẫn xào xạc. Chị Tâm sang, ôm tôi khóc: “Chị Hợi ơi, chị về rồi.” Tôi không khóc được thành tiếng, nhưng tim nứt một đường dài.
Tôi bắt đầu tập nói từng tiếng một. Mỗi ngày cô Lệ và chị Hoa giúp, thằng Đức về cuối tuần. Một năm sau, tôi gọi được “Bống”. Cháu nhảy cẫng lên ôm cổ tôi, tiếng cười vang cả sân. Nhà tôi giờ đầy tiếng người: Đức, Bống, cô Lệ, chị Hoa.
Còn Trang? Nó mất việc ở thẩm mỹ viện, người đàn ông kia bỏ rơi. Mẹ nó suy thận nặng. Một buổi chiều mưa phùn, Trang đứng ngoài cổng làng, ướt sũng, xin tiền chạy thận cho mẹ ruột. Thằng Đức đưa phong bì mười lăm triệu, giọng bình thản: “Đây là tiền gửi cho bác, không phải cho cô.” Trang nhìn Bống qua khe cổng, gọi con lần cuối, nhưng Bống quay vào ôm búp bê, không ra.
Tôi không hả hê. Tôi chỉ mệt mỏi. Mặt nạ rơi xuống, người đeo nó cũng rơi. Tôi không tha thứ, nhưng cũng chẳng oán trách nữa. Trách làm gì khi tim già này đã rách tả tơi. Tôi chỉ nằm giường y tế nhìn ra sân, cây cau đung đưa theo gió. Bống kể chuyện trường lớp, tôi đáp vài tiếng nghéo ngác. Thằng Đức nắm tay tôi: “Mẹ ơi, con xin lỗi.” Tôi chỉ gật đầu, siết nhẹ tay con.
Đời người như sông sâu, kẻ dò còn biết cạn, lòng người nham hiểm ai lường cho thấu. Tôi đã lường được, dù muộn màng. Nhưng tôi vẫn còn con, còn cháu, còn làng xóm Quỳnh Phụ. Tôi về nhà rồi. Cây cau vẫn xanh, sân gạch vẫn ấm. Và tim tôi, dù nứt, vẫn còn đập vì những điều còn lại.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!