1 cҺú cҺó cҺờ ƌợι gιa ƌìпҺ cҺủ tạι sιȇu tҺị suṓt 4 пăm: Vào 1 Ьιểu sáпg пọ ƌιḕu kỳ lạ ƌã xảү ra……
Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng tháng Tư năm 2025 ấy, không khí Biên Hòa se lạnh sau cơn mưa đêm. Tôi lái chiếc xe 7 chỗ cũ kỹ mang biển Sài Gòn dừng lại trước Coopmart, mệt mỏi vì quãng đường dài. Con gái tôi, bé Na lúc này đã 9 tuổi, tóc cột hai bên xinh xắn, ôm con gấu bông sờn cũ trên tay, reo lên đòi mua kem. Vợ tôi ngồi bên cạnh, im lặng như mọi ngày. Tôi mở cửa xe, bước ra, và rồi… một bóng dáng quen thuộc khiến tim tôi thắt lại.
Phèn.
Chú chó vàng lai ta bé nhỏ, giờ lông xơ xác, gầy guộc, chân khập khiễng, đang nằm ở góc bãi xe. Đôi mắt lim dim bỗng mở to. Chỉ một giây, hai giây, rồi nó bật dậy như thể tất cả sức lực còn sót lại trong bốn năm trời được dồn vào khoảnh khắc ấy. Phèn lao về phía chúng tôi, tiếng sủa đứt quãng, run rẩy, chân nó lê trên mặt asphalt nóng. Na hét lên, giọng the thé: “Phèn! Là Phèn! Ba ơi, con thấy Phèn!”
Cái tên ấy như lưỡi dao cứa vào tim tôi. Tôi sững người, đôi chân nặng trịch không nhấc nổi. Nước mắt nóng hổi trào ra mà không kịp kìm. Bốn năm. Bốn năm trời tôi tưởng chú chó bé bỏng đã chết, đã bị xe cán, đã bị người ta bắt mất. Mà giờ nó ở đây, vẫn ở đúng chỗ chiếc xe chúng tôi từng đỗ hôm ấy.
Tôi quỳ xuống, hai tay run lẩy bẩy vuốt ve bộ lông thô ráp, hôi hám của nó. Phèn áp mặt vào ngực tôi, rên rỉ, cái đuôi vẫy yếu ớt nhưng không ngừng. Mùi thuốc khử trùng từ siêu thị, mùi đất ẩm sau mưa, mùi nước mắt mặn chát của chính tôi hòa quyện lại. Tim tôi đập thình thịch, nghẹn đến mức không thở nổi. “Phèn… ba xin lỗi… ba xin lỗi con nhiều lắm…”
Hồi đó là tháng Năm 2021, dịch Covid hoành hành dữ dội. Chúng tôi từ Sài Gòn chạy về quê Đồng Nai lánh dịch. Xe chở đầy đồ đạc, vợ chồng tôi cãi nhau suốt đường vì tiền nong eo hẹp, vì công việc thất bát. Na năm tuổi lúc ấy ngồi sau ôm Phèn, chú chó là bạn thân nhất của con bé. Phèn được thả xuống xe một chút để đi vệ sinh. Chỉ một khoảnh khắc tôi quay đi mua nước, chú đuổi theo con mèo hoang rồi biến mất. Khi chúng tôi mua xong, hoảng loạn vì tin phong tỏa sắp tới, tôi vội lái xe đi luôn. Phải đến nửa giờ sau tôi mới nhận ra Phèn không còn trên xe.
Tôi dừng xe giữa đường, quay lại tìm. Vợ tôi gào khóc: “Anh tìm làm gì nữa? Dịch bệnh thế này, ai lo cho chó được!”. Na khóc đến khản giọng gọi tên Phèn. Nhưng trời tối dần, thành phố sắp đóng cửa, chúng tôi đành phải đi tiếp trong nước mắt. Từ đó, gia đình tôi như sụp đổ.
Những ngày đầu về quê, Na không ăn không ngủ, cứ khóc đòi Phèn. Vợ tôi thì trách tôi: “Tại anh không để ý! Giờ con bé buồn, tiền bạc thì chẳng có, anh định sao?”. Mẹ chồng tôi ở quê cũng xen vào, bảo tôi vô trách nhiệm, bảo vợ tôi nuông chiều con quá. Những cuộc cãi vã triền miên vì con chó mất tích, vì áp lực cơm áo gạo tiền trong dịch. Tôi đêm nào cũng nằm thao thức, nghĩ đến đôi mắt ngây thơ của Phèn, nghĩ đến cái đuôi vẫy khi nó thấy tôi về nhà. Tim tôi đau như bị ai bóp nghẹt.
Tôi đăng bài khắp nhóm Facebook, đăng tin tìm chó ở Biên Hòa, gọi điện cho bảo vệ siêu thị, nhưng ai cũng bảo không thấy. Dịch bệnh càng nặng, chúng tôi không thể quay lại. Cuộc sống cứ thế trôi, với những lo toan hàng ngày: tôi thất nghiệp mấy tháng, vợ đi may gia công, Na học online chập chờn. Mỗi lần con bé nhìn bức ảnh Phèn cũ trên điện thoại là khóc. Tôi ôm con, nước mắt lăn dài, nhưng miệng vẫn nói dối: “Phèn chắc tìm được chủ tốt rồi con ạ…”.
Tôi không ngờ, Phèn vẫn ở đó.
Trong bốn năm ấy, theo những gì người ta kể lại sau này, Phèn ngày nào cũng ngồi đúng góc bãi xe. Sáng sớm nó dậy, mắt nhìn chăm chăm cửa kính siêu thị. Bà Tư bán nước trước cổng thương quá, ngày ngày cho cơm nguội, cá khô. Trời mưa bà che cho nó bằng bao tải. Bảo vệ siêu thị cũng hay xót xa: “Con chó này đợi chủ cả đời chắc”. Có người thương định bắt về nuôi, nhưng Phèn cắn, gầm gừ, rồi bỏ chạy về đúng chỗ cũ. Nó gầy guộc, lông rụng, bị trẻ con ném đá, bị xe máy quệt phải, nhưng vẫn quay lại.
Tôi tưởng tượng cảnh ấy mà lòng như bị dao cắt. Trong khi tôi bận lo cơm áo, lo cãi vã với vợ, lo mẹ chồng than vãn, Phèn đang chịu đói chịu khát, chịu nắng chịu mưa, chỉ vì niềm tin rằng chúng tôi sẽ quay lại.
Khi tôi đang chìm trong dòng ký ức đau đớn ấy, bà Tư bán nước chạy lại, nước mắt lưng tròng, vỗ vai Na: “Thấy chưa, người ta nói chó không bao giờ bỏ chủ. Bốn năm, mà nó vẫn đợi.”
Người qua đường dừng xe, cầm điện thoại quay. Tiếng thì thầm, tiếng khóc, tiếng reo mừng rỡ vang khắp bãi xe. Na ôm Phèn khóc nức nở, nước mắt con bé rơi xuống bộ lông xơ xác của chú. Vợ tôi cũng không kìm được, quay mặt đi lau nước mắt. Tôi đứng đó, tay run run, cảm giác tội lỗi đè nặng đến mức muốn quỳ xuống đất van xin Phèn tha thứ.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Bốn năm trời xa cách, giờ đây Phèn đã về nhà. Tôi bế chú chó lên xe, cơ thể nó nhẹ tênh đến nao lòng. Trên đường về, Na không rời Phèn nửa bước, cứ ôm và thì thầm: “Phèn đừng giận ba mẹ nhé, giờ mình về nhà rồi…”. Phèn nằm yên trong lòng con bé, đôi mắt lim dim nhưng cái đuôi vẫn khẽ vẫy, như thể tất cả mệt mỏi bốn năm được xóa nhòa chỉ trong khoảnh khắc ấy.
Về đến nhà quê, mẹ chồng tôi ngạc nhiên đến mức đánh rơi cái chén. Bà run run vuốt ve Phèn, giọng nghẹn ngào: “Trời ơi con chó… nó chờ thiệt hả?”. Những ngày sau, không khí nhà tôi thay đổi hẳn. Na cười nhiều hơn, vợ chồng tôi bớt cãi vã. Tôi thường ngồi bên Phèn buổi tối, vuốt ve bộ lông giờ đã được tắm gội sạch sẽ, lòng đầy day dứt.
Tôi nhận ra, trong những năm tháng khó khăn ấy, tôi đã vô tâm đến mức nào. Tôi từng nghĩ mất một con chó thì có sao đâu, cuộc sống còn bao nhiêu thứ phải lo. Nhưng Phèn đã dạy tôi bài học lớn nhất: tình yêu trung thành không cần lời nói, không cần điều kiện, chỉ cần một niềm tin cháy bỏng. Chú chó bé nhỏ ấy đã chờ tôi, chờ gia đình tôi, giữa nắng mưa, giữa cô đơn, giữa những lúc tưởng chừng kiệt sức.
Bây giờ, mỗi sáng Phèn lại theo Na ra sân chơi. Chân nó vẫn hơi khập khiễng, nhưng ánh mắt đã sáng hơn rất nhiều. Tôi hay nhìn chú, rồi nhìn vợ con, mà nước mắt lại chực trào. Cuộc đời ngắn ngủi, nhưng có những thứ tình cảm, nếu ta biết trân trọng, sẽ không bao giờ mất đi.
Phèn ơi, cảm ơn con đã dạy ba cách yêu thương. Và ba xin lỗi vì đã để con chờ lâu đến thế…





