Truүệп Cực Haү | Ngàү CҺồпg Cũ Đóп Vợ Mớι Cũпg Là Ngàү Tȏι SιпҺ Coп Troпg BệпҺ Vιệп…..

Truүệп Cực Haү | Ngàү CҺồпg Cũ Đóп Vợ Mớι Cũпg Là Ngàү Tȏι SιпҺ Coп Troпg BệпҺ Vιệп…..
Tôi tỉnh dậy trong căn phòng hậu sản lạnh lẽo của bệnh viện Đà Nẵng, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến tôi buồn nôn. Ngoài cửa sổ, mưa rơi lất phất, từng giọt nước đập vào kính như đang khóc thay cho nỗi đau tôi đang kìm nén. Vết mổ dưới bụng nhói buốt từng cơn, như có ai đang dùng dao cứa sâu vào thịt. Tôi chỉ khẽ nghiêng người là đã phải cắn chặt môi đến chảy máu, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng. Bên cạnh giường, trong chiếc nôi nhỏ xinh, bé Mây đang ngủ ngon lành. Khuôn mặt đỏ hỏn, hai bàn tay nắm chặt như hai nụ hoa chưa nở. Tôi đưa tay run run chạm vào má con, lòng đau nhức bỗng dịu đi đôi chút giữa cơn đau thể xác và nỗi cô đơn đang gặm nhấm tâm hồn.
Điện thoại trên bàn rung mạnh. Tên Hoàng Minh hiện lên. Sáu tháng sau ngày ly hôn, đây là cuộc gọi đầu tiên từ anh. Tim tôi thắt lại, tay run đến mức suýt đánh rơi máy. Tôi không biết tại sao mình lại bắt máy, có lẽ vì phần sâu thẳm trong tim vẫn còn chút hy vọng ngu ngốc.
“Alo, Mai An à. Tuần sau anh cưới Lan Chi, nếu em không phiền thì đến chung vui nhé.”
Giọng anh bình thản như đang nói chuyện thời tiết. Tôi nhìn bé Mây, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Giọng khàn đặc, nghẹn ngào: “Chúc mừng anh. Tôi vừa sinh con, chắc không đi được.”
Đầu dây bên kia im bặt. Im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Rồi anh hỏi, từng chữ rơi xuống như búa bổ: “Em nói gì? Con? Con của ai?”
Tôi cúp máy. Lỡ rồi. Bí mật sáu tháng giấu kín, chỉ vì một câu nói vô tình mà vỡ tung hết. Nước mắt tôi rơi lã chã xuống ga giường trắng toát. Con bé Mây khẽ cựa mình, như cảm nhận được nỗi đau của mẹ.
Tôi tên Mai An, từng là vợ của Hoàng Minh – giám đốc một công ty xây dựng lớn ở Đà Nẵng. Hôn nhân hai năm của chúng tôi không êm đềm nhưng cũng chưa từng đến mức tan vỡ. Chúng tôi có nhà riêng ở quận Sơn Trà, cuộc sống khá sung túc. Tôi làm kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu, anh bận rộn với dự án. Mẹ chồng tôi, bà Hạnh, là người khó tính, hay can thiệp vào chuyện vợ chồng, nhưng tôi vẫn cố gắng nhẫn nhịn vì yêu anh.
Cho đến ngày định mệnh ấy. Những bức ảnh tôi gặp khách hàng nam ở khách sạn Hải Vân bị tung lên group nội bộ công ty. Ảnh chụp từ góc khuất, trông như chúng tôi đang ôm nhau thân mật. Bà Hạnh gọi tôi về nhà, chỉ tay vào mặt mắng: “Con đàn bà hư hỏng! Nhà này không dung thứ loại như mày!” Hoàng Minh đứng đó, mặt lạnh tanh, chỉ nói một câu: “Anh mệt rồi, ký ly hôn đi.”
Tôi khóc lóc, quỳ xuống van xin, giải thích rằng đó chỉ là cuộc gặp công việc bình thường. Khách hàng là đối tác lớn, tôi phải tiếp rượu và ký hợp đồng. Nhưng anh im lặng. Im lặng đến mức tôi cảm giác như tim mình bị bóp nghẹt. Anh không một lời bênh vực. Đơn ly hôn ký xong trong nước mắt và nỗi oan ức tột cùng. Tôi rời khỏi căn nhà lớn ấy với hai bàn tay trắng, chỉ mang theo vài bộ quần áo và nỗi đau tan nát.
Một tháng sau, tôi phát hiện mình mang thai. Que thử hiện hai vạch rõ ràng. Tôi ngồi trong phòng trọ chật hẹp ở quận Liên Chiểu, ôm bụng khóc nức nở. Lúc ấy, tôi đã chuyển công việc, chuyển nhà để tránh tin tức từ bên kia. Tôi sợ bà Hạnh sẽ đòi con, sợ Hoàng Minh nghĩ tôi cố tình giữ con để đòi tài sản. Tôi giấu hết. Không báo cho ai, kể cả mẹ ruột ở quê.
Sáu tháng ấy là địa ngục. Mỗi sáng tôi dậy sớm đi làm, chiều về một mình nấu ăn, giặt giũ. Những đêm đau bụng quặn thắt, tôi cắn gối khóc thầm, mồ hôi ướt đẫm ga giường. Những lần siêu âm, tôi một mình ngồi chờ trong hành lang bệnh viện chật kín người, nghe tiếng bà bầu khác khoe chồng con mà lòng đắng ngắt. Tôi tự nói với con trong bụng: “Mẹ với con chỉ có nhau thôi con ạ. Mẹ sẽ cố gắng vì con.”
Bé Mây chào đời trong cơn mưa Đà Nẵng. Không có chồng, không có mẹ chồng, không có ai bên cạnh. Chỉ có tôi và nỗi đau xé toạc cơ thể. Khi bác sĩ bế con ra, tiếng khóc oe oe của con vang lên, tôi khóc theo vì mừng vì tủi.
Sáng hôm sau, cửa phòng đột ngột bật mở. Hoàng Minh đứng đó, mặc vest xám ướt mưa, tóc rối bù, mắt đỏ hoe. Anh nhìn tôi, rồi nhìn bé Mây trong nôi. Khuôn mặt con giống anh như đúc – vầng trán cao, sống mũi thẳng, khóe môi. Tim tôi thắt lại, cái lạnh buốt sống lưng lan tỏa.
“Mai An… đứa bé này là con ai?”
Tôi kéo con sát vào lòng, đau đến mức mồ hôi lạnh toát. “Không liên quan đến anh.”
Anh bước lại gần, giọng run rẩy: “Em giấu anh chuyện gì? Sao em không nói với anh một lời?”
Tôi cười nhạt, nước mắt trào ra không kìm được: “Nói để làm gì? Để anh và mẹ anh lại bảo tôi dùng con để đòi chia tài sản à? Anh sắp cưới vợ mới rồi, về đi. Đừng làm phiền mẹ con tôi.”
Hoàng Minh đứng chết lặng. Anh nhìn con khóc, nhìn tôi ôm bụng co ro vì đau vết mổ. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi thấy anh mất bình tĩnh hoàn toàn. Anh bấm chuông gọi y tá, rồi ngồi ngoài hành lang suốt nhiều giờ, không chịu đi.
Nhưng lúc đó, tôi vẫn chưa biết hết sự thật phía sau………………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Cửa phòng mở, Lan Chi bước vào. Cô ta mặc váy kem sang trọng, tay cầm bó hoa trắng tinh khôi, nụ cười dịu dàng trên môi. Nhưng ánh mắt khi nhìn bé Mây lại thoáng qua một tia lạnh lẽo khiến tôi rùng mình. Đó không phải ánh mắt của người đến thăm, mà là ánh mắt của kẻ đang tính toán.
“Chị An, em nghe tin chị sinh nên ghé thăm. Bé dễ thương quá.”
Tôi không đáp, chỉ ôm con chặt hơn. Lan Chi cúi xuống gần nôi, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy ý tứ: “Trẻ con sinh ra cần danh phận rõ ràng chứ chị. Anh Minh sắp cưới, nếu để dư luận biết… sẽ phức tạp lắm.”
Tôi lạnh sống lưng. Lời nói ấy như dao cứa vào tim. Tối đó, tôi nhận được tin nhắn lạ từ số điện thoại ẩn: “Muốn con yên ổn thì đừng làm xét nghiệm ADN.” Tôi sợ đến mức nửa đêm ôm con không ngủ, nước mắt lặng lẽ rơi. Phương Trà – người bạn thân làm điều dưỡng – ghé qua, thấy tôi trắng bệch thì cau mày: “Mày phải tỉnh táo. Tao sắp xếp cho mày chuyển sang trung tâm hậu sản kín đáo hơn.”
Sáng hôm sau, tôi lén rời viện qua cổng phụ. Nhưng Hoàng Minh đã chờ sẵn ở đó, mặc áo sơ mi nhàu nhĩ, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. “Anh biết em chuyển viện. Đừng đi một mình, nguy hiểm.”
Tôi ôm con chặt: “Anh theo dõi tôi?”
Anh đưa điện thoại cho tôi xem tin nhắn từ phòng xét nghiệm: “Kết quả sơ bộ cho thấy bé là con anh.” Tôi đứng chết lặng giữa con hẻm nhỏ. Gió sớm từ biển thổi vào lạnh buốt. Bé Mây khóc vì đói. Cuối cùng, tôi đồng ý lên xe anh, nhưng Phương Trà đi theo làm chứng.
Anh đưa mẹ con tôi về căn nhà riêng ở An Bàng, gần biển. Không phải nhà họ Hoàng. Phòng đã được chuẩn bị sẵn nôi gỗ, sữa bột cao cấp, thuốc men đầy đủ. Tôi hỏi, giọng mệt mỏi: “Anh chuẩn bị từ khi nào?”
“Từ lúc em nói vừa sinh con.”
Những ngày sau, bà Hạnh đến. Bà nhìn bé Mây, giọng lạnh lùng: “Máu mủ nhà họ Hoàng phải về nhà chính.”
Tôi ôm con, giọng run: “Không được. Con bé cần mẹ.”
Bà Hạnh cười khẩy: “Cô sinh con vất vả, nhưng đừng nghĩ sinh được con là có thể ràng buộc Minh.”
Tôi đau thắt tim. Nhưng lần này, Hoàng Minh đứng bên tôi: “Mẹ đủ rồi. Bé ở với Mai An. Mọi quyết định phải có sự đồng ý của cô ấy.”
Bà Hạnh giận dữ bỏ đi. Tôi nhìn anh, không hiểu sao anh thay đổi đến vậy.
Rồi sự thật được hé lộ hoàn toàn. Hoàng Minh đưa cho tôi đoạn ghi âm cũ từ hai năm trước. Giọng Lan Chi vang lên rõ mồn một: “Anh cứ chụp từ góc thang máy, làm cho giống thân mật. Tôi đã hẹn chị ấy đến khách sạn Hải Vân…”
Tôi ngồi sững sờ, ký ức ùa về như sóng dữ. Tất cả là âm mưu của Lan Chi. Cô ta ghen tị với vị trí của tôi, muốn loại tôi khỏi nhà họ Hoàng để chiếm lấy Hoàng Minh. Những bức ảnh năm xưa là do cô ta dàn dựng tinh vi. Hoàng Minh đã bị lừa hoàn toàn, bị mẹ ép tin vào bằng chứng giả.
Anh quỳ xuống trước mặt tôi, giọng vỡ òa: “Anh xin lỗi. Anh hèn nhát, anh tin sai, anh để em chịu đựng một mình suốt sáu tháng trời. Anh mất hết rồi – công việc, dự án lớn, mẹ anh giận dữ. Nhưng anh không hối hận vì lần này anh chọn đúng, chọn em và con.”
Tôi khóc nức nở. Khóc vì sáu tháng cô đơn tột cùng, vì những đêm sinh nở một mình trong đau đớn, vì những lần đau bụng giữa khuya không ai lau mồ hôi, không ai nắm tay. Nhưng tôi cũng khóc vì bé Mây giờ đã có cha đứng bên, vì vết thương cũ bắt đầu lành dần.
Bé Mây lớn lên trong căn nhà gần biển An Bàng. Hoàng Minh học cách thay tã, dỗ con ngủ, ghi nhật ký từng ngày phát triển của con. Anh mất vị trí giám đốc nhưng mở văn phòng kiến trúc nhỏ, ngày nào cũng về sớm ôm vợ con. Bà Hạnh dần thay đổi, bà gọi điện hỏi thăm trước khi đến, thậm chí mang cháo bổ dưỡng cho tôi.
Một năm sau, trong buổi sinh nhật bé Mây, tôi lau vết kem trên áo anh, khẽ nói: “Lần sau làm bánh bớt ngọt đi.”
Anh cười, mắt sáng lên hy vọng: “Em đồng ý ở lại à?”
Tôi không trả lời ngay. Vết thương cũ vẫn còn đó, đau nhói mỗi khi nhớ lại. Nhưng nhìn bé Mây chập chững bước giữa hai bàn tay chúng tôi, tiếng sóng biển vỗ rì rào ngoài cửa sổ, tôi biết mình không muốn con lớn lên mà thiếu cha. Cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng. Có những hiểu lầm suýt phá hủy tất cả. Nhưng nếu người ta đủ can đảm sửa sai, đủ kiên nhẫn chữa lành, thì ngay cả vết nứt sâu cũng có thể mọc lên những mầm xanh hy vọng.
Tôi vẫn chưa tha thứ hoàn toàn cho anh và cho chính mình. Nhưng tôi chọn cho con một cơ hội có cả cha lẫn mẹ. Còn tương lai… chúng tôi sẽ cùng viết tiếp, chậm rãi từng ngày, bên bờ biển Đà Nẵng đầy nắng và gió.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!