L;ừa vợ ra tòa để ly hôn, gã chồng nghẹn họng khi cô xuất hiện với quân hàm trung tá…..

 L;ừa vợ ra tòa để ly hôn, gã chồng nghẹn họng khi cô xuất hiện với quân hàm trung tá…..
……………………………………………
Tôi ngồi trong phòng khách sạn hạng sang, chỉnh lại cà vạt màu đỏ rượu chát trước gương. Ba mươi hai tuổi, tôi có tất cả: công ty, tiền bạc, địa vị, và một cô bồ trẻ đẹp là con gái đối tác làm ăn lớn. Thứ duy nhất tôi muốn vứt bỏ là cái bóng quê mùa mang tên Thảo – người vợ Tào Khang suốt mười năm qua. Hôm nay, tôi hí hửng đến tòa án để kết thúc tất cả.
“Anh xong chưa? Tòa làm việc có giờ đấy.” Lan – nhân tình của tôi – ngồi vắt chân trên ghế sofa, móng tay đính đá lấp lánh. Tôi cúi xuống hôn lên mái tóc uốn cầu kỳ của cô, giọng ngọt xớt: “Đằng nào cô ta cũng chẳng dám ho he. Thảo nhát như thỏ, bảo ký đơn là ký, bảo ra tòa là ra.”
Tôi đã chuẩn bị sẵn câu chuyện về một người vợ “lạc hậu, không cùng đẳng cấp văn hóa, sống bám chồng”. Với tôi, Thảo chỉ là vết ố trên bộ vest đắt tiền của sự thành đạt. Nhưng khi chiếc xe hơi lao vun vút đến tòa án, một linh tính mơ hồ khiến tôi bứt rứt. Không, không thể có chuyện gì sai được.
Sảnh tòa vắng vẻ. Tôi và Lan ngồi chờ, cô bồ sốt ruột vì sắp lỡ lịch spa. Hết năm phút, mười phút, Thảo vẫn chưa xuất hiện. Tôi đã chặn số cô từ hôm đưa đơn, chỉ sợ cô khóc lóc làm phiền. “Hay chị ta sợ quá không dám đến?” Lan châm chọc, lấy gương ra dặm lại phấn. Tôi cười gượng, định đứng dậy hỏi thư ký thì cánh cửa phòng xử án hé mở.
“Mời anh Nguyễn Văn Vũ và chị Trần Thị Thảo vào phòng hòa giải số một.”
Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Thảo đâu? Cô ta chưa đến mà? Nhưng vị thư ký lạnh lùng đáp: “Chị Thảo đã có mặt và đang ở bên trong.” Tôi lặng người. Chúng tôi ngồi ngay sảnh chờ, con kiến chui lọt còn khó, nói gì một người sống sờ sờ?
Bước vào phòng, tôi tưởng tượng Thảo co ro ở góc ghế, mắt đỏ hoe, tay vò khăn mùi xoa. Nhưng ghế của bị đơn trống không. Vị thẩm phán già đẩy gọng kính, giọng trầm khản: “Anh trình bày lý do ly hôn là vợ anh lạc hậu, không trình độ, sống bám chồng?” Tôi gật đầu. Ông nhếch mép cười khó hiểu: “Có lẽ anh chưa hiểu hết về người vợ đã chung sống 10 năm qua.”
Cánh cửa ngách bên hông phòng xử án từ từ mở ra. Tiếng giày da đế cứng nện xuống sàn – cộp, cộp, cộp – đều đặn, trắc nịch, đầy uy lực. Tôi nín thở, mắt chân chân nhìn vào bóng tối sau cánh cửa. Khi người đó bước hẳn ra khỏi vùng ngược sáng, tròng mắt tôi như muốn lòi ra ngoài.
Là Thảo. Nhưng không phải Thảo lam lũ đầu tắt mặt tối ngày nào. Cô khoác trên mình bộ cảnh phục màu xanh rêu phẳng phiu, cầu vai sáng lấp lánh – hai vạch, hai sao. Trung tá. Tôi dụi mắt, dụi thật mạnh, tưởng mình đang nằm mơ. Lan ngồi phía sau mặt cắt không còn giọt máu.
Thảo bước lướt qua tôi như không nhìn thấy, đến trước hội đồng xử án, giơ tay chào dứt khoát: “Báo cáo hội đồng xét xử, Trung tá Trần Thị Thảo, Đội trưởng đội ba, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu. Xin lỗi vì đến muộn 3 phút do họp khẩn tại cục.”
Tôi bật dậy khỏi ghế như lò xo, giọng lạc đi: “Cô điên à? Cô thuê bộ đồ ở đâu? Giả danh công an là tội đấy!” Tôi quay sang thẩm phán, mặt đỏ gay: “Vợ tôi bị sốc ly hôn nên mất trí, cô ấy chỉ biết nấu cám lợn, làm gì có chuyện là trung tá!”
Lan cũng hùa theo: “Đúng đấy, chị Thảo ơi, nhìn kệch cỡm lắm, đây là tòa án chứ có phải rạp xiếc đâu!”
Thảo bình thản tháo mũ kê xuống, rút từ túi áo ngực ra tấm thẻ ngành đỏ chót đặt bộp xuống bàn: “Anh nghĩ huy hiệu và quân hàm này mua ở chợ trời được sao?” Cô đọc số hiệu, đơn vị, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh. Vị thẩm phán gõ búa: “Nhân thân chị Thảo đã được tòa xác minh kỹ lưỡng.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế, người mềm nhũn. Bộ não bắt đầu tua lại quá khứ: những lần Thảo bảo về quê thăm bố mẹ ốm cả tuần, những đêm tôi đi nhậu về khuya thấy cô ngồi bên máy tính bảo đang xem phim Hàn, những cuộc điện thoại lạ cô thì thầm rồi tắt máy khi thấy tôi. Tôi coi thường tất cả, nghĩ đó là trò lặt vặt của đàn bà rảnh rỗi. Giờ tôi mới thấy mình ngu đến mức không thể dung thứ.
“Tại sao?” Tôi ngước nhìn Thảo, giọng khàn đặc. “Tại sao em giấu anh? Em đóng giả làm con ở suốt 10 năm? Em coi anh là cái gì?”
Thảo nhếch mép cười chua chát. Cô mở cặp tài liệu da đen, rút ra tập hồ sơ dày cộp, không phải giấy tờ chia tài sản mà là hàng loạt bản sao kê ngân hàng, hợp đồng kinh tế, ghi âm cuộc gọi. “Anh nghĩ hôm nay tôi đến chỉ để ký đơn ly hôn thôi sao?” Cô nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm. “Anh tưởng những mánh khóe trốn thuế, lô hàng lậu tuồn qua biên giới, rửa tiền qua tài khoản cô bồ nhí – là không ai biết sao?”
Tôi nghe đến đó thì tai ù đi, mắt tối sầm. Những bí mật đen tối nhất, những góc khuất trong công việc làm ăn mà tôi tự hào là kín kẽ không kẽ hở – sao Thảo lại biết? Cô cầm tờ giấy đưa lên trước mặt tôi: bản sao chuyển tiền hàng tỷ đồng vào tài khoản Lan với nội dung “mua quà tặng đối tác”.
“Anh Vũ,” Thảo nói, giọng lạnh lùng như tuyên án, “số tiền này là mồ hôi nước mắt anh làm ra hay là tiền anh rút ruột công trình, tham ô từ dự án nhà nước?”
Tôi run rẩy, môi mấp máy không thành lời. Hóa ra người đàn bà tôi từng coi khinh là vô dụng, suốt 10 năm đã âm thầm thu thập bằng chứng. Mỗi đêm tôi ngồi đếm tiền, bàn mưu tính kế với đối tác trong phòng làm việc khóa kín cửa, cô đều xem trực tiếp qua camera an ninh – chính tay cô mua và lắp đặt theo lời tôi bảo “cứ gọi đại chỗ nào rẻ tiền”. Tài khoản quản trị camera, cô là người giữ.
Lan ngồi phía sau mặt xám ngoét, cô ả định chuồn thì Thảo vẫn không quay đầu nhưng giọng đanh thép: “Phiên hòa giải này liên quan mật thiết đến cô, mời ngồi yên.” Rồi Thảo lật tiếp trang hồ sơ, nói to:………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Cô Lan, ở đây còn có ghi âm cuộc gọi giữa cô và anh Vũ bàn về chia trác phần trăm lô hàng mỹ phẩm lậu: ‘Bố em lo hải quan, anh lo đầu ra, tiền chia sáu bốn.’”
Lan chết sững, ngã phịch xuống ghế. Còn tôi, khi vị thẩm phán tuyên bố chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra vì dấu hiệu tội phạm hình sự, tôi chỉ biết van xin: “Thảo ơi, vợ ơi, mười năm vợ chồng, em tha cho anh lần này, anh đưa hết tài sản cho em, anh xin em…”
Thảo nhìn tôi, mắt thoáng buồn nhưng không hề oán hận: “Nếu anh chỉ ngoại tình, tôi đã ly hôn êm đẹp, không cần tiền của anh. Nhưng anh buôn lậu thuốc tân dược giả – những viên thuốc đó có thể cướp đi sinh mạng của bao nhiêu người bệnh, bao nhiêu đứa trẻ. Anh vì tiền bất chấp lương tâm thì pháp luật không thể dung tha.”
Tôi gục đầu xuống bàn. Hóa ra ba năm trước, mỗi bữa cơm tối Thảo kể chuyện anh A chị B bắt vì trốn thuế, tôi chỉ thấy phiền phức, bảo cô lắm mồm. Đó là những chiếc phao cứu sinh cuối cùng cô ném cho tôi, và tôi đã tự tay hất bỏ.
Cánh cửa phòng xử án mở toang lần thứ hai. Một tốp cảnh sát trong sắc phục xanh bước vào, dẫn đầu là thượng tá: “Báo cáo đồng chí Trung tá, theo lệnh bắt khẩn cấp đối tượng Nguyễn Văn Vũ và đồng phạm.” Tiếng còng số tám vang lên “tách” một cái khô khốc. Tôi ngồi sóng xoài dưới sàn, bộ vest đắt tiền nhăn nhúm, mái tóc vuốt keo bết mồ hôi. Lan khóc lóc, vừa đi vừa chửi tôi: “Đồ khốn nạn, anh lừa tôi!”
Khi đi ngang qua Thảo, tôi khựng lại, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn cô lần cuối. Cô đội lại mũ kê, đứng đó nghiêm nghị nhưng trong mắt vẫn còn chút xót xa. Tôi mấp máy: “Anh xin lỗi.” Ba tiếng muộn màng nặng tựa ngàn cân. Thảo gật đầu nhẹ: “Cố gắng cải tạo tốt. Em sẽ không cấm anh thăm con, miễn anh trở thành người tử tế.”
Tôi bị dẫn giải ra xe thùng, ánh nắng chói chang ngoài kia tối sầm lại. Cánh cửa xe đóng sầm, nhốt tôi vào bóng tối. Giữa không gian chật hẹp ngột ngạt, tôi nhớ về căn nhà nhỏ ấm cúng, mùi cơm chiều thơm phức, tiếng Thảo cười khúc khích xem tivi – thứ hạnh phúc bình dị tôi đã từng có trong tay và tự tay đập tan. Chạy theo phù phiếm, cám dỗ, để rồi một mình đối diện với bốn bức tường giam lạnh lẽo. Giá như… nhưng cuộc đời làm gì có chữ “giá như”.
Và Thảo, sau khi xe tôi đi khuất, cô lấy điện thoại gọi về: “Mẹ à, con xong việc rồi. Tối nay mẹ nấu canh chua cá lóc nhé, con thèm quá.” Giọng cô trở lại nhẹ nhàng, hiền dịu. Cô dắt xe hòa vào dòng người, mang theo hy vọng về một ngày mai bình yên. Còn tôi – người đã từng nghĩ mình là kẻ chiến thắng – bước vào cánh cổng trại giam với bản án nhục nhã muôn đời. Gieo nhân nào, gặt quả ấy. Không sai chạy đi đâu được.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!