Mẹ Con Xếp Hàng Nhận Quà Từ Thiện, Con Bỗng Chỉ Tay: “Người Kia Là Ba Con Mà!”
……………………………………………
Tôi là Lê Mai Anh. Cái nắng trưa tháng bảy hôm ấy như muốn thiêu chết cả cái sân xi măng của nhà văn hóa phường. Tôi đứng nép vào một góc, tay nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con gái. Chiếc áo sơ mi đã ngả màu trên vai tôi ướt đẫm mồ hôi. Bé Bông, đứa con gái bốn tuổi của tôi, cứ ngước lên hỏi: “Mẹ ơi, sắp tới lượt mình chưa? Con muốn uống nước.” Tôi cúi xuống lau mồ hôi trên trán con: “Sắp rồi con gái. Lát nữa nhận quà xong mẹ con mình đi mua nước mía.”
Hôm ấy là buổi phát quà từ thiện. Với một người mẹ đơn thân làm công nhân may như tôi, mỗi phần quà là sự trợ giúp quý giá. Tôi không muốn đến những nơi đông người thế này, không muốn nhận sự thương hại. Nhưng vì con, sự tự trọng của tôi phải tạm gác lại.
Dòng người nhích lên từng chút một. Phía trên sân khấu nhỏ, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang tự tay trao quà. Anh có vóc dáng cao ráo, điềm đạm, nụ cười ấm áp. Đó là Trần Hoàng Nam, giám đốc quỹ từ thiện. Một cái tên thỉnh thoảng xuất hiện trên báo với những bài viết về hoạt động cộng đồng. Tôi chỉ cúi đầu, cố gắng không nhìn về phía đó. Tôi chỉ mong nhận quà thật nhanh rồi đưa con về. Nhưng bé Bông thì khác.
Con bé bỗng nhiên níu chặt lấy tay áo tôi, người hơi nhổm lên, đôi mắt sáng rực. “Mẹ ơi, mẹ!” Giọng con bé có chút phấn khích. “Gì thế con?” Tôi vẫn không ngẩng đầu lên. “Kìa kìa mẹ!” Con bé giơ ngón tay nhỏ xíu trắng nõn của nó lên, chỉ thẳng về phía sân khấu nơi người đàn ông trong chiếc áo sơ mi trắng đang mỉm cười trao một túi gạo cho một cụ già. Giữa hàng trăm con người, giữa tiếng ồn ào và cái nóng nực, giọng nói trong veo non nớt của bé Bông bỗng vang lên, rõ ràng đến mức xé tan mọi âm thanh khác.
“Mẹ ơi, người kia là ba con mà!”
Một giây, hai giây. Khoảng sân đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt từ những người đang xếp hàng, những tình nguyện viên cho đến các phóng viên đang tác nghiệp đều đồng loạt đổ dồn về phía mẹ con tôi. Sự im lặng đặc quánh, ngột ngạt hơn cả cái nắng trưa. Tôi cảm thấy đất dưới chân mình như sụt lún, tay tôi ù đi, toàn thân cứng đờ không thể cử động. Ánh mắt của hàng trăm con người như hàng trăm mũi kim đâm xuyên qua người tôi. Xấu hổ, hoảng loạn và một nỗi đau âm ỉ từ quá khứ bỗng trỗi dậy, bóp nghẹt lấy trái tim tôi.
Trên sân khấu, nụ cười của Hoàng Nam chợt tắt. Anh ngỡ ngàng, đôi mày hơi nhíu lại. Theo bản năng, anh quay đầu về phía phát ra giọng nói trẻ thơ ấy. Ánh mắt sâu thẳm của anh bắt gặp ánh mắt đang kinh hoàng của tôi. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, cả thế giới của tôi như vỡ vụn. Là anh. Vẫn là dáng người ấy, gương mặt ấy, chỉ có điều giờ đây đã trưởng thành và xa cách hơn rất nhiều. Người đàn ông mà tôi đã cố gắng xóa đi trong tâm trí suốt năm năm qua. Người cha ruột chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của con gái mình đang đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Không, không phải đâu con.” Tôi lắp bắp, giọng lạc đi. Tôi vội vàng cúi xuống ôm chầm lấy bé Bông, muốn che con khỏi tất cả những ánh mắt soi mói. Nhưng bé Bông vẫn ngơ ngác, con bé tiếp tục chỉ tay: “Là ba mà mẹ, giống y hệt trong tấm hình mẹ giấu dưới gối đó.” Câu nói thứ hai của con bé như một nhát búa cuối cùng đánh sập hoàn toàn sự bình tĩnh của tôi. Tôi không dám ngẩng lên nhìn Hoàng Nam nữa. Tôi chỉ biết ôm con, quay người cố gắng chen ra khỏi đám đông đang sững sờ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên sau lưng tôi mỗi lúc một lớn.
Tôi kéo tay con chạy một mạch ra khỏi con hẻm, mãi đến khi không còn nghe thấy tiếng xì xào của đám đông, tôi mới dám dừng lại. Tôi ngồi thụp xuống bên vệ đường, thở dốc, trái tim vẫn còn đập loạn xạ trong lồng ngực.
“Mẹ, mẹ sao thế?” Bé Bông lo lắng nhìn tôi, đôi mắt trong veo của con bé đầy vẻ khó hiểu. “Mẹ ơi, chú lúc nãy có phải là ba không ạ? Sao mẹ lại kéo con đi?”
Tôi nhìn gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của con. Cổ họng tôi nghẹn lại. Năm năm qua, tôi đã xây dựng một bức tường thành vững chắc quanh mình và con, cố gắng quên đi quá khứ. Vậy mà chỉ một câu nói ngây thơ của con trẻ đã khiến tất cả sụp đổ.
“Không có gì đâu con, mẹ hơi mệt thôi.” Tôi cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười méo xệch. “Con đói chưa? Mẹ con mình đi ăn bánh mì nhé.” Bé Bông gật đầu nhưng con bé vẫn không thôi thắc mắc. “Thế gian này có nhiều người giống người mà con. Giờ mình không nhắc đến chuyện này nữa nhé.” Tôi đứng dậy dắt con đi về phía khu trọ nghèo nàn của mình, bỏ lại sau lưng cả phần quà từ thiện mà hai mẹ con đã mất cả buổi sáng để chờ đợi.
Tôi không biết rằng, trong lúc tôi đang cố gắng chạy trốn, Hoàng Nam đã bước xuống sân khấu, định tiến về phía tôi nhưng dòng người và các tình nguyện viên đã vô tình cản anh lại. Anh chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng gầy gầy của tôi và đứa bé gái đang khuất dần sau cánh cổng nhà văn hóa. Anh đứng sững giữa nắng trưa, lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, một sự bối rối không tên.
Tôi về đến căn phòng trọ nhỏ hẹp của mình, nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở quận vùng ven. Tài sản quý giá nhất trong phòng là chiếc máy may cũ kỹ mà tôi đã chắt bóp mãi mới mua được. Tôi đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để một mình nuôi con. Nhưng sự xuất hiện trở lại của Hoàng Nam và câu nói của bé Bông đã khiến tôi nhận ra bức tường mà tôi cố gắng xây dựng bấy lâu nay thực ra lại mỏng manh đến nhường nào.
Và rồi, câu hỏi mà tôi luôn sợ hãi nhất cũng đến. Một buổi tối, khi đang ngồi tô màu bên cạnh tôi, bé Bông hỏi: “Mẹ ơi, sao các bạn khác đều có ba mà con lại không có?” Tay tôi đang đưa vải vào máy may khựng lại. Đây không phải lần đầu tiên con bé hỏi câu này. Trước đây tôi thường trả lời rằng ba đi làm xa rất xa, nhưng bây giờ câu trả lời đó dường như không còn tác dụng.
“Ba của con, ba cũng rất yêu con.” Tôi lựa lời, giọng nghẹn ngào. “Chỉ là ba bận lắm nên chưa về thăm con được. Bận hơn cả mẹ ấy.” Bé Bông ngước đôi mắt to tròn lên nhìn tôi: “Mẹ cũng bận mà mẹ vẫn chơi với con mỗi ngày.” Tôi không biết nói gì nữa, chỉ biết ôm con vào lòng, lòng quặn thắt. Tôi đã tước đi của con quyền được có một người cha. Những lúc như thế, tôi lại thấy mình thật vô dụng.
Rồi bà Ba Hiền, người hàng xóm duy nhất thương mẹ con tôi, mang sang một đĩa chè hạt sen. Bà nhìn tôi thở dài: “Con đừng để bụng lời người ta nói. Miệng đời mà. Cứ ngẩng cao đầu mà sống vì con bé. Mà này, thằng bé đó có thật là ba của con Bông không?” Tôi khẽ gật đầu, nước mắt lưng tròng. Bà Ba thở dài: “Bác biết ngay mà. Nhìn con bé giống nó y như tạc. Thôi chuyện đã lỡ rồi, giờ tính sao đây? Con cứ trốn tránh mãi không phải là cách.”
Tôi lắc đầu trong bất lực. Tôi vừa muốn cho con một người cha lại vừa sợ hãi phải đối mặt với Hoàng Nam và gia đình anh. Tôi sợ sự khinh miệt của mẹ anh, sợ những định kiến xã hội, và sợ rằng sự xuất hiện của mẹ con tôi sẽ làm đảo lộn cuộc sống vốn đã ổn định của anh. Tôi đứng giữa ngã ba đường không biết phải lựa chọn lối đi nào. Áp lực từ hai phía, từ gia đình quyền quý của anh và từ miệng đời cay nghiệt, đang dồn tôi vào chân tường.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, Hoàng Nam quyết định phải chủ động hành động. Anh không thể để sự việc này chìm vào im lặng với một dấu hỏi lớn trong lòng. Dựa vào thông tin đăng ký ít ỏi và sự giúp đỡ của một người bạn làm trong ngành viễn thông, cuối cùng anh cũng có được địa chỉ khu trọ của tôi.
Anh tìm đến con hẻm nhỏ vào một buổi chiều muộn. Khung cảnh sập xệ ẩm thấp nơi đây hoàn toàn đối lập với thế giới mà anh đang sống. Anh tìm thấy phòng trọ của tôi, cánh cửa gỗ cũ kỹ khép hở, bên trong tiếng máy may lạch cạch đều đều vang lên. Anh do dự một lúc rồi giơ tay lên gõ cửa.
Tiếng máy may dừng lại. Một lát sau, cánh cửa hé mở. Tôi nhìn thấy anh, gương mặt lập tức biến sắc, hoảng hốt vội vàng định đóng sập cửa lại. “Mai Anh, khoan đã.” Hoàng Nam nhanh tay giữ cánh cửa lại. “Anh chỉ muốn nói chuyện với em một lát thôi, anh không có ý gì đâu.” “Giờ chúng ta không có gì để nói cả. Mời anh về cho.” Tôi cố gắng đẩy cửa, giọng run rẩy. “Mai Anh, làm ơn. Chỉ năm phút thôi. Anh cần phải biết sự thật. Đứa bé Linh Chi có phải là con của anh không?”
Câu hỏi trực diện của anh khiến tôi sững lại. Tôi không còn sức để chống cự nữa. Tôi buông tay khỏi cánh cửa, lùi lại phía sau, ánh mắt đầy vẻ phòng bị. Hoàng Nam bước vào phòng. Căn phòng trọ chật trội, đồ đạc đơn sơ nhưng được sắp xếp rất gọn gàng. Trên chiếc giường nhỏ ở góc phòng, bé Bông đang ngủ say, gương mặt thiên thần thanh thản. Nhìn thấy con bé, trái tim anh bỗng nhói lên một cách kỳ lạ. Anh không cần xét nghiệm ADN, chỉ cần nhìn gương mặt này, anh đã có câu trả lời.
“Em đã sống ở đây suốt năm năm qua sao?” Anh hỏi, giọng nhỏ lại. Tôi không trả lời, quay mặt đi chỗ khác. “Tại sao em lại ra đi trong im lặng? Tại sao em không nói cho anh biết về con?” Anh tiến lại gần hơn. “Nói để làm gì?” Tôi cay đắng đáp. “Để mẹ anh lại đến tìm tôi, đưa cho tôi một khoản tiền và yêu cầu tôi biến mất một lần nữa sao? Hay để anh phải khó xử, phải từ bỏ tương lai của mình vì mẹ con tôi?”
Hoàng Nam chết lặng. “Mẹ anh… mẹ anh đã tìm gặp em?” “Đúng vậy.” Tôi bật cười, một nụ cười đầy chua chát. “Bà ấy nói đúng. Tôi và anh không thuộc về nhau. Tôi không muốn trở thành gánh nặng của anh.”
Tôi nhìn anh, nhìn con gái đang ngủ, lòng tôi như có ai bóp nghẹt. Tôi đã yêu anh, đã mang thai con anh, đã một mình nuôi con suốt năm năm. Và bây giờ, khi anh đã tìm đến, tôi lại không biết phải làm thế nào. Bởi lẽ, ở một nơi xa xôi nào đó trong trái tim tôi, tình yêu dành cho người đàn ông này chưa bao giờ tắt. Nó chỉ âm ỉ cháy, chờ một ngọn gió để bùng lên. Và có lẽ, cơn gió ấy đã đến.





