Cô giúp việc nghèo lặng lẽ nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi mười lăm năm, đến ngày đại gia công bố di chúc cả họ tộc chết lặng vì bí mật
Tôi đứng cứng đờ trong phòng khách rộng lớn khi luật sư đọc đến câu cuối cùng của bản di chúc. Cả họ tộc nhà ông chủ đồng thanh thét lên một tiếng, rồi im bặt như chết. Bà vợ cả thì mặt cắt không còn giọt máu, mấy đứa con ruột thì đứng bật dậy chỉ tay vào mặt tôi và đứa bé đang nắm chặt tay tôi. Tôi nghe rõ tiếng ai đó gào: “Không thể nào! Con của con ở giúp việc sao lại được hưởng hết?!”
Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn không biết rằng mọi chuyện còn kinh hoàng hơn những gì vừa được đọc lên.
Mười lăm năm trước, tôi chỉ là cô giúp việc nghèo từ quê lên thành phố kiếm sống. Nhà ông chủ lúc ấy còn chưa giàu như bây giờ. Tôi làm đủ việc từ nấu cơm, giặt giũ, chăm cây cảnh đến trông coi mấy đứa nhỏ trong nhà. Lương tháng chỉ đủ đóng tiền phòng trọ nhỏ và gửi về quê cho mẹ già. Mỗi tối tôi ngồi đếm từng tờ tiền, tính tiền điện, tiền nước, tiền gạo.
Rồi một đêm mưa to, tôi nghe tiếng khóc trẻ con ngoài cổng. Tôi chạy ra, thấy một cái giỏ tre để dưới mái hiên, bên trong là một đứa bé trai mới vài tháng tuổi, người lạnh ngắt, chỉ bọc trong tấm khăn mỏng. Không có tờ giấy nào, không có ai đứng đợi. Tôi bế nó vào, định báo ông chủ, nhưng ông bảo: “Thôi, chị giữ tạm. Mai tôi sẽ nhờ công an tìm người nhà.” Ngày hôm sau chẳng ai đến nhận. Tôi nuôi nó. Ban đầu chỉ định nuôi vài ngày, rồi thành vài tháng, rồi thành mười lăm năm.
Tôi đặt tên nó là Khoa. Nó gọi tôi bằng mẹ từ khi biết nói. Trong nhà, bà vợ cả và mấy đứa con ru/ột nhìn tôi và Khoa như nhìn đồ thừa. Họ gọi Khoa là “con nhặt”, “con không cha không mẹ”. Có lần bà chủ nói to trước mặt khách: “Nhà này nuôi thêm một đứa ăn bám, tội nghiệp ông nhà tôi.” Tôi cúi đầu im lặng, chỉ biết ôm Khoa vào lòng cho nó khỏi nghe.
Tiền nuôi Khoa tôi lấy từ lương ít ỏi. Có tháng tôi nhịn ăn sáng để dành tiền mua sữa, mua tã. Khi nó đi học, tôi phải vay thêm tiền của hàng xóm để đóng học phí. Ban đêm tôi ngồi vá quần áo cũ cho nó, ban ngày thì làm việc quần quật. Ông chủ thỉnh thoảng đưa thêm ít tiền, bảo là “tiền thưởng”, nhưng không bao giờ nói gì nhiều. Tôi cũng không hỏi. Tôi chỉ biết nuôi Khoa bằng tất cả sức lực còn lại.
Khoa lớn lên trong ánh mắt kh/inh thư/ờng. Ở trường, có đứa bạn bảo nó là con của người ở. Nó về nhà kh/óc, tôi chỉ biết ôm nó mà không nói được lời nào. Bữa cơm nhà ông chủ, Khoa và tôi ngồi bàn dưới, ăn những món còn lại. Có lần bà chủ bảo: “Cho chúng nó ăn riêng đi, khỏi làm bẩn bàn.” Tôi nghe mà mặt nóng bừng, nhưng vẫn im.
Rồi ông chủ ngày càng già yếu. Bệnh viện ra vào liên tục. Tiền viện phí, tiền thuốc men, cả nhà lo lắng. Mấy đứa con r/uột bắt đầu tra/nh n/hau tài sản. Họ họp kín, nói chuyện thừa kế ngay trước mặt tôi như thể tôi là không khí. Tôi chỉ lặng lẽ chăm ông, thay tã, đút cháo, trong khi Khoa ngồi ngoài hành lang học bài.
Đến ngày luật sư đến đọc di chúc, cả họ tộc có mặt đông đủ. Phòng khách im phăng phắc. Luật sư mở phong bì, đọc từng dòng. Phần đầu vẫn là những khoản chia cho vợ cả, cho các con ruột. Rồi đến đoạn cuối, giọng ông ta chậm lại: “Toàn bộ phần còn lại của tài sản, bao gồm nhà cửa, cổ phần công ty và tiền tiết kiệm, tôi để lại cho cháu Nguyễn Văn Khoa, người được chị giúp việc nuôi dưỡng từ nhỏ. Chị giúp việc được quyền giám hộ cho đến khi cháu đủ tuổi.”
Cả phòng như nổ tung. Bà vợ cả gào lên. Mấy đứa con ru/ột xô đến trước mặt tôi: “Mày l/ừa đảo! Mày đ/ầu đ/ộc bố tao! Con của m/ày sao lại được hưởng?!”
Tôi đứng ch/ết lặng, ôm chặt Khoa vào lòng. Khoa cũng run, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi chưa kịp nói gì thì một đứa con trai của bà chủ đã túm lấy cổ áo tôi: “C/út khỏi nhà này ngay! Mang cái thằng con nhặt của m/ày đi!”
Nhưng điều xảy ra ngay sau đó mới thực sự khiến tôi sụp đổ…..
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Luật sư giơ tay ngăn mọi người, giọng lạnh: “Xin quý vị bình tĩnh. Ông chủ có để lại một bức thư riêng, yêu cầu đọc ngay sau di chúc.” Ông mở phong bì thứ hai, đọc to:
“Tôi viết những dòng này khi còn tỉnh táo. Khoa không phải con nhặt. Khoa là con trai ruột của tôi. Mười lăm năm trước, người phụ nữ ấy sinh Khoa rồi bỏ đi vì không chịu nổi áp lực. Tôi không thể công khai vì sợ mất mặt với vợ con và họ hàng. Tôi nhờ chị giúp việc nuôi giúp, trả thêm tiền hàng tháng, và dặn chị giữ im lặng. Chị đã nuôi Khoa bằng tình thương thật sự, không phải vì tiền. Vì vậy tôi để lại tất cả cho Khoa, và giao quyền giám hộ cho chị. Mong mọi người đừng làm khó chị và thằng bé.”
Cả phòng im như tờ. Bà vợ cả ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng bệch. Mấy đứa con ruột đứng sững, miệng há hốc. Tôi nghe rõ tiếng ai đó thì thầm: “Vậy ra bố đã lừa cả nhà mười lăm năm.”
Tôi ôm Khoa, chân tay lạnh ngắt. Mười lăm năm nay tôi tưởng mình chỉ là người nhặt được đứa trẻ bị bỏ rơi. Hóa ra ông chủ biết hết, ông chỉ nhờ tôi nuôi giúp và giữ bí mật. Tôi nhớ lại những lần ông đưa tiền thêm, những lần ông nhìn Khoa với ánh mắt phức tạp. Tôi đã không hỏi. Tôi chỉ biết yêu thương đứa bé.
Họ hàng bắt đầu ồn ào trở lại. Có người bảo sẽ kiện. Có người bảo sẽ không công nhận. Bà vợ cả nhìn tôi với ánh mắt vừa giận vừa tuyệt vọng: “Mày biết hết đúng không? Mày và ông ấy đã cùng nhau lừa tôi?”
Tôi lắc đầu, giọng run: “Tôi không biết gì hết. Tôi chỉ nuôi Khoa vì thương nó.”
Khoa nhìn tôi, mắt đỏ hoe: “Mẹ… vậy con không phải con của mẹ à?”
Tôi quỳ xuống, ôm chặt nó: “Con vẫn là con của mẹ. Mười lăm năm nay mẹ nuôi con bằng máu thịt của mình. Không gì thay đổi được điều đó.”
Những ngày sau đó hỗn loạn. Họ hàng đến liên tục, có người khóc, có người chửi. Công ty của ông chủ bị ảnh hưởng. Tôi và Khoa bị đẩy ra ở căn nhà nhỏ phía sau. Tiền thừa kế bị phong tỏa chờ giải quyết. Tôi phải đi làm thêm việc khác để lo cơm ngày ba bữa cho Khoa. Khoa không còn đi học trường cũ vì bị bạn bè và giáo viên nhìn khác.
Có đêm Khoa ngồi im, hỏi tôi: “Mẹ ơi, nếu bố con còn sống, bố có thương con thật không?”
Tôi không trả lời được. Tôi chỉ biết ôm nó.
Dần dần mọi chuyện lắng xuống. Tòa án công nhận di chúc. Khoa được nhận phần tài sản. Nhưng trong mắt họ hàng, chúng tôi vẫn là kẻ ngoài cuộc. Bà vợ cả chuyển đi nơi khác. Mấy đứa con ruột không còn liên lạc.
Bây giờ tôi và Khoa sống trong căn nhà nhỏ do tiền thừa kế để lại. Khoa đi học lại, tôi vẫn làm công việc lặt vặt. Đôi khi ban đêm tôi ngồi nhìn nó ngủ, nghĩ về mười lăm năm cũ. Những lần bị gọi là “con ở”, những bữa cơm ngồi bàn dưới, những đêm thức vá quần áo. Tôi nghĩ về ông chủ đã giữ bí mật đến phút cuối. Tôi nghĩ về bà vợ cả, về những người đã từng khinh thường chúng tôi.
Tôi không cảm thấy chiến thắng. Chỉ thấy mệt. Khoa lớn lên trong sự thật muộn màng, mang trên vai cả một gia đình tan nát. Tôi nuôi nó bằng tình thương, nhưng cũng vô tình trở thành người giữ bí mật mà chính mình không hề hay biết.
Có những buổi chiều tôi ngồi trước cửa, nhìn Khoa đang làm bài tập, bỗng thấy trong lòng một khoảng trống lớn. Mười lăm năm đã qua. Có thứ đã mất thì không lấy lại được. Chúng tôi có tiền, có nhà, nhưng những vết thương thì vẫn còn đó, nằm im lặng, không bao giờ lành hẳn.





