Sáu năm nuôi con không phải ru;ột, b;i k;ịch trao nhầm tan nát cuộc đời người mẹ……

Sáu năm nuôi con không phải ru;ột, b;i k;ịch trao nhầm tan nát cuộc đời người mẹ……

Tôi vẫn nhớ cái ngày tôi cầm tờ kết quả xét nghiệm ADN trên tay, tay tôi run bần bật, mắt tôi như muốn nổ tung. Tôi đọc đi đọc lại từng chữ, nhưng mỗi lần đọc, nó vẫn y nguyên. Con trai tôi, Đoàn Nhật Minh, cậu bé tôi đã nuôi nấng, yêu thương, chăm sóc suốt 6 năm trời, không phải là con ruột của tôi. Tôi ngã ngồi xuống sàn, toàn thân lạnh toát, môi tôi tím tái. Tôi đã sụt gần 10 kg chỉ trong vòng một tháng, gương mặt hốc hác, mắt thâm sâu, và những đêm dài tôi khóc đến cạn nước mắt. Tôi tên Vũ Thị Hương, và đây là câu chuyện đau lòng nhất cuộc đời tôi.

Mọi chuyện bắt đầu từ ngày 1 tháng 11 năm 2012, tại khoa sản bệnh viện đa khoa huyện Ba Vì, Hà Nội. Có ba sản phụ chuyển dạ cùng ngày hôm đó, trong đó có tôi và một người phụ nữ khác tên Phùng Thị Thu Hiền. Hai đứa bé trai ra đời cách nhau chỉ 20 phút. Khi nhận con, chồng tôi là anh Dũng đã nghi ngờ có sự nhầm lẫn. Anh nói sau khi tắm cho con, anh thấy mặt cậu bé khác lạ. Anh có hỏi một nữ bác sĩ trông con: “Nhầm con hay nhầm tả ạ?” Người bác sĩ khẳng định: “Chỉ là nhầm tả thôi, chứ nhầm con thì chúng tôi đi tù à?” Nghe câu khẳng định chắc nịch đó, chồng tôi cũng không thắc mắc thêm nữa. Chúng tôi bế con ra về và đặt tên con là Đoàn Nhật Minh.

Những năm tháng đầu đời của Minh tràn ngập yêu thương. Cậu bé là con út trong nhà, rất được bố mẹ và chị gái cưng chiều. Minh lại thông minh, nhanh nhẹn và ưa nhìn. Không chỉ gia đình tôi mà cả hàng xóm mỗi khi gặp cậu bé đều xuýt xoa khen ngợi. Gia đình tôi hạnh phúc và hòa thuận. Nhưng rồi Minh càng lớn, ngoại hình càng không giống bố hay mẹ. Điều này khiến anh Dũng bắt đầu nghi ngờ sự chung thủy của tôi. Cả hai bên gia đình nội ngoại đều thắc mắc, thậm chí cả khu phố cũng xôn xao, bàn tán rằng tôi đã ngoại tình nên mới sinh ra Minh. Nỗi tủi nhục và áp lực đè nặng lên tôi, nhưng tôi không thể giải thích thế nào. Tôi cũng không hiểu tại sao con tôi lại không giống bố mẹ.

Mâu thuẫn vợ chồng ngày càng lớn. Anh Dũng muốn cả gia đình chuyển vào Đà Lạt sinh sống, nhưng tôi lo lắng hai con còn quá nhỏ phải sống cảnh trong Nam ngoài Bắc nên không đồng ý. Đến năm 2014, nhận thấy cuộc hôn nhân đã không thể cứu vãn, chúng tôi quyết định ly hôn. Khi chia tay, bé Minh mới 18 tháng tuổi. Từ đó một mình tôi chăm sóc hai con, rời nhà ở Ba Vì lên Hà Nội thuê nhà trọ, tìm việc làm. Tôi yêu thương và chăm sóc hai con thay cả phần của người cha. Ba mẹ con dần dần quen với cuộc sống mới.

Nhưng rồi một ngày tháng 4 năm 2018, gia đình anh Sơn liên hệ và bảo rằng có thể hai gia đình đã bị trao nhầm con từ 6 năm trước. Tôi không tin. Tôi không muốn tin. Làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy? Nhưng rồi vợ chồng anh Sơn đến tận nhà tôi, và họ kể câu chuyện của họ. Họ cũng nghi ngờ nhầm con từ lúc sinh. Con trai họ là Phùng Thanh Hải cũng không giống cha mẹ. Họ đã lấy mẫu tóc đi xét nghiệm ADN ở Viện Khoa học hình sự Bộ Công an. Kết quả cho thấy cháu Hải không cùng huyết thống với họ. Anh Sơn đã lấy mẫu tóc của con trai tôi đi xét nghiệm, và kết quả cho thấy 99,9% cậu bé Minh mà tôi đang chăm sóc có cùng huyết thống với vợ chồng anh Sơn. Tôi không thể tin nổi. 6 năm nuôi dưỡng, yêu thương, vất vả chăm sóc cậu bé khi ốm đau, những đêm thức trắng vì con bị hen suyễn, tất cả chỉ vì một sự nhầm lẫn của bệnh viện.

Tôi đã sống trong những ngày tháng kinh hoàng. Tôi thường xuyên phải vào bệnh viện điều trị vì mệt mỏi và suy sụp. Làm sao một người mẹ có thể chấp nhận sự thật rằng đứa con mình yêu thương, nâng niu, vất vả nuôi nấng 6 năm trời không phải là con ruột của mình? Còn đứa con ruột của tôi, cậu bé Hải, lại đang sống với người khác. Người phụ nữ bị chồng cho là ngoại tình, tự thân nuôi con sống trong hàm oan 6 năm, nay lại phải đối mặt với cú sốc này.

Nhưng đau đớn hơn cả là tôi phải trả con về đúng vị trí. Một người mẹ vừa đón nhận hạnh phúc khi được gặp gỡ con trai ruột của mình sau 6 năm nhầm lẫn, nhưng cũng phải rời xa đứa con đã gắn bó yêu thương từng ngày. Tôi nhớ những kỷ niệm với Minh. Cậu bé hay ốm vặt và bị hen phế quản, tôi luôn túc trực bên con, dồn hết tâm trí vào con. Khi thấy cậu bé ăn ngon miệng, tôi dành hết số tiền kiếm được để mua đồ ăn cho con. Minh vô cùng lanh lợi và hiểu chuyện. Tôi nhớ lúc tôi nghe kết quả xét nghiệm ADN, tôi sốc đến nỗi toàn thân lạnh toát, môi tím tái. Thấy mẹ như vậy, cậu bé suy đoán tôi bị hạ huyết áp nên đã tìm cách pha nước trà gừng cho tôi uống. Cậu vừa đập dập gừng vừa không ngừng gọi: “Mẹ ơi tỉnh lại mẹ.” Chỉ một hành động đó cũng đủ thấy Minh dành tình cảm cho tôi nhiều đến nhường nào…..

Tôi đã đau đớn không thể nói thành lời khi phải nói với Minh: “Con ơi, người ta nói con không phải là con của mẹ đẻ ra mà con mẹ đẻ ra đang ở chỗ khác. Con là con của bố Sơn, mẹ Hiền. Đây là việc trao nhầm con của bệnh viện đa khoa huyện Ba Vì cách đây 6 năm. Thời gian tới mẹ sẽ đưa con về nhà bố Sơn, mẹ Hiền nhé. Tuy nhiên mẹ vẫn sẽ là mẹ của con cho dù con làm gì, mẹ vẫn sẽ đứng đằng sau con.” Mỗi lần nói với con, tôi thường ngoảnh mặt đi để con không thấy tôi khóc. Tôi nghẹn ngào, và tôi biết Minh cũng đau đớn không kém.

Ngày 19 tháng 7 năm 2018, hai gia đình chính thức trao trả con. Không nói cũng đủ biết sau cuộc chia ly ấy tôi đã đau khổ và dằn vặt như thế nào. Cứ đêm đêm tôi lại thức dậy khóc vì nhớ con. Sau khoảng thời gian hai tháng kể từ khi diễn ra cuộc trao nhận con, thỉnh thoảng tôi vẫn hay gọi nhầm tên của hai cậu bé. Mỗi khi Minh về thăm, cậu bé rón rén đi sát vào góc tường và từ từ tiến đến bên tôi rồi ôm chặt lấy tôi và òa khóc: “Sao mẹ lại bỏ con? Mẹ có biết con nhớ mẹ đến chết không? Mỗi đêm con khóc ướt cả gối. Cứ 4 giờ sáng con lại dậy khóc vì nhớ mẹ.” Nghe những lời nói ngây thơ của con, tôi đau lòng như thắt nhưng cố kìm nén nước mắt. Tôi tự an ủi rằng dần dần con cũng sẽ quen với môi trường mới thôi.

Hai gia đình đã cố gắng hàn gắn và ổn định tâm lý cho các con. Cả hai đều gọi bố mẹ và ông bà nội ngoại. Các con thường xuyên gặp gỡ, đi chơi và ngủ lại nhà nhau. Anh Sơn và vợ cũng coi tôi như người thân, và tôi xem gia đình anh như anh em. Dường như câu chuyện sẽ kết thúc trong niềm vui, và tôi bắt đầu có thể thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rồi một bi kịch khác ập đến vào chiều ngày 10 tháng 10 năm 2022,………………

…………………………………………..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện

TẠI ĐÂY 👇👇👇

 

khiến tôi không bao giờ có thể quên được. Vợ của anh Sơn, chị Phùng Thị Thu Hiền, đi xe máy chở hai con đi học và đã va chạm với xe ô tô tải trên đường. Bé Phùng Đăng Khoa (tên mới của Minh) và bé Phùng Quang Hải (tên mới của Hải) cùng người mẹ đã vĩnh viễn ra đi. Khi tôi hay tin, tôi ngất xỉu tại chỗ. Tôi không thể tin rằng sau bao nhiêu đau đớn, nỗ lực để các con hòa nhập và có một gia đình trọn vẹn, thì tai họa lại ập đến trong chớp mắt.

Anh Sơn là người đau đớn nhất khi một lúc mất đi vợ và hai con. Còn tôi, tôi mất đi người phụ nữ mà tôi coi như chị em, và tôi mất đi một phần của trái tim mình. Tôi không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra. Hai đứa trẻ, một đứa tôi đã nuôi 6 năm, một đứa tôi mới nhận lại chưa đầy 5 năm, đều đã ra đi mãi mãi. Những ký ức về chúng, những lần chúng gọi tôi là mẹ, những cái ôm chặt, những đêm chúng ngủ bên tôi, tất cả đều vỡ tan như bong bóng. Tôi phải mất một năm sau mới vượt qua được cú sốc đó. Động lực giúp tôi có thể vượt qua một cách mạnh mẽ đó là con cái. Một mình tôi nuôi hai con, tôi không cho phép mình chùng bước. Tôi còn phải làm việc để các con có một tương lai tốt hơn.

Câu chuyện có thật đã khiến hai gia đình phải rơi bao giọt nước mắt cay đắng. Từ lúc phát hiện ra con mình nuôi nấng bao năm yêu thương bao năm không phải là con ruột, cho đến lúc nghe con qua đời như tiếng sét ngang tai. Sự thật phủ phàng và những cuộc chia ly dằn xé tâm can của những người trong cuộc khiến tôi càng nhận ra rằng cuộc sống này thật vô thường. Tôi nhớ mãi đêm cuối cùng Minh về thăm tôi trước khi cậu và anh chị em của mình qua đời. Cậu đã nói với tôi: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm. Con sẽ về thăm mẹ nhiều hơn.” Giá như tôi biết đó là lần cuối cùng, tôi đã ôm con thật lâu, thật chặt. Nhưng tôi không biết. Tôi đã để con ra đi mà không nói hết những điều tôi muốn nói.

Nay còn, mai mất. Có những thứ mất đi không bao giờ trở lại. Nhưng tôi không thể ở mãi trong đau khổ. Tôi có một đứa con gái và còn có những người thân yêu xung quanh. Tôi đã học được rằng sự vô thường của cuộc sống dạy tôi phải trân quý từng giây phút hiện tại. Và dù nỗi đau vẫn còn đó, tôi vẫn sẽ tiếp tục mạnh mẽ, vì đó là điều các con tôi muốn tôi làm.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!