Doanh Nhân Mỹ Gốc Việt Đoàn Tụ Mẹ Bán Hàng Rong Sau 40 Năm: “Con Đã Chờ Đợi Mẹ Cả Đời”…..
…………….
Tôi ngồi trên chuyến bay về Việt Nam, tim đập thình thịch đến nỗi tôi tưởng mình sẽ ngất. Tôi nghĩ: “Chỉ còn vài dặm nữa, tôi sẽ được gặp mẹ ruột.” Người mẹ mà tôi đã mơ về suốt 40 năm, người mẹ mà tôi đã tìm kiếm không biết bao nhiêu lần, người mẹ mà tôi từng sợ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại. Tôi tên là David Nguyen, nhưng tên khai sinh của tôi là Nguyễn Trọng Dũng. Tôi sinh ngày 12 tháng 6 năm 1972, và tôi bị đưa khỏi Việt Nam khi mới 2 tuổi, trong chiến dịch Babylift tháng 4 năm 1975. Hành trình tìm mẹ của tôi bắt đầu từ rất lâu trước đó, từ khi tôi còn là một đứa trẻ lớn lên ở thành phố Boston, Massachusetts, với cha mẹ nuôi người Mỹ.
Tôi được nhận nuôi từ một trung tâm chăm sóc trẻ em ở quận Tân Bình, Sài Gòn. Mẹ ruột tôi, bà Nguyễn Thị Ba, đã gửi tôi vào đó khi tôi mới 4 tháng tuổi vì không có điều kiện nuôi con. Cha tôi là một người lính Hàn Quốc, ông đã về nước khi tôi chưa đầy một tuổi. Tôi không biết gì về cha mẹ mình, ngoài những thông tin ít ỏi trong hồ sơ: tên mẹ tôi là Nguyễn Thị Ba, sinh năm 1941, quê ở Kiến Hòa (nay là Bến Tre). Lớn lên ở Mỹ, tôi không hề dễ dàng. Tôi thường nhìn thấy ánh mắt hiếu kỳ của mọi người khi tôi gọi cha mẹ nuôi là bố mẹ. Họ nhìn tôi, nhìn sang cha mẹ nuôi tôi, rồi nhìn ngược lại. Điều đó làm tôi rất khó xử. Trong suốt thời niên thiếu, tôi chỉ muốn có mái tóc vàng và một chiếc mũi cao để giống những người khác. Tôi luôn biết mình là con nuôi – không quá khó để nhận ra điều đó, bởi mọi người nhắc nhở tôi mỗi ngày qua những cái nhìn và sự hiếu kỳ.
Khi còn nhỏ, tôi luôn ghen tị với những đứa trẻ khác trong ngày học mang những bức ảnh lúc bé tới trường. Tất cả những gì tôi có là một tấm ảnh buồn bã của mình tại trung tâm mồ côi với bảng tên trước mặt – tôi nói nó giống như một tù nhân nhí. Mãi cho đến khi lên đại học, tôi mới bắt đầu có những tự hào đầu tiên về di sản phương Đông trong con người mình. Tôi đã quyết định thay đổi họ của mình trên giấy tờ pháp lý sang họ Nguyễn. Nhiều người Mỹ không thể phát âm họ này, nhưng tôi nói: “Rất dễ, nó đánh vần như thế nào thì phát âm như vậy.”
Tôi luôn biết ơn vì được lớn lên trong một gia đình tuyệt vời, nhưng tôi không sao quên được thực tế rằng mình là con nuôi. Những câu hỏi như “Cha mẹ ruột là ai? Con từ đâu đến? Vì sao con lại được nhận nuôi?” cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi. Năm 2010, tôi quyết định về Việt Nam. Tôi đã đến thăm quê mẹ ở Bình Thuận và cố gắng tìm kiếm bà ở đó, nhưng tất cả đều vô vọng. Tôi tâm sự: “Tôi chỉ muốn quay trở về Việt Nam để đi tìm câu trả lời cho cuộc đời mình. Tôi muốn tận mắt thấy người mẹ đã sinh ra tôi. Tôi chỉ muốn nghe mẹ kể lại câu chuyện đã đưa bà đến với tôi.”
Tôi đã viết một bức thư cho mẹ, một bức tâm thư đầy nước mắt: “Mẹ ơi, cho phép con được gọi mẹ nhé. Chúng ta lạc nhau đã lâu, có lẽ mẹ đã quên con trai của mẹ. Con hy vọng mẹ sẽ đọc được lá thư này khi mẹ vẫn còn minh mẫn và khỏe mạnh. Con không oán hận mẹ, không có giận mẹ đâu. Con xem việc làm con nuôi như là cơ hội thứ hai để sống một cuộc đời mà mẹ đã muốn con được sống. Con hy vọng 40 năm qua mẹ cũng được bình yên và không phải lo lắng cho con. Điều quan trọng nhất con muốn chuyển đến mẹ là cuộc đời con đã được xoay chuyển tốt. Mẹ đã làm rất tốt. Dù tình trạng của mẹ lúc đó như thế nào, mẹ cũng đã làm những gì mà mẹ thấy tốt nhất cho cả con và mẹ.” Tôi nhờ một nhiếp ảnh gia người Việt tên Phạm Hoài Nam dịch bức thư sang tiếng Việt và đăng lên Facebook. Hơn 25.000 lượt chia sẻ và 5.000 tin nhắn đã gửi đến, nhưng mỗi lần tưởng như đã tìm được mẹ, cuối cùng lại không phải. Tôi đã có nhiều lần định dừng lại vì sợ hãi – tôi không dám chắc mình đang tìm kiếm điều gì nữa.
Rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra. Con trai tôi chào đời. Tôi đã khóc – không chỉ vì niềm vui được làm cha, mà còn vì đó là lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn thấy một người khác có cùng chung huyết thống với mình. Tôi đã ngắm con trai và thấy nó có đôi mắt, đôi môi và cái mũi của tôi. Đối với tôi, đó là một cảm giác tuyệt vời. Lúc đó tôi cũng thấu hiểu được nỗi đau nếu cha mẹ phải lìa xa đứa con mà mình đứt ruột sinh ra.
Cuộc tìm kiếm vẫn tiếp tục. Anh Phạm Hoài Nam đã liên hệ với anh Lê Cao Tâm – người chuyên hỗ trợ tìm kiếm thân nhân và liên hệ với Cục Lưu trữ Hồ sơ Quốc gia. Sau một tháng, họ đã tìm ra quê quán của bà tại Bến Tre, nhưng bà đã bỏ đi từ rất lâu. Họ tiếp tục hành trình và cuối cùng tìm được bà đang nằm viện tại bệnh viện Bình Dân ở Sài Gòn. Bà đã lên Sài Gòn để chữa bệnh và cùng bán hàng rong với người cháu của mình. Bà xác nhận có một đứa con bị thất lạc tên là Nguyễn Trọng Dũng. Khi nghe tin tôi còn sống, bà đã khóc nức nở.
Chúng tôi đã tiến hành xét nghiệm ADN, và kết quả………………………………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
hoàn toàn trùng khớp. Bà Nguyễn Thị Ba chính là mẹ ruột của tôi. Tôi nhớ mãi khoảnh khắc nhận được bản kết quả: “Tôi nhìn xuống tên của bà nằm ngay ở hàng đầu tiên, và cạnh đó có bức hình của tôi với dòng chữ ‘quan hệ mẹ con’. Đó là một khoảnh khắc rất đặc biệt. Cuối cùng, giấc mơ của tôi đã thành hiện thực.”
Trước khi gặp mặt, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện qua Skype. Mẹ bảo tôi ngồi gần camera để bà có thể nhìn rõ các đường nét trên mặt tôi. Điều đầu tiên bà nói là: “Nụ cười của con rất giống cha.” Điều đó rất thú vị.
Ngày 8 tháng 8 năm 2015, tôi đáp máy bay xuống Sài Gòn. Mẹ tôi đang chờ tôi ở sân bay. Khi tôi bước ra, tôi nói: “Chào má.” Rồi cả hai mẹ con ôm chặt nhau. Bà mừng tủi, gục đầu vào vai tôi, rưng rưng nói: “Mừng lắm, vui lắm, hạnh phúc. Mấy chục năm trời không nghĩ là có thể được gặp lại con mình.” Tôi nghẹn ngào: “Tôi rất hạnh phúc, vui mừng và cảm thấy vô cùng biết ơn. Cuối cùng tôi đã có cơ hội tìm hiểu về người mẹ của mình, về những gì bà đã làm suốt 40 năm qua. Tôi đã dành trọn cả cuộc đời mình để chờ đợi giây phút này.”
Rời sân bay, tôi lên ô tô về quê mẹ. Trên xe, tôi ngồi cạnh và nắm chặt tay mẹ. Cảm giác đó rất thật, như trong một giấc mơ. Và điều bất ngờ chưa dừng lại ở đó – kết quả xét nghiệm ADN cho thấy tôi còn có quan hệ họ hàng với một người bạn đồng hành khác trong chiến dịch Babylift.
Tôi đã trải qua những ngày hạnh phúc bên mẹ ruột. Tôi tâm sự: “Tôi là người rất may mắn khi tìm lại được mẹ ruột của mình khi bà vẫn còn sống. Tôi hy vọng có thể dẫn toàn bộ gia đình của mình ở Mỹ về Việt Nam để họ có thể gặp gỡ bà và các bà con khác.” Tôi gửi lời cảm ơn đến anh Hoài Nam, người đã dịch bức tâm thư, và tất cả những ai đã hỗ trợ tôi trên hành trình tìm mẹ kéo dài hàng chục năm. Cuối cùng, hành trình ấy đã có một kết thúc trọn vẹn.
Nhưng tôi không thể không nghĩ về những người mẹ khác, những người cũng đã phải gửi con đi vì hoàn cảnh khó khăn. Họ đã đau đớn biết bao khi phải rời xa con mình. Họ đã sống cả đời với nỗi day dứt và câu hỏi “con tôi đang ở đâu?”. Và tôi cũng nghĩ về những đứa trẻ khác trong chiến dịch Babylift – đặc biệt là những đứa trẻ trên chuyến bay đầu tiên, chiếc máy bay Galaxy C5 đã gặp tai nạn, 138 người đã mất đi. Mỗi ngày tôi đều thầm cảm ơn rằng mình đã không ở trên chuyến bay định mệnh đó.
Tôi đã tìm thấy mẹ. Tôi đã ôm mẹ sau 40 năm xa cách. Tôi đã nghe được giọng nói của mẹ, được nhìn thấy nụ cười của mẹ, được biết rằng mẹ vẫn yêu thương tôi. Nhưng có bao nhiêu người con khác vẫn đang tìm kiếm, vẫn đang chờ đợi, vẫn đang hy vọng? Tôi chỉ muốn nói với họ: đừng bao giờ từ bỏ. Bởi vì tôi đã từ bỏ nhiều lần, tôi đã định dừng lại vì sợ hãi, nhưng tôi đã vượt qua. Và cuối cùng, tôi đã tìm thấy mẹ. Đó là điều kỳ diệu nhất trên đời.





