Trinh Sát Việt Đột nhập Vào Phòng Chỉ Huy Pol Pot Và Sự Thật Khiến Ai Cũng Rùng Mình……
Tôi nằm im dưới gầm sàn suốt một ngày một đêm, cơ thể tê dại, lưng đau buốt như bị hàng trăm hòn đá nhọn đâm vào, bụng đói cồn cào, cổ họng khô cháy. Nhưng tất cả đều không quan trọng bằng những gì tôi đã nghe được. Tôi tên Khánh, lính trinh sát của đơn vị. Nhiệm vụ của tôi khác hẳn những người lính cầm súng đánh trực diện ngoài chiến trường. Chúng tôi phải len lỏi trong bóng tối, giấu mình trong từng cánh rừng, từng bờ suối, từng lối mòn của đất Campuchia, phải nghe, phải quan sát, phải nhớ rồi mang tất cả về cho chỉ huy.
Lần này cấp trên giao cho tôi một nhiệm vụ đặc biệt: xâm nhập vào căn trại của Pôn Pốt ở mép rừng phía đông, nghe lén để nắm được kế hoạch của chúng. Tôi đã chuẩn bị hành trang gọn nhẹ: con dao nhỏ, cuộn cơm nắm, bi đông nước, bản đồ và bộ quần áo nông dân Khmer. Tôi lặng lẽ rời đơn vị từ sáng sớm, men theo lối mòn vào rừng. Bóng cây tối thẳm nuốt chửng thân hình tôi. Tôi phải luồn lách qua bãi cỏ cao quá đầu, lội qua con suối lạnh buốt. Từng bước chân phải nhẹ như hơi thở, vì bất kỳ cành khô nào gãy dưới chân cũng có thể khiến chó săn của chúng đánh hơi thấy.
Khi mặt trời lên ngang tán rừng, tôi đã áp sát được khu vực. Từ xa, tôi thấy lều lán dựng san sát, cột cờ bay phần phật, lính gác cầm súng đi tuần. Tôi ép sát người xuống bụi cây, ngắm kỹ lối ra vào. Đến chiều tối, tôi mới tìm được khe hở – một đoạn hàng rào phía sau đã mục nát, sát khu lán chứa rơm. Tôi đợi màn đêm buông xuống, tiếng dế gáy rầm rĩ, ánh trăng mờ len qua tán lá. Như một bóng ma, tôi trườn qua đám cỏ rậm, luồn người qua khoảng rào mục. Tim tôi đập thình thịch khi nghe tiếng bước chân lính gác đi ngang, nhưng may mắn chúng không để ý.
Tôi chui vào trong khu trại và phát hiện căn nhà sàn gỗ nằm giữa trại, sáng đèn suốt. Tôi đoán đó là nơi tên chỉ huy đóng. Đêm càng khuya, trại càng tĩnh lặng. Tôi ẩn mình sau bụi rơm chờ thời cơ. Khi thấy lính gác bên ngoài bớt cảnh giác, tôi nhanh như cắt áp sát nhà sàn, bò xuống gầm sàn. Khe hở dưới nhà khá rộng, đủ để tôi chui vào trong bóng tối đặc quánh. Tôi nằm im, tai áp sát vào ván sàn, nghe rõ từng tiếng nói chuyện bên trên. Chúng đang bàn về tuyến đường tiếp tế, vị trí kho lương, kế hoạch đánh chiếm một làng biên giới. Từng chi tiết tôi đều cố khắc sâu vào trí nhớ.
Suốt cả đêm dài tôi vẫn nằm bất động, mồ hôi rịn ra ướt áo, muỗi vo ve bên tai. Đôi lúc có con chuột chạy ngang qua ngực khiến tôi rùng mình, nhưng tôi không được phép động đậy. Trên đầu là cả chục tên lính, chỉ cần một sơ hở, tôi sẽ bị lôi ra như một con thú hoang. Đến khi gà rừng gáy xa xa báo hiệu trời sắp sáng, tôi vẫn chưa hề cự động. Một ngày dài bắt đầu, lính trong trại thức dậy, tiếng chân rầm rập, tiếng súng lách cách. Tôi nằm im dưới gầm sàn như một hòn đá vô tri. Bụng đói cồn cào, cổ họng khô khốc. Nhưng tôi vẫn nhắm mắt rồi mở ra, tâm trí chỉ tập trung vào nhiệm vụ.
Chiều xuống, khi ánh nắng đỏ rực quét ngang tán cây, tôi biết thời cơ rút lui đã đến gần. Nhưng trong lòng vẫn dấy lên một linh cảm lạ lùng, như thể nơi này còn ẩn giấu một bí mật khác. Và linh cảm ấy đã thôi thúc tôi tiếp tục nằm lại thêm một đêm nữa. Để rồi sáng hôm sau, khi bóng tối phủ xuống, sự thật mà tôi sắp chứng kiến sẽ khiến trái tim tôi bàng hoàng. Tôi đang tính đường rút lui thì tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, nhịp chậm rãi. Tiếng cửa mở kẽo kẹt, bước chân ai đó nhẹ nhàng bước vào. Tôi căng tai lắng nghe rồi bất ngờ toàn thân tôi như đông cứng khi nghe vang lên giọng nói quen thuộc – không phải tiếng Khmer mà là tiếng Việt. Giọng một người phụ nữ run rẩy, nhỏ nhẹ nhưng đủ để tôi nhận ra cô ấy là người Việt. Tôi thầm rùng mình. Tại sao trong trại lính Pôn Pốt lại có tiếng nói Việt Nam?
Tên chỉ huy bật cười, giọng lộ rõ vẻ giễu cợt xen lẫn háo hức. Hắn gọi tên cô gái bằng tiếng Khmer, nhưng cô thì khẽ trả lời bằng tiếng Việt lẫn Khmer lẫn lộn, nghe rõ là bị ép buộc. Tôi nín thở, lắng từng âm thanh, tim đập mạnh trong lồng ngực. Một cô gái Việt Nam đang bị giam giữ hoặc lợi dụng ngay trong trại. Tiếng ghế kéo, tiếng bước chân của cô gái bước chậm. Tôi hình dung cảnh cô run rẩy trong căn phòng ấy, có lẽ bị bắt từ trước, bị giam hãm và buộc phải hầu hạ tên chỉ huy. Lòng tôi dâng lên một cơn sóng căm phẫn, hai bàn tay nắm chặt, móng tay bấu vào da thịt. Tôi chỉ muốn lao ra giết hắn ngay. Nhưng lý trí kìm tôi lại. Một mình tôi không thể chống cả trại lính. Tôi mà manh động, cả tôi và cô gái đều sẽ chết.
Cả đêm hôm đó, tôi gần như không chợp mắt. Tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng cười ghê rợn của tên chỉ huy cứ vang mãi trên đầu tôi, còn tiếng cô gái thì nhỏ dần, nghẹn ngào, đôi lúc như bật khóc. Tôi cắn răng, môi rướm máu, lòng thề rằng bằng mọi giá phải cứu được cô, dù đó không phải nhiệm vụ cấp trên giao. Tôi không thể bỏ mặt đồng bào mình trong tay kẻ thù. Sáng hôm sau, tôi nghe tiếng chúng tập hợp ngoài sân. Tên chỉ huy quát tháo, còn cô gái im thít. Tôi bắt đầu tính đường rút lui nhưng phải đợi đêm xuống. Cái đói và khát hành hạ tôi dữ dội. Tôi nhai từng ngụm nhỏ cơm nắm còn sót, uống từng giọt nước trong bi đông.
Khi bóng tối lại phủ xuống, tôi quyết định rút lui. Tôi từ từ bò ra khỏi gầm sàn, từng cử động chậm rãi, nhẹ đến mức không gây tiếng động. Tôi đã men được đến phía sau trại, chỉ cần chui qua hàng rào là có thể thoát. Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh làm tôi khựng lại. Giọng nói Việt Nam yếu ớt vang lên từ căn nhà sàn phía sau. Giọng cô gái khàn đặc, đầy tuyệt vọng khẽ vang lên trong đêm tối như một lời cầu cứu. Tôi đứng sững, tay đặt lên hàng rào, lòng dằn xé dữ dội. Thoát ra ngay thì tôi an toàn, mang tin tình báo về. Còn ở lại, tôi sẽ phải đối diện với hiểm nguy khôn lường. Nhưng bỏ đi, lương tâm tôi sẽ không yên.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Tôi quay người, không rút lui nữa mà lặng lẽ quay lại. Tôi áp sát căn nhà sàn, ghé môi vào khe gỗ, thì thầm một câu rất khẽ bằng tiếng Việt: “Tôi là lính Việt Nam, đừng sợ, tôi sẽ cứu cô.” Cô gái khẽ giật mình, đôi mắt mở to nhìn quanh rồi lập tức cúi xuống. Tôi biết cô đã nghe thấy và hiểu. Khoảnh khắc ấy, một sợi dây vô hình đã kết nối chúng tôi. Tôi chờ tên chỉ huy say mèm rồi dùng dao nạy một mảnh ván lỏng lẻo phía sau nhà sàn. Tôi thò đầu vào thì thầm: “Lại đây, im lặng thôi.” Cô gái run rẩy lê bước về phía tôi. Khi tới gần, tôi vươn tay nắm lấy cổ tay cô. Bàn tay nhỏ gầy run lẫy bẫy, và giây phút ấy, tôi thấy trong tim mình trào lên một nguồn sức mạnh kỳ lạ. Tôi khẽ kéo cô chui qua khe hở, mưa táp ướt đẫm nhưng cũng chính nhờ cơn mưa mà mọi tiếng động đều bị che khuất.
Tôi nắm tay cô dẫn ra phía cầu thang sau, trườn xuống như bóng đêm. Khi chạm đất, tôi lôi cô men theo hàng rào phía sau. Chỉ còn vài bước nữa là tới đoạn rào mục. Tôi quỳ xuống, dùng dao bẻ ra khe rộng hơn, ra hiệu cho cô chui qua trước. Cô cúi đầu lọt ra ngoài, tôi thở phào chuẩn bị theo sau thì bất chợt một tiếng quát bằng tiếng Khmer vang lên phía sau lưng. Tôi sững người ngoảnh lại, thấy một tên lính Pôn Pốt đã phát hiện, hắn giơ súng lên. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tôi lao tới, con dao trong tay vung mạnh. Lưỡi thép lạnh lẽo xuyên thẳng vào cổ họng hắn, máu phun ra nóng hổi trong mưa lạnh. Hắn ngã vật xuống bùn. Tôi rút dao, chui qua hàng rào, kéo cô chạy băng vào rừng. Sau lưng, tiếng còi báo động chát chúa vang khắp trại, ánh đuốc bùng lên rực rỡ, tiếng súng nổ vang. Tôi hét nhỏ: “Chạy theo tôi, đừng rẽ ra.” Cô gật đầu, gương mặt trắng bệch nhưng ánh mắt kiên định.
Chúng tôi lao đi trong đêm tối, mưa quất vào mặt rát buốt. Tiếng chó săn vang lên phía xa, lẫn trong tiếng mưa. Tôi kéo cô nấp sau một gốc cây to, ra hiệu im lặng. Từ xa, ánh đuốc nhấp nháy, tiếng chân rầm rập mỗi lúc một gần. Tôi quyết định phải vòng theo khe suối nhỏ phía bắc. Nước lạnh buốt ôm lấy đôi chân, dòng chảy xiết do mưa lớn. Tôi kéo cô đi ngược vòng, men theo lòng suối. Tiếng chó sủa vọng lại, tiếng người quát tháo nghe rõ hơn. Tôi kéo cô ngồi thụp xuống nước, cả hai ngập gần đến ngực, chỉ ló đầu trên mặt nước. Tôi lấy tay vốc bùn trát lên người cô và chính mình. Một ánh đuốc lia qua, phản chiếu trên mặt nước. May mắn, bùn đất và mưa lớn đã che giấu chúng tôi. Lũ lính quát tháo lùa chó sang hướng khác.
Chúng tôi tiếp tục lội theo dòng suối. Cô gái mệt lả, hơi thở dồn dập nhưng vẫn kiên cường bám theo. Khi trời bắt đầu ngớt mưa, tôi tìm được một gò đất cao, dìu cô leo lên. Tôi tháo chiếc áo ướt sũng của mình vắt bớt nước rồi khoác lên vai cô. Sau một hồi im lặng, tôi khẽ hỏi: “Em tên gì?” Cô ngập ngừng, giọng khẽ như hơi thở: “Em… em tên Hạnh.” Cái tên giản dị ấy như một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong màn đêm giá lạnh. Tôi mỉm cười, siết tay cô: “Hạnh à, tôi là Khánh. Tôi sẽ đưa em ra khỏi đây. Tin tôi nhé.” Đôi mắt cô ướt long lanh gật đầu.
Chúng tôi lại tiếp tục hành trình. Trời bắt đầu hừng sáng. Tôi và Hạnh men theo sườn núi tiến về hướng Bắc, nơi tôi biết chỉ cần vượt thêm một dãy rừng nữa là có thể chạm đất Việt. Đường đi gian nan, gai góc cào rách da thịt, máu rỉ ra đỏ tươi, nhưng cả hai đều cắn răng chịu đựng. Bỗng từ xa vang lên tiếng chó săn và tiếng quát tháo. Tôi kéo Hạnh nép sau một bụi tre, tim đập loạn nhịp. Từ khe lá, tôi nhìn thấy một toán lính khoảng mười tên đang lùng sục. Chúng chia nhau tản ra, lùng từng ngóc ngách. Một con chó tiến gần, mũi hít hít rồi sủa vang. Tôi biết không còn đường lùi. Bất ngờ, một tiếng nổ chát chúa vang lên từ xa, rồi thêm vài loạt súng nữa. Đám lính giật mình, vội dồn quân chạy về phía tiếng súng. Tôi không bỏ lỡ cơ hội, kéo Hạnh thoát ra khỏi bụi tre, men theo lối ngược lại. Chúng tôi chạy chối chết, vấp ngã lăn trượt nhưng không dừng lại.
Phía trước hiện ra một con đường mòn rộng, lối đất đỏ quen thuộc. Trái tim tôi bùng cháy – đây là đường tuần tra biên giới, chỉ cần đi thêm một đoạn nữa, chúng tôi sẽ chạm đất Việt. Tôi dìu Hạnh lao về phía ấy, nhưng ngay lúc đó phía sau vang lên tiếng quát thé thé. Tôi quay phắt lại, thấy ba tên lính Pôn Pốt vừa đuổi kịp, súng đã chỉa thẳng. Tôi quẳng Hạnh vào mép đường, hét lớn: “Chạy đi, về phía trước, đừng quay lại!” Em gào lên: “Không, em không bỏ anh!” Nhưng tôi không kịp nghe thêm bởi loạt đạn đã nổ, đất đá văng tung tóe. Tôi lao ra, nhảy bổ vào tên lính gần nhất. Một nhát dao chí mạng cắm sâu vào cổ hắn, máu phun đỏ rực. Tôi giật lấy khẩu AK, xoay người bắn liên tiếp. Hai tên còn lại gục xuống. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, một viên đạn sượt qua sườn tôi, nóng rát như lửa đốt. Tôi loạn choạng, gắng gượng giữ súng. Hạnh lao tới, ôm chặt lấy tôi, đôi mắt hoảng loạn đầy máu và nước mắt. Tôi gầm lên: “Chạy đi nhanh, đất Việt ở ngay trước mặt!” Em gào khóc nhưng cuối cùng vẫn gượng dìu tôi bước đi.
Tôi nghiến răng, từng bước lê trên con đường đỏ quạch. Phía trước thấp thoáng những bóng người mặc quân phục xanh lá quen thuộc. Tiếng Việt vang lên rền rĩ: “Đồng chí! Đây rồi, có người bên mình!” Tôi ngã quỳ xuống, toàn thân ướt đẫm máu và mồ hôi. Trong mơ hồ, tôi thấy Hạnh gục trên ngực tôi, nước mắt rơi, còn những đôi tay vững chắc của đồng đội đỡ lấy cả hai chúng tôi. Một giọng nói ấm áp vang lên: “Cố lên, các đồng chí về tới đất Việt rồi, an toàn rồi!” Mí mắt tôi nặng chịu, nhưng lòng tôi bỗng nhẹ bẫng. Cuối cùng tôi đã giữ được lời hứa, đưa Hạnh thoát khỏi địa ngục. Hình ảnh cuối cùng tôi còn kịp nhìn thấy trước khi chìm vào bóng tối là lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, sáng ngời và bất diệt.
Khi tỉnh lại, tôi nằm trong lán trại dã chiến của bộ đội Việt Nam. Bên ngoài, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió luồn qua tán tre rì rào. Bên cạnh tôi, Hạnh ngồi gục, đôi mắt thâm quầng nhưng sáng rực. Bàn tay em siết lấy tay tôi không rời. Em nghẹn ngào: “Anh Khánh, chúng ta sống rồi.” Tôi cố gắng cười dù thân thể đau nhói: “Ừ, ta đã về tới nhà rồi.” Cả hai chúng tôi bật khóc, tiếng khóc vừa đau vừa hạnh phúc, như xua đi mọi bóng tối đã đeo bám suốt những ngày dài trong rừng. Tôi biết chiến tranh chưa dừng lại, còn vô vàn hy sinh ở phía trước, nhưng khoảnh khắc ấy, tôi cũng hiểu rõ: chỉ cần còn sống, còn nhau, thì bất cứ cơn bão nào cũng có thể vượt qua. Và câu chuyện của tôi, một người lính nhỏ bé, và Hạnh, một cô gái Việt lưu lạc giữa địa ngục Pôn Pốt, đã kết thúc bằng sự trở về. Một sự trở về không chỉ của hai con người, mà còn của niềm tin, của tình người và của ánh sáng chiến thắng.





