Người mẹ già tìm con suốt 44 năm, giờ bà tìm được cả hai đứa con cùng một lúc….

Người mẹ già tìm con suốt 44 năm, giờ bà tìm được cả hai đứa con cùng một lúc…..
Tôi năm nay 80 tuổi, tóc bạc trắng, da mồi, bàn tay run run khi cầm điện thoại. Tôi đã khóc cạn nước mắt vì thương nhớ đứa con trai của tôi, người mà tôi lạc mất suốt 44 năm nay. Và bây giờ, khi nhìn thấy gương mặt người đàn ông trên màn hình, tôi biết đó là con tôi. Không cần xét nghiệm ADN, tôi biết đó là Khánh, là Tèo, là đứa con trai mà tôi đã từng bồng bế, ru ngủ, mà tôi đã khóc đến cạn cả nước mắt khi tìm không thấy. Tôi tên là bà Đào, người mẹ già ở Quy Nhơn. Và câu chuyện của tôi bắt đầu từ một ngày định mệnh cách đây 44 năm.
Năm 1971, tôi gặp một người đàn ông Mỹ vừa đến Việt Nam. Một năm sau, tôi sinh con trai tại Nha Trang, đặt tên cho cậu bé là Khánh. Nó rất đẹp trai, bụ bẫm, gương mặt tròn trịa, đôi mắt to đáng yêu. Tôi chụp cho nó rất nhiều hình, nhưng chiến tranh loạn lạc, những tấm ảnh cũng mất gần hết. Tôi chỉ còn giữ được một tấm duy nhất – Khánh mặc áo sơ mi, nụ cười tươi rói. Tấm ảnh ấy tôi nâng niu suốt bao năm, đến giờ khi đã 80 tuổi, tôi vẫn luôn mang bên mình. Năm 1976, em gái của Khánh chào đời. Cuộc sống cơ cực bên đàn con thơ, tôi phải làm việc quần quật để có tiền nuôi các con.
Rồi năm 1981, biến cố ập đến. Lúc đó tôi vất vả lắm, đi buôn gạo vẫn thường dẫn con theo. Tôi nhận lời đi giúp việc cho một người vừa sinh em bé ở Quy Nhơn, nên mang Khánh đến cho bà chị chồng giữ giùm. Nhà chị đó ở gần ga Diêu Trì. Chỉ năm ngày sau, tôi quay lại thăm con. Nhưng về tới nhà chị thì không thấy con đâu. Tôi hỏi: “Con tôi đâu?” Chị trả lời: “Nó đi đâu mất tiêu rồi, tôi không biết nữa.” Tôi hốt hoảng, chạy đi tìm con khắp nơi. Suốt năm tháng, tôi bắt xe lên tận Đà Lạt, Nha Trang, Gia Lai, Kon Tum. Đến đâu tôi cũng hỏi thăm tung tích về một cậu bé lai Tây tầm 8, 9 tuổi, nhưng không ai biết để chỉ cho tôi. Có lần tôi thấy một đứa trẻ gần giống Khánh, niềm vui dâng lên trong lòng, nhưng đến khi xem xét kỹ thì không phải con tôi. Tôi đi xem bói, nghe thầy bói bảo con tôi đang sống ở một nơi xa lắm. Cũng có thầy bói nói Khánh không còn nữa. Nỗi lo âu quặn thắt lòng người mẹ, mà con trai thì vẫn biệt vô âm tín.
Tôi không bỏ nó đâu. Tôi đi tìm mãi mấy chục năm nay mà tìm hoài không ra. Mỗi đêm tôi đều khóc, khóc vì thương con, vì nhớ con. Tôi luôn mang theo tấm ảnh của Khánh, mặt sau ghi dòng chữ: “Tèo đi lạc năm 1981 tại ga Diêu Trì, thành phố Quy Nhơn.” Tôi tin rằng một ngày nào đó, tôi sẽ tìm được con. Và rồi đầu tháng 5 năm 2025, tôi nhìn thấy một video trên mạng. Một người đàn ông có vẻ ngoài rất Tây, đang nói tiếng Việt thành thạo, kể lại câu chuyện của mình. Anh nói anh tên Kevin, không biết mình sinh năm bao nhiêu, không có tên tiếng Việt. Anh nhớ lúc nhỏ sống trong một ngôi nhà lớn, trong vườn trồng nhiều bưởi. Anh nhớ mình từng lang thang ở ngã ba Diêu Trì mấy tháng, rồi gặp ông tú tài dẫn về nhà chăn bò. Tim tôi đập mạnh. Ngã ba Diêu Trì, cây bưởi trong vườn – tất cả đều trùng khớp với những gì tôi biết về con trai mình. Tôi bảo con gái út liên hệ ngay với chương trình. Tôi nói: “Đó là Tèo, đó là con trai tao.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Cuối cùng, chúng tôi được kết nối qua video call. Khi Kevin xuất hiện trên màn hình, tôi nhìn kỹ gương mặt anh – những đường nét đã phong sương theo năm tháng, nhưng tôi thấy hình bóng Khánh, hình bóng Tèo ngày nào. Tôi hỏi anh, cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng nước mắt đã trào ra: “Con có ký ức gì về hồi nhỏ không?” Kevin kể hồi anh ở ga Diêu Trì, anh đi bán nước mấy tháng rồi gặp người đàn ông đi học tú tài. Nghe đến đây, tôi tiếp lời: “Đúng rồi, hồi đó mẹ cho con đi bán nước và trấn lộn.” Bỗng em gái của Kevin ở bên cạnh tôi khóc nghẹn: “Hồi đó anh đi bán nước trà đá phải không anh? Em với anh là người cùng đi bán nè. Em với anh cùng lăn lộn đi, cùng chui hàng rào đúng không anh? Anh có nhớ lúc đó mình ở với một bà cô rất ác, bà hay đánh mình rồi mẹ đi làm mướn ở Quy Nhơn được 5 ngày thì bà nói là anh đi mất.”
Kevin im lặng. Tôi thấy đôi mắt anh đỏ hoe. Anh từ từ nhớ lại: lúc đi ra Bồng Sơn, Tam Quan với mẹ, nhớ kỷ niệm ngày nào đi bán nước với em gái. Hai đứa trẻ té lên té xuống, ấm nước bị móp về nhà lại bị con gái của người cô đánh đập. Kevin kể lúc đó anh chờ mãi không thấy mẹ về, tưởng là mẹ đã bỏ mình rồi. Sống ở nhà người cô bị đánh nhiều quá, cực khổ không chịu nổi nên anh đã bỏ trốn. Em gái tôi vội giải thích: “Lúc đó má đi ở nhà người ta nên gửi anh mấy bữa rồi quay lại đón anh thôi. Chắc anh ở đó không chịu nổi nên anh trốn đi. Em và má đi tìm anh khắp nơi. Có người nói gặp người giống anh ở Gia Lai nên hai má con lên Gia Lai ngồi trong đêm ở bến xe chờ trời sáng rồi đến tìm gặp. Nhưng không phải anh. Mấy chục năm nay em vẫn đi tìm anh. Má cũng nhờ người thân ở Mỹ tìm kiếm anh đó.”
Tôi khóc. Tôi không thể nói nên lời. Tôi chỉ muốn Kevin hiểu rằng tôi không bỏ nó. Tôi gửi nó cho cô để đi làm ở Quy Nhơn. Năm ngày sau tôi về thì nó đã đi mất rồi. Tôi dắt em gái đi tìm nó khắp nơi mà không tìm được. Không phải mẹ bỏ con đâu. Kevin kể thêm rằng khi gặp ông tú tài đưa về nhà họ hàng làm công việc chăn bò, anh cũng bị đánh nhiều. Ông chủ Thanh Hòa thì hiền lành nhưng bà chủ thì ác và hay đánh anh, nên một thời gian sau anh lại trốn đi. Anh trốn ban đêm vì sợ ban ngày chủ biết, họ bắt được rồi lại đánh đập mình. Lúc đi làm cho người ta, anh vẫn nói tên anh là Tèo. Dù có người chủ muốn gọi anh là Tí cũng không được. Anh bảo nhất định là tên Tèo. Tôi ngậm ngùi. Hồi đó nghe tin đi, tôi cũng bỏ luôn công việc ở Quy Nhơn, dắt em gái đi tìm con mà không thấy.
Em gái của Kevin rơi nước mắt kể: “Hồi đó anh tốt lắm, anh thương em lắm. Mỗi lần về mà hai anh em bị cô đánh là anh đều hứng chịu hết, anh đỡ cho em hết.” Tôi bật khóc khi nghe con kể chuyện xưa. Kevin cũng rưng rưng. Những câu chuyện quá khứ được hai bên chắp nối. Giờ đây chúng tôi gần như tin chắc rằng mình đã tìm lại được người thân. Kevin nhớ lại tay anh lúc trước đúng là có một vết sẹo như cái đồng hồ, do bị bỏng vì quệt tay vào ống bô xe. Bây giờ lâu quá nên đã mờ đi, không còn nhìn thấy nữa. Đó là dấu hiệu mà tôi từng nhớ, dấu hiệu để nhận ra con trai mình.
Rồi Kevin đột nhiên tiết lộ một điều bất ngờ: khi anh làm xét nghiệm ADN ở Mỹ, anh được xác nhận là có cùng huyết thống với một phụ nữ tên Ngọc Anh, hiện sống ở California. Hai người có quan hệ anh chị em. Ngọc Anh cũng được đưa sang Mỹ từ nhỏ và không biết mẹ ruột mình là ai. Tôi bật khóc nức nở. “Ngọc Anh là chị của con. Trước đây mẹ gửi Ngọc Anh vào cô nhi viện Quy Nhơn. Đó cũng là nơi mẹ từng cho Khánh đi học với các sơ khi Khánh còn bé.” Kevin chợt nhớ lại: “Đúng rồi, lúc nhỏ con có đi học ở chỗ các sơ.” Tôi kể đến sau này khi quay lại tìm thông tin về Ngọc Anh, các sơ lúc đó nuôi chị đã không còn và hồ sơ cũng thất lạc hết. Ngọc Anh được đưa sang Mỹ từ lúc còn rất nhỏ nên cũng mất liên lạc với gia đình. Lâu nay tôi vẫn tìm kiếm tin tức của Ngọc Anh mà không thấy. Vậy là niềm vui nhân đôi khi người mẹ tìm được hai đứa con cùng một lúc.
Kevin bảo: “Để con nhắn tin cho chị xem chị có trả lời không. Hồi năm ngoái con muốn gặp chị nhưng chị bảo phải đưa hình mẹ cho chị xem thì chị mới cho gặp.” Tôi không thể tin được. 44 năm tôi đi tìm con. 44 năm tôi khóc vì nhớ Khánh, nhớ Tèo. Và bây giờ, tôi không chỉ tìm được con trai, tôi còn tìm được cả con gái. Hai đứa con của tôi đã tìm thấy nhau trên đất Mỹ, và chúng sẽ về đoàn tụ với tôi.
Phía bên kia màn hình, cô con dâu của tôi xuất hiện, động viên tôi đừng khóc, bảo tôi giữ gìn sức khỏe. Tôi nhìn thấy gia đình con trai mình hạnh phúc, vợ hiền, con ngoan. Tôi đã an lòng. Cuộc đoàn tụ online kết thúc bằng những tiếng cười. Mẹ và em gái ở Việt Nam đang mong ngóng từng ngày anh Kevin đưa vợ con về nước thăm gia đình, để những người thân được gặp mặt nhau sau 44 năm xa cách. Tôi biết rằng dù đã 80 tuổi, tôi vẫn còn đủ sức để đón con, để ôm con, để nói với con rằng tôi yêu con, tôi không bao giờ bỏ con. Và khi Kevin về, tôi sẽ nói với con: “Con ơi, mẹ đã tìm con suốt 44 năm. Mẹ không bỏ con đâu. Mẹ yêu con.” Đó là tất cả những gì tôi mong muốn. Cuộc đời tôi sẽ trọn vẹn khi tôi được nhìn thấy con trai và con gái của tôi, đoàn tụ trong một mái nhà.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!