“Mẹ Ơi, Con Về Rồi!” – Ngôi Sao Thụy Điển Bật Khóc Khi Gặp Lại Mẹ Việt Sau 25 Năm……

“Mẹ Ơi, Con Về Rồi!” – Ngôi Sao Thụy Điển Bật Khóc Khi Gặp Lại Mẹ Việt Sau 25 Năm……
Tôi nhận được lá thư đầu tiên khi tôi 17 tuổi. Nó đến từ một đất nước tôi chưa từng thực sự hiểu, Việt Nam, từ một người phụ nữ tự xưng là mẹ ruột của tôi. Tôi mở nó ra, tay run run, những dòng chữ tiếng Việt mà tôi không thể đọc hết. Nhưng tôi biết – tôi luôn biết – rằng một ngày nào đó, điều này sẽ xảy ra. Tôi tên là Alice Shilla Linion, sinh ra tại Hà Nội ngày 11 tháng 7 năm 1991. Ở Thụy Điển, tôi được biết đến như một ca sĩ, một á quân của Swedish Idol năm 2008. Nhưng trước khi tôi trở nên nổi tiếng, tôi đã là một đứa trẻ được nhận nuôi, lớn lên ở Thụy Điển với cha mẹ nuôi và một người em gái, không hề biết gì về gia đình ruột thịt của mình ngoài một sự thật: tôi có một người chị song sinh, một người chị mà tôi chưa từng gặp.
Tôi đã biết mình là con nuôi từ khi còn nhỏ. Cha mẹ nuôi của tôi không giấu giếm điều đó. Họ kể cho tôi nghe về Việt Nam, về Hà Nội, về nơi họ đã nhận nuôi tôi khi tôi chỉ mới 10 tháng tuổi. Họ thường đưa tôi trở lại thăm Việt Nam trong những kỳ nghỉ, nhưng đó chỉ là những chuyến du lịch. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm thấy gia đình ruột ở đó. Đến năm 17 tuổi, khi tôi đang trên đỉnh cao của sự nghiệp âm nhạc, tôi nhận được bức thư dài 7 trang từ mẹ ruột. Trong thư, bà ấy kể về hoàn cảnh năm xưa: mới 20 tuổi, chồng bỏ đi, không nhà cửa, không tiền bạc, phải nuôi hai đứa con sinh đôi trong căn nhà dột nát, giường mối mọt, không đủ cả tã lót. Bà ấy đã đưa ra một quyết định đau đớn: cho một đứa con đi để cứu sống cả ba mẹ con.
Khi tôi đọc bức thư đó, tôi không thể không cảm nhận được nỗi đau trong từng con chữ. Tôi cảm thông cho mẹ. Tôi chưa có con, nhưng tôi có thể tưởng tượng việc từ bỏ một đứa con không bao giờ là điều dễ dàng. Đó hẳn là một quyết định vô cùng đau đớn. Nhưng tôi cũng nghĩ đó là một điều tốt – nhờ điều đó, tôi có một cuộc sống hoàn toàn mới, một cơ hội để xây dựng một sự nghiệp mà tôi sẽ không bao giờ có nếu ở lại Việt Nam. Tôi luôn biết ơn cha mẹ nuôi của mình, những người đã cho tôi một cuộc sống trong mơ. Nhưng câu hỏi về nguồn cội vẫn luôn ở đó, trong một góc nào đó của trái tim tôi.
Sự nghiệp của tôi bắt đầu khi tôi mới 11 tuổi. Tôi bắt đầu tham gia các cuộc thi hát, từ Super Star 2004, Talang 2007, đến việc đoạt giải nhì Joker 2006 tại Stockholm và giải nhất Popcorn 2007. Năm 2008, khi tôi 17 tuổi, tôi tham gia Swedish Idol – cuộc thi tìm kiếm tài năng âm nhạc lớn nhất Thụy Điển. Đêm chung kết ngày 12 tháng 12 năm 2008, tôi đã chinh phục ban giám khảo và khán giả với ba ca khúc và giành vị trí á quân. Tôi nhớ mình đã nghĩ: “Nếu một năm trước ai nói tôi sẽ vào chung kết, tôi sẽ nghĩ đó là chuyện hoang đường.” Nhưng tôi đã làm được. Tôi đã thực hiện được ước mơ của mình.
Thành công ấy đã đưa tên tôi đến khắp Thụy Điển, Châu Âu, và cả Việt Nam. Và chính điều đó đã đưa mẹ tôi đến với tôi. Bà ấy đọc báo, thấy tấm ảnh của tôi, và nhận ra tôi ngay lập tức – bởi tôi giống chị gái song sinh của mình như hai giọt nước. Bà ấy đã viết bức thư đó, nhờ người liên hệ với cha mẹ nuôi của tôi. Trong thư, mẹ tôi viết: “17 năm trôi qua là 17 năm tôi trông chờ, tìm kiếm đứa con gái mà mình đã dứt ruột sinh ra. Tôi khẳng định cô gái gốc Việt đoạt giải Idol đó chính là con gái của tôi.” Và rồi, lời nhắn từ chị gái song sinh của tôi: “Chị sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời này để được gặp em, để được sống bên em, để được ôm em vào lòng dù chỉ một ngày, một giờ.”
Nhưng tôi chưa sẵn sàng. Lúc đó, tôi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, tôi cần tập trung. Cha mẹ nuôi của tôi cũng muốn tôi chờ đợi thêm một thời gian. Vì vậy, tôi đợi. Tôi chờ đợi cho đến khi tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng để đối mặt với quá khứ, để gặp người mẹ và người chị song sinh mà tôi chưa từng biết. Chờ đợi gần 10 năm, cho đến năm 2016………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Năm 2016, tôi nhận lời tham gia chương trình “Sparos” – Tìm lại nguồn cội – do Thụy Điển sản xuất. Đó là hành trình tôi trở về Việt Nam để gặp lại gia đình ruột của mình. Tôi nhớ cảm giác khi máy bay hạ cánh xuống Hà Nội. Tim tôi đập rất nhanh. Tôi đã từng đến Việt Nam trước đây, nhưng lần này khác. Lần này, tôi không phải là một du khách. Tôi là một đứa con trở về nhà. Khi tôi nhìn thấy mẹ ruột của mình, một người phụ nữ nhỏ bé, tóc đã điểm sương, bà ấy đứng đó, đôi mắt ướt đẫm, bàn tay run run. Tôi bước tới, và rồi tôi không nhớ mình đã làm gì nữa – chỉ là một cái ôm, một cái ôm dài mà cả hai chúng tôi đã chờ đợi suốt 25 năm.
Mẹ tôi nói, với giọng nghẹn ngào: “Mẹ xin lỗi con. Mẹ không muốn bỏ con đâu. Mẹ chỉ muốn cứu con.” Tôi không khóc ngay lúc đó, nhưng tôi cảm nhận được nỗi đau của bà. Tôi nói: “Con hiểu mà. Con không trách mẹ. Nhờ điều đó mà con có một cuộc sống tốt đẹp.” Và rồi tôi gặp chị gái mình. Người chị song sinh mà tôi chưa từng biết mặt. Khi tôi nhìn thấy chị ấy, tôi không thể tin được vào mắt mình. Khuôn mặt chị ấy giống hệt tôi. Tóc, vóc dáng, hình dạng bàn tay – tất cả đều giống nhau, mặc dù chúng tôi ăn uống khác nhau, sống ở hai châu lục khác nhau. Chúng tôi thậm chí cùng thuận tay phải. Tôi đã từng nghe nói về những cặp sinh đôi xa cách, nhưng không bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ có một trải nghiệm như vậy. Khi tôi gặp chị, chị ấy bật khóc và ôm chầm lấy tôi. Tôi nói: “Đừng buồn cho em, chị à.” Chị ấy lắc đầu: “Em biết không? Ngày xưa ở Việt Nam, người ta đồn rằng khi cho con đi, nó có thể bị bán nội tạng hoặc vào một gia đình nghèo khổ. Nhưng khi em thấy em trên báo, thấy em thành công, chị chỉ biết cảm ơn cha mẹ nuôi của em. Chị không ngờ mình có thể gặp lại em sớm như thế này. Chị nghĩ phải đến khi chị có đủ tiền để đi tìm em hoặc mời em về.”
Tôi lắng nghe, và nước mắt tôi rơi. Chị tôi có một cuộc sống không dễ dàng. Sau khi tôi rời đi, mẹ tôi vẫn còn rất khó khăn, nên chị ấy phải sống với ông bà ngoại. Năm 14 tuổi, chị chuyển đến sống với mẹ khi bà tái hôn, nhưng sau đó lại quay về với ông bà. Chị lấy chồng sớm và chuyển đến nhà chồng. Tôi nhìn chị, và tôi nghĩ về sự may mắn của mình. Hai chị em chúng tôi sinh ra cùng lúc, nhưng cuộc sống không ban cho chúng tôi những cơ hội như nhau.
Một khoảnh khắc khác khiến tôi không thể quên là khi tôi ngồi hát trực tiếp cho mẹ và chị ruột nghe. Tôi đã sáng tác một ca khúc đặc biệt cho họ, “Let In Some Love” – Hãy mở lòng đón nhận tình yêu. Tôi hát: “Một chút yêu thương sẽ không làm ai đau đớn, như ta đã chạm vào nhau trong suốt 25 năm cuộc đời của mình. Yêu thương sẽ cho ta tự do.” Khi tôi hát, tôi thấy mẹ tôi khóc, chị tôi cũng khóc. Nhưng đó là nước mắt của sự giải thoát.
Tôi cũng có cơ hội được gọi Facetime cho mẹ nuôi ở Thụy Điển. Tôi giới thiệu chị tôi với mẹ nuôi, và mẹ nuôi của tôi cũng khóc. Bà ấy nói: “Nếu tôi biết con có một người chị song sinh, tôi sẽ nhận nuôi cả hai chị em.” Nhưng bà ấy không biết. Chúng tôi không biết về nhau cho đến khi tôi trở nên nổi tiếng.
Sau chuyến đi đó, tôi quyết định dành toàn bộ doanh thu từ ca khúc “Let In Some Love” cho trẻ em nghèo ở Việt Nam, thông qua tổ chức Plan International, nơi tôi là đại sứ cho các hoạt động vì trẻ em gái. Đó là cách tôi tri ân hai gia đình của mình. Tôi luôn nhớ rằng tôi có hai người mẹ, hai gia đình, và tôi may mắn vì có cả hai. Đến bây giờ, tôi vẫn giữ liên lạc với mẹ và chị ruột. Chúng tôi nói chuyện thường xuyên qua mạng xã hội, và tôi hy vọng một ngày nào đó sẽ đưa họ đến Thụy Điển để gặp gia đình nuôi của tôi.
Nhưng tôi không thể không nghĩ về những người mẹ khác, những người cũng đã phải đưa ra những quyết định tương tự, và những đứa con như tôi vẫn đang tìm kiếm câu trả lời. Tôi là người may mắn. Tôi đã có một cuộc sống tuyệt vời ở Thụy Điển, và tôi đã tìm lại được nguồn cội của mình. Nhưng câu chuyện của tôi không chỉ là về âm nhạc, về sự nổi tiếng. Đó là về một người mẹ đã từ bỏ con mình vì tình yêu thương, về hai chị em sinh đôi bị chia cắt bởi chiến tranh và nghèo khó, và về sự tha thứ và yêu thương vượt qua mọi khoảng cách. Tôi đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi “Tôi là ai?” ở một nơi tôi không ngờ tới: trong vòng tay của người mẹ tôi chưa từng được ôm, trong gương mặt của người chị tôi chưa từng thấy. Và tôi biết, dù có đi đâu, làm gì, tôi không bao giờ quên được nguồn cội của mình – và tôi sẽ luôn yêu thương cả hai gia đình, cả hai quê hương.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!