Chồng Ở Rể 4 Năm Bị Khinh Rẻ – Khi Anh Rời Đi, Tôi Sốc Nặng Khi Biết Thân Phận Thật Của Anh…
—
Tôi đứng chết lặng trước quầy lễ tân. “Dạ em xin lỗi, công ty mình không có ai tên Dũng phòng kế toán hết á chị.” Câu nói của cô gái trẻ cứ văng vẳng trong đầu tôi như tiếng chuông báo động. Tôi gần như gào lên: “Không thể nào, anh ấy đi làm từ sáng hôm qua mà!” Người đàn ông trung niên trong bộ sơ mi xanh sẫm bước ra từ phòng họp, giọng đều đều: “Dũng xin nghỉ việc từ tuần trước rồi. Hôm nay chắc đã đi làm bên công ty mới.” Tôi nghe như có ai vừa đổ cả xô nước đá vào người. Tay tôi rung lên, bấu lấy mép quầy để khỏi ngã quỵ. Nghỉ việc từ tuần trước? Vậy những ngày anh bảo đi làm, anh đã đi đâu?
Tôi là Linh. Cuộc hôn nhân của tôi và Dũng kéo dài được 4 năm, đúng bằng khoảng thời gian chúng tôi sống trong ngôi nhà của mẹ tôi. Ở đó, Dũng chưa từng được gọi đúng nghĩa là người đàn ông trụ cột. Anh chỉ là một cái bóng yên lặng, nhẫn nhịn và mờ nhạt. Lương tháng vỏn vẹn 8 triệu quanh quẩn trong những lời xỉa xói và cái nhìn khinh khỉnh của mẹ tôi.
Sáng hôm đó cũng như bao ngày khác. Dũng vừa bế con vừa tìm chiếc áo sơ mi cũ treo ở đầu giường. Cái áo tôi từng định vứt vì cổ đã sờn chỉ, nhưng anh gấp lại cẩn thận. “Con ngoan, bố hôn cái nè rồi bố đi làm nha.” Anh cúi xuống, má chạm nhẹ lên má con gái. Lúc đó tôi đang dọn bàn ăn, chỉ thuận miệng dặn: “Anh nhớ mua ít hoa quả về nha, tiền để trên tủ hết rồi đó.” Dũng gật đầu, bước lại hôn lên trán tôi: “Ừ, anh nhớ rồi. Chiều anh về sớm.” Mẹ tôi từ bếp đi ra, tay vẫn cầm cái vá múc canh: “Lương được bao nhiêu mà tiêu hoang vậy? Còn không lo mà để dành trả nợ?” Tôi không nói gì. Dũng cúi đầu: “Dạ, con chào mẹ.” Rồi quay người bước ra cửa, dáng lưng thẳng nhưng nặng nề. Cái dáng đi ấy tôi đã thấy suốt bốn năm nay, không phản kháng, chỉ là cam chịu lặp đi lặp lại.
Nhưng tối hôm đó, cái im lặng bắt đầu lớn dần. Đã hơn 8 giờ tối mà Dũng chưa về. Tôi gọi điện, máy báo không liên lạc được. Tôi gọi lại nhiều lần, vẫn vậy. Tôi thức trắng cả đêm, mỗi lần nhắm mắt lại, tôi đều hình dung ra cảnh Dũng ngồi đâu đó cô đơn, lạnh lẽo. Sáng sớm, tôi gọi cho anh Minh, bạn thân của chồng. Anh ta trả lời ngập ngừng, rõ ràng đang giấu điều gì. Tôi không chờ đợi nữa. Tôi thay quần áo, gửi con cho mẹ rồi bắt xe đến công ty của Dũng.
Và giờ đây, tôi đứng đây, trước sự thật vừa vỡ ra như thủy tinh rơi trên nền đá lạnh. Dũng đã nghỉ việc từ tuần trước. Tôi bước ra khỏi tòa nhà, hai chân như không còn sức. Dưới ánh nắng chói chang, tôi lại cảm thấy lạnh sống lưng. Có khi nào anh đã chịu đựng đủ rồi? Có phải tôi và mẹ tôi đã đẩy anh ra khỏi cái nhà này?
Ký ức ùa về. Ngày ấy, Dũng từng nắm tay tôi nói với mẹ: “Dạ thưa mẹ, sau khi cưới con với Linh sẽ thuê một căn nhà nhỏ gần đây.” Mẹ tôi chưa nghe hết đã nhíu mày: “Tốn tiền vô lý. Nhà mình còn trống phòng, về đây ở đỡ tốn. Lương 8 triệu thì có nuôi nổi mẹ con nó không mà đòi ở riêng.” Dũng ngập ngừng quay sang tôi, nhưng tôi chỉ im lặng cúi đầu. Từ khoảnh khắc đó, ánh mắt anh đã trùng xuống.
Bữa cơm tối có món thịt kho Dũng thích, nhưng chưa kịp gắp miếng nào thì mẹ tôi đã lên tiếng: “Con gái nhà tôi ăn học đại học hẳn hoi mà bây giờ phải đi nấu cơm giặt giũ cho người làm nhân viên quèn. Đứa thì chồng làm giám đốc, đứa thì buôn bán lớn. Cái số tôi sao mà đen đuổi dữ vậy?” Dũng đang ăn thì khựng lại. Tôi lén kéo anh vào phòng: “Anh đừng để bụng, mẹ già rồi.” Dũng nhìn tôi, không giận, chỉ buồn: “Anh không để bụng, anh chỉ buồn vì em cũng nghĩ như vậy.”
Rồi trận cãi nhau lớn nhất. Tôi tức tối vì chiếc xe máy cũ mãi không được thay: “Bộ anh không thấy xấu hổ hả? Hạnh đó chồng nó mua xe ô tô còn anh? Anh không có sự cố gắng nào hết trơn hết trọi á. Anh có thương em với con không?” Dũng đứng yên một lúc rồi nói chậm rãi, giọng trầm xuống: “Anh nói cái gì bây giờ? Mọi lời hứa của anh em đều không tin. Vậy thì thôi.” Lần đầu tiên tôi thấy trong ánh mắt anh chỉ còn mệt mỏi và thất vọng.
Vài tuần trước khi anh biến mất, tôi thấy anh thức khuya. Tôi đi qua phòng làm việc, thấy đèn sáng: “Sao anh thức khuya dữ vậy?” Anh giật mình đóng sập laptop: “À, có chút việc nhỏ ở công ty.” Tôi thoáng thấy dòng chữ “Khởi nghiệp Việt Tín” trên màn hình, nhưng chỉ lắc đầu đi ra.
Tôi trở về nhà, ngồi sụp xuống trước bàn làm việc của anh, lục tung từng ngăn kéo. Tôi bật laptop, thử mật khẩu. Ngày sinh của tôi, sai. Ngày cưới, sai. Rồi tôi nhìn khung hình con gái, nhấn từng con số ngày con bé chào đời. Màn hình sáng lên. Tôi vào tài khoản ngân hàng, nơi anh từng nói không có gì. Nhưng sao kê hiện ra làm tôi đông cứng. Một chuỗi dài các giao dịch chuyển tiền đầu tư, mỗi lần 5 triệu, 10 triệu, đều đặn như có kế hoạch. Phần nội dung ghi: “Góp vốn dự án Việt Tín.” Và giao dịch gần nhất: một khoản nhận tiền 500 triệu đồng chỉ cách đây 3 ngày.
Tôi gọi lại cho anh Minh: “Tôi biết anh biết chuyện. Nếu anh không nói, tự tôi sẽ tìm.” Anh Minh thở dài: “Thôi được rồi. Công ty của nó ở tòa nhà EMC tầng 12. Nhưng bữa nay là ngày quan trọng, em đừng đến.” Tôi cúp máy, khoác áo, bắt xe đến tòa nhà EMC.
Tôi đứng trước biển hiệu “Công ty cổ phần Việt Tín”, lòng thắt lại. “Cho tôi xin gặp anh Dũng.” Cô lễ tân cười: “Chị có hẹn trước không ạ? Sáng nay anh ấy bận họp với đối tác.” Tôi đang định hỏi tiếp thì phía sau có tiếng bước chân. Một nhóm nhân viên đi ngang, một cậu trai quay sang bạn: “Chuẩn bị đi nha, sếp Dũng qua họp với CEO quỹ đầu tư rồi. Nghe đâu bữa nay chốt vòng gọi vốn 3 tỷ đó.” Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Sếp Dũng, gọi vốn 3 tỷ.
Tôi ngồi trong phòng họp, bốn bề kính sáng bóng. Một tiếng gõ cửa, cánh cửa bật mở. Anh bước đến. Không phải Dũng của những ngày sáng sớm mặc áo sơ mi cũ. Anh khoác bộ vest xanh than, cà vạt gọn gàng, sống lưng thẳng, ánh mắt bình thản nhưng sắc sảo. Anh dừng lại đối diện tôi: “Anh biết em sẽ tìm đến.” Tôi không giữ được nước mắt: “Tại sao? Tại sao anh không nói với em?” Anh bước đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố: “Anh không còn sức để sống như một cái bóng trong chính ngôi nhà của mình nữa. Ở đó, anh chỉ là thằng ở rể, thằng lương tám triệu. Còn ở đây, anh là Dũng, là người sáng lập Việt Tín.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung. Mẹ tôi: “Mày tìm thấy cái thằng chồng vô trách nhiệm chưa? Nó mà không về thì mày cũng cút luôn đi.” Dũng cười khô khốc, lấy điện thoại từ tay tôi: “Thưa mẹ, con là Dũng. Con sẽ không về nhà của mẹ nữa đâu. Và Linh cũng không phải cút đi.” Mẹ tôi im bặt. Dũng tắt máy, đưa tôi tập sao kê: “Đây là bản sao kê 4 năm qua…………………….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
**PHẦN 2**
Mọi khoản tiền học cho con, tiền sinh hoạt, tiền điện nước, đến từng ký thịt, bó rau anh đều trả hết. Số tiền lương 8 triệu kia anh chỉ dùng cho chi tiêu cá nhân. Còn tất cả, anh đầu tư cho tương lai này.”
Anh ngồi xuống đối diện tôi, giọng trầm: “Kế hoạch này anh ấp ủ hai năm. Mỗi lời chê bai của mẹ, mỗi ánh mắt thất vọng của em là động lực để anh học thêm, làm thêm, tích cóp từng đồng. Anh nhận tư vấn chiến lược ban đêm, xây dựng ý tưởng, tìm kiếm cổ đông.” Anh rút chìa khóa xe ô tô đặt xuống bàn: “Anh nghỉ việc cách đây một tuần để toàn tâm cho thương vụ hôm nay. Anh chỉ chờ ngày này để chứng minh giá trị của một người đàn ông không nằm ở số tiền anh ta kiếm được.” Tôi không thể nói gì, chỉ ngồi im, nước mắt rơi xuống tập sao kê trong tay. Tôi đã không đứng về phía anh, tôi đã sai một cách thảm hại.
Tôi trở về nhà, mở vali xếp đồ cho tôi và con gái. Mẹ tôi nhìn thấy, cười khẩy: “Bây giờ mày dọn theo cái thằng ăn bám đó hả? Coi hai cái đồ ăn hại về với nhau có mà chết đói ngoài đường.” Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, lần đầu không né tránh: “Mẹ không cần lo, con không phải đi thuê nhà trọ. Và anh Dũng cũng không còn lương 8 triệu nữa đâu.” Tôi nắm tay con, dắt bé ra cửa. Tôi không ngoảnh lại. Tiếng chửi rủa của mẹ vang lên sau lưng, nhưng tôi biết bà không hiểu được những gì bà khinh thường nhất chính là điều khiến chúng tôi mạnh mẽ nhất.
Một tháng sau, tôi ngồi trong phòng khách căn nhà mới. Con gái chơi trên sàn rộng thênh thang. Dũng đang ngồi chơi lắp ghép cùng con. Tôi lướt điện thoại, đập vào mắt tôi dòng tiêu đề: “Dự án khởi nghiệp 9x gọi vốn thành công 3 tỷ”. Tôi giơ điện thoại ra, trên màn hình là ảnh anh trong buổi ký kết, nụ cười tự tin, ánh mắt sắc sảo. Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung liên tục. Hàng xóm, họ hàng, những người từng mỉa mai anh không tiếc lời, giờ đều gọi đến. Giọng bác hàng xóm đầy hồ hởi: “Linh nè, thằng Dũng nhà cháu mới lên báo rồi đây. Hồi trước bác nói rồi mà, cháu Dũng có khí chất thành công là phải rồi.” Chưa đầy 5 phút, thêm ba cuộc gọi nữa. Người thì chúc mừng, người thì hẹn gặp, người thì hỏi vay tiền khéo léo. Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn Dũng. Anh vẫn bình thản chơi với con.
Tin tức lan khắp khu phố. Mẹ tôi đi chợ, nghe mấy bà hàng xóm bàn tán. Bà lẩm bẩm: “Lên báo thì làm được cái gì?” Bác Lăng, người trước kia hay hùa theo bà, lần này chỉ cười nhạt: “Ủa bà Hoa, cái kẻ vong ân đó bây giờ là ông chủ lớn rồi đó.” Một bà khác đổi giọng hoàn toàn: “Ở hiền gặp lành, con rể hiền lành chịu khó mà mình không biết quý.” Mẹ tôi mặt đỏ bừng, gằn giọng: “Các bà chỉ được cái nói khỏe, nhà tôi, việc của tôi.” Rồi bà hùng hục về nhà, đóng sầm cửa. Nhưng những tiếng cười khẩy vẫn đuổi theo sau, y hệt cái cách bà từng dùng để dìm Dũng xuống.
Vài tuần sau, tôi quay lại nhà mẹ lấy đồ. Tôi đi thẳng vào trong. Giọng mẹ vang lên sau lưng, khàn khác: “Linh, con về rồi hả?” Tôi xoay người. Mắt bà hơi đỏ, không còn vẻ trịch thượng. Bà nhìn tôi: “Nhà cửa trống hoa trống hoát. Hay con nói thằng Dũng hồi nào về ăn với mẹ bữa cơm đi. Mẹ nấu canh chua nó thích.” Tôi nhìn thẳng vào bà: “Mẹ ơi, bây giờ ảnh là giám đốc. Thời gian của ảnh rất quý. Ảnh không còn là thằng Dũng lương 8 triệu để mà mẹ gọi về ăn cơm nữa.” Mẹ tôi cúi gằm, mắt rưng rưng: “Mẹ biết mẹ sai rồi. Mẹ đâu có ngờ nó lại giỏi giang đến vậy.” Tôi đặt lên bàn một phong bì, bên trong là thư của con gái và ảnh chúng tôi trong căn nhà mới. Tôi cúi nhẹ chào rồi ra về. Lúc ngoái đầu, tôi thấy bà ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm mặt.
Một tháng sau, tôi nhận cuộc gọi từ tổ trưởng dân phố, mẹ nhập viện vì cao huyết áp. Dũng lặng lẽ lấy xe. Chúng tôi đến viện. Mẹ nằm đó, sắc mặt nhợt nhạt. Khi thấy chúng tôi, bà cố ngồi dậy, nắm tay Dũng: “Dũng, mẹ xin lỗi con. Là mẹ đã mù quáng.” Dũng không rút tay: “Thôi mẹ yên tâm dưỡng bệnh. Chuyện cũ coi như gió thoảng.” Anh đứng lên: “Nhưng căn nhà đó con sẽ không bao giờ bước chân vào nữa. Linh và cháu con sẽ lo được.”
Một tối nọ, khi xe dừng trước căn nhà mới, con gái chạy ra: “Bố mẹ về rồi!” Nó ôm chầm lấy Dũng. Ánh đèn vàng ấm áp, bữa tối đã sẵn. Tôi ngồi xuống, Dũng nhìn tôi khẽ gật đầu. Chúng tôi không nói gì thêm, nhưng tôi biết chúng tôi đang cùng thở ra nhẹ nhõm.
Tôi quay sang Dũng, siết nhẹ bàn tay anh: “Dũng, em xin lỗi.” Anh quay sang, không ngạc nhiên. Tôi nói tiếp, giọng rung rung: “Em xin lỗi vì những lần không đứng về phía anh. Vì đã để mẹ coi thường anh mà em không làm gì. Vì em cũng từng thấy anh thấp kém. Nhưng bây giờ không. Em nhìn thấy anh rồi, rõ hơn bao giờ hết.” Dũng không nói gì, chỉ siết tay tôi. Không trách móc, không giảng giải. Chỉ là một cái nắm tay, nhẹ nhàng nhưng đủ để tôi hiểu mọi thứ đã được tha thứ.
Có những thứ phải mất cả một chặng đường dài đầy tổn thương và thức tỉnh mới có thể học được. Tôi không oán trách mẹ. Bà đã nhận được hậu quả xứng đáng cho sự mù quáng của mình. Còn chúng tôi, chúng tôi đã xây dựng được tổ ấm của riêng mình, nơi giá trị của mỗi người được đo bằng tình yêu thương và sự tôn trọng, chứ không phải bằng những con số trên tài khoản.





