Con Dâu Và Con Trai Tưởng Mẹ Già Lú Lẫn, Ai Ngờ Bị Tôi Tung Đòn Ch;í M;ạng……

Con Dâu Và Con Trai Tưởng Mẹ Già Lú Lẫn, Ai Ngờ Bị Tôi Tung Đòn Ch;í M;ạng….
Phần 1:
Căn nhà 4 tỷ và bài học nhớ đời cho kẻ coi thường mẹ chồng
Tôi đang hâm lại nồi cháo trắng thì tiếng dép gót vang lên từ ngoài sân. Trâm bước vào đầu tiên, túi xách kẹp sát nách, môi đánh đỏ sậm. Huy theo sau lặng lẽ như một cái bóng. Con dâu tôi đặt túi xuống bàn, mở ra một tập hồ sơ: “Mẹ ơi, lần này con không có dông dài nữa. Ngân hàng cần bản chính sổ đỏ, cái bản photo hôm trước không có hiệu lực đâu mẹ.”
Tôi lau tay, chưa kịp đáp thì Trâm đẩy hồ sơ về phía tôi: “Mẹ chỉ cần ký dấu đây rồi đưa sổ đỏ cho con, còn lại con lo hết.” Tôi hỏi khẽ: “Ký rồi ở tiền sao?” Trâm cười: “Vẫn vậy thôi mẹ. Tụi con chỉ vay trả góp, mẹ vẫn ở đây bình thường, giấy tờ vẫn tên mẹ. Con là con dâu chứ đâu phải người ngoài mà mẹ lo.”
Tôi nhìn sang Huy, nó cúi đầu vò gốc áo. “Mẹ ký cho tụi con đi, vợ chồng con cũng mệt mỏi lắm rồi.” Tôi ngồi xuống ghế. Trâm khoanh tay nhướng mày: “Mẹ có cần con gọi mẹ con lên tiếng không? Bà nói rõ rồi, giữ được căn nhà thì giữ, chứ mất rồi là coi như mất cả lòng tin đó.” Nó vừa dứt lời, điện thoại trong túi vang lên. Trâm bấm nghe, để loa ngoài vang giữa nhà. “Alo chị Trâm hả? Hồ sơ bên em đang bị kẹt lại đó. Giờ ngân hàng cần bản gốc sổ đỏ chứ bản photo không được duyệt đâu. Chị bảo người đứng tên ký bổ sung luôn giùm em nha.”
Tôi nghe rõ từng chữ như giọt nước lạnh nhỏ vào gáy. Huy giật nhẹ tay áo Trâm, thì thào: “Tắt đi mẹ nghe kìa.” Nhưng Trâm chẳng thèm bận tâm, nó cười nhạt: “Mẹ biết cái gì? Nghe vậy chứ hiểu sao được.” Rồi nó áp điện thoại vào tai quay đi một góc, nhưng tôi vẫn nghe được: “Ừ em ráng giữ chỗ giùm chị. Bả già rồi, ký hơi lâu nhưng mà chị đang dồn rồi. Có gì mai chị mang bản gốc ra cho chắc ăn đó.”
Tôi không nói gì, chỉ ngồi đó, lòng chùng lại. Cái bản photo hóa ra chỉ là giấy lót đường, còn bản thật tụi nó đã tính lấy bằng mọi giá. Trâm quay lại, giọng dịu xuống: “Mẹ coi, ký sớm cho con nha. Bên đó họ gấp quá rồi, cũng chỉ là tờ giấy thôi mà mẹ. Mẹ còn giữ làm gì?”
Tôi thở ra, giọng nghẹn lại: “Cái sân xi măng này từng là nơi con trai mẹ tập đi, té trầy cả đầu gối rồi ngồi khóc. Mẹ xé vạt áo băng cho. Giờ sân thì còn mà con thì không quay lại nữa.” Trâm nhún vai: “Trời ơi, mẹ đừng có lấy chuyện cũ lay động nữa. Giờ là trách nhiệm, mẹ sống một mình giữ đất làm gì?”
Tôi gật đầu: “Ừ, con nói cũng phải.” Rồi tôi đứng dậy đi chậm vào phòng. Gần mười phút sau, tôi trở ra, tay cầm một xấp giấy tờ. Tôi đặt lên bàn là một bản sao y công chứng cũ không hiệu lực cùng một mảnh giấy nhỏ. Trâm cầm lên lật qua lật lại: “Gì đây?” Tôi đáp: “Đây là tất cả những gì mẹ có thể cho tụi con lúc này. Còn nếu cần bản thật thì mẹ cần thời gian suy nghĩ lại.” Huy nói nhỏ, giọng rung: “Mẹ, tụi con đang kẹt, mẹ ký bây giờ là cứu được cả nhà đó.” Tôi nhìn thẳng: “Cứu ai? Bà chỉ bị đau dạ dày, bả về nhà rồi, còn cứu ai nữa?” Trâm gằn giọng: “Mẹ muốn nói gì?” Tôi vẫn nhẹ nhàng: “Mẹ không nói gì hết. Mẹ chỉ giữ lại những gì là của mẹ thôi. Còn tụi con thì giữ lấy lòng mình cho đàng hoàng.”
Chiều hôm đó tụi nó bỏ đi, không chào, không nhìn lại. Tôi rút tờ giấy họ vừa cầm, bản photo đã in sẵn từ trước, nhét trở lại hộc tủ. Dưới đáy tủ, chiếc máy ghi âm vẫn đang nhấp nháy, ghi lại từng lời rõ ràng, lạnh lùng và trơ trẽn đến tận cùng.
Tôi ngồi xuống ghế đá trước sân, chiếc nón lá ập nửa mặt. Chiều đó tôi gọi cho cô Lan – bạn cũ cùng bán bánh xèo một thời, người từng dúi cho tôi mảnh danh thiếp của một luật sư trẻ. Tôi bấm số, vài hồi chuông sau đầu dây bên kia bắt máy: “Dạ, tôi có chuyện muốn hỏi về đất đai.” Giọng cậu trai nhẹ nhàng: “Không sao đâu bác, bác cứ kể đầu đuôi, tụi con nghe rồi sẽ hướng dẫn cho.”
Tôi kể từ đầu. Không khóc, không ngập ngừng. Từ chuyện bị gọi là “bà già mùi dầu gió”, bị đẩy xuống bếp ăn cơm nguội, cho đến cái ngày Trâm bỗng dưng đến khóc lóc vì mẹ ruột thập tử nhất sinh, đòi tôi đưa sổ đỏ bản chính. Khi tôi nói xong, cậu luật sư từ tốn: “Bác nói bác đưa cho người ta bản photo đúng không? Vậy là không có giá trị pháp lý đâu. Nhưng nếu họ mang bản đó đi nộp rồi hứa nộp bản chính sau thì có dấu hiệu cố tình lập hồ sơ gian dối. Và nếu bác có bằng chứng, ví dụ ghi âm, thì rất tốt.”
Tôi cúi xuống mở hộc trà cũ, rút ra chiếc USB nhỏ giấu dưới đáy hộp thuốc ho. “Ừ, tôi có chứ. Tôi ghi từ lúc tụi nó bắt đầu nói chuyện cứu mẹ vợ.” Cậu im lặng vài giây rồi nói: “Bác đang làm đúng thứ mà nhiều người già bị lừa không kịp làm đó. Bác không có lú đâu, bác tỉnh táo lắm.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
**PHẦN 2**
Hôm đó tôi thay áo dài tay, đi xe ôm đến văn phòng luật sư. Không ai biết, tôi cũng không kể ai nghe. Vì trong căn nhà ấy tôi không còn ai để kể, nhưng cũng chính vì vậy, tôi không còn gì để mất……
Căn phòng hội tổ dân phố nhỏ sơn vàng cũ, quạt quay lặng lẽ. Bà Sáu tổ trưởng đang sắp xếp giấy bút. Mấy cô hàng xóm ngồi dọc bên trái, thấp giọng thì thầm. Tôi ngồi ở dãy ghế đầu, áo dài màu xám nhạt, tóc búi gọn. Huy bước đến nép sau lưng Trâm. Cô ta vẫn mặc váy lụa, tay cầm túi hàng hiệu, trang điểm nhẹ. Bà Trúc, mẹ Trâm, tới sau tay còn cầm ổ bánh mì đang ăn dở.
Bà Sáu mở lời: “Hôm nay là buổi hòa giải theo đề nghị của bác An, nội dung xoay quanh mâu thuẫn tài sản, cụ thể là căn nhà bác An đang đứng tên.” Tôi đứng dậy, lấy từ túi xách ra một sấp giấy: “Tôi xin phép được nói đôi dòng. Tôi mang tới đây ba thứ: hồ sơ nhà đất, bản ghi âm đầy đủ các cuộc trao đổi, và lời cuối cùng của một người mẹ như tôi.”
Trâm chớp mắt, nhếch môi: “Mẹ định làm gì vậy? Ở nhà chưa đủ, giờ còn lôi ra cho cả làng coi.” Tôi nhìn thẳng: “Đúng, vì ở nhà mẹ đâu có nói được. Ở đó, mẹ chỉ được quyền nghe thôi.” Tôi rút USB đưa cho cậu luật sư. Cậu mở máy, âm thanh vang lên giữa căn phòng im phăng phắc. Giọng Trâm: “Mẹ yên tâm, con xử xong rồi. Bà già này dai hơn con nghĩ, nhưng mà chắc cũng gần rồi đó.” Rồi giọng bà Trúc: “Giữ được căn nhà á thì chị cứ giữ, mà giữ căn nhà rồi liệu có giữ được lòng tin của tụi nhỏ không?”
Trâm hét lên: “Mẹ ghi lén hả? Trái luật đó nha!” Cậu luật sư đứng dậy bình tĩnh: “Ghi âm tại nhà mình không bị cấm. Trong trường hợp này ghi âm để bảo vệ tài sản, không nhằm mục đích phát tán hay bôi nhọ nên vẫn được chấp nhận làm chứng cứ. Nội dung ghi âm thể hiện rõ hành vi có dấu hiệu ép buộc, lợi dụng tín nhiệm để chiếm đoạt tài sản.”
Tôi vẫn đứng, không cúi đầu: “Tôi chưa từng từ chối con cái cái gì. Nhưng tôi không đồng ý đánh đổi lòng tin để lấy vài câu giả ngọt. Con dâu tôi gọi tôi là bà già dai dẳng. Con trai tôi thì đứng bên người phụ nữ khác mà xin mẹ bán nhà. Mẹ vợ nó dạy con đi lừa người già rồi vẫn ngồi như không có gì.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt họ. Trong ánh mắt ấy không còn ai là người thân. Tôi từng sợ mất con, sợ mang tiếng mẹ chồng khó tính. Nhưng hôm nay tôi chỉ sợ nếu không nói ra, tôi sẽ để người ta tin rằng sống không có lương tâm cũng không sao.
Tôi tiến một bước: “Tôi nói với chị Trúc trước. Chị là người lớn nhất. Tôi từng nghĩ cùng là mẹ chắc chị hiểu cảnh một người mẹ già sống một mình. Nhưng hóa ra chị hiểu để lợi dụng.” Bà Trúc cười nhạt: “Tôi chỉ nghĩ xa cho con thôi. Chị sống có một mình thì giữ nhà làm gì?” Tôi gật: “Ừ, chị dạy con gái biết sốt ruột với tài sản người khác. Giỏi thật. Chỉ tiếc chị chưa dạy nó biết cúi đầu cảm ơn người đã giữ cho nó chỗ đứng.”
Tôi quay sang Trâm: “Con từng đứng trước tôi cười và nói ‘mẹ cứ coi con như con ruột’. Vậy mà sau hai năm con nói mẹ giữ căn nhà là ích kỷ. Con gọi mẹ là bà già dai dẳng. Rồi con dạy cả con mẹ là phải tính đường sang tên êm đẹp.” Trâm cãi: “Con nói rõ là mượn mà!” Tôi chỉ tay vào sấp giấy trước mặt cậu luật sư: “Đây là hợp đồng tụi nó khai với ngân hàng ghi thẳng tên cái nhà tôi đang đứng chủ. Mẹ chưa hề cho, chưa hề ký gì mà dám đem vô làm tài sản thế chấp.”
Tôi quay sang nhìn Huy, nó vẫn cúi gằm mặt từ nãy tới giờ. Tôi không la, không nặng giọng, chỉ nói như kể chuyện cũ: “Con nhớ cái sân xi măng trước nhà không? Hồi nhỏ con té trầy cả đầu gối, mẹ lấy giặt áo cũ quấn lại cho con rồi bồng vô. Bữa đó trời mưa, mẹ đội thau che đầu cho con, còn mình thì ướt hết.” Tôi ngưng một chút, giọng khàn nhưng chậm rãi: “Lúc đó con nói mai mốt con lớn lên con lo cho mẹ. Giờ con lo kiểu gì? Con lo bằng cách nhìn mẹ bị đẩy ra khỏi mâm cơm, khỏi bữa dỗ, khỏi cái nhà mẹ sống mấy chục năm mà con không hé một tiếng.”
Huy run tay, nói nhỏ: “Con xin lỗi mẹ. Con không nghĩ mọi chuyện lại thành ra vậy.” Tôi gật đầu: “Không nghĩ hay không dám nghĩ? Con không chửi mẹ, không đánh mẹ, nhưng con để người khác dạy con coi mẹ là cái cản đường. Tôi không cần nhà, tôi cũng không cần tiền. Tôi chỉ cần biết con trai tôi còn chút gì gọi là thương mẹ hay không.”
Cả phòng im bặt. Tôi cúi xuống mở túi vải lấy ra một tập hồ sơ màu xanh có con dấu đỏ. Tôi đặt lên bàn trước mặt tổ trưởng: “Đây là giấy chứng nhận tôi đã chuyển nhượng toàn bộ căn nhà cho trung tâm bảo trợ nghề cho trẻ mồ côi Tân Thạnh. Tôi ký vào đó cách đây một tuần rồi. Cũng chính cái lúc tụi nó đang giục tôi ký bản gốc cho ngân hàng.”
Trâm bật dậy: “Mẹ điên hả? Nhà này là của tụi con!” Tôi nhìn thẳng không chớp: “Nhà nào là của chúng mày? Cái nhà mà tôi sống mấy chục năm nay, chưa từng dây tụi bay đồng nào để phải báo lại.” Huy tái mặt: “Mẹ, mẹ làm vậy rồi tụi con sống sao?” Tôi nhếch môi: “Tôi không biết, nhưng tôi biết nếu căn nhà này nằm trong tay tụi bay thì sẽ có thêm một người già nữa bị hỏi sống để làm gì. Mà tôi không muốn góp phần vào điều đó.”
Bà Trúc đứng bật dậy, chỉ thẳng mặt tôi: “Làm vậy là cố tình trả thù, là nhỏ nhen, là ích kỷ đó!” Tôi cười: “Nếu vậy thì tôi ích kỷ lần đầu sau mấy chục năm sống nhường nhịn cho con. Tôi thấy cũng đáng.” Cả hội trường xôn xao, một vài người quen cúi đầu, vài người họ hàng quay sang nhìn Huy và Trâm như nhìn những kẻ xa lạ. Tôi đứng lên gật đầu chào từng người rồi rời khỏi buổi hòa giải trong chiều nắng nhẹ. Tôi không ngoái lại. Vì nếu nhìn lại, tôi sẽ thấy mình đã từng quỳ gối trong căn nhà của chính mình chỉ để giữ một chữ mẹ đã bị quên lãng từ lâu.
Từ hôm đó tôi không về nhà cũ nữa. Căn nhà giờ đã có biển mới: “Trung tâm nghề cho trẻ mồ côi Tân Thạnh – Chi nhánh Gò Công”. Tôi nghe nói có đứa bé trai từ ngày đầu bước vào cứ nhìn quanh hỏi: “Ở đây có bà nội không?” Tôi cười rồi đi tiếp. Nhưng không phải ai cũng cười sau hôm đó. Tin từ buổi hòa giải cùng đoạn ghi âm lan nhanh hơn tôi tưởng. Trâm là người đầu tiên suy sụp. Chỉ ba hôm sau tôi nghe chị Bảy bán bún măng nói: “Con nhỏ Trâm bị công ty đuổi việc rồi, nghe đâu ảnh hưởng uy tín thương hiệu gì đó.” Tôi không bất ngờ. Một người từng nói với mẹ chồng “giữ nhà làm gì bà cũng có ở được bao lâu” thì dù có học giỏi hay ăn nói khéo cũng sớm lộ cái gốc rễ không sạch sẽ.
Rồi đến Huy. Tôi biết nó không ác, nhưng một thằng con trai để mẹ bị đẩy xuống mâm dưới rồi im lặng thì đâu cần phải độc ác mới gọi là bất hiếu. Nó không bị đuổi việc nhưng cũng chẳng còn ngẩng mặt trong công ty. Người ta không nạt nộ, chỉ cần những ánh nhìn, những cái chuyển ghế, những câu nói tưởng vô tình mà đầy cố ý: “Ê, đừng có để vợ nó lo là mai mốt mình cũng mất nhà như mẹ nó à.” Tôi nghe người bà con nói mấy người trong họ từ mặt Huy dỗ tổ không mời. Tụi nhỏ trong họ gọi nó là “thằng ở rể không sổ đỏ”. Tôi không cười nhưng lòng tôi nhẹ hẳn.
Còn mẹ Trâm, bà Trúc, mất thứ mà bà giữ nhất – mặt mũi. Bà không khóc, không cãi, nhưng khi bị mời xuống khỏi vị trí tổ trưởng phụ nữ phường, bà hiểu. Khi bị dòng họ bên nội không nhắn tin rủ họp mặt cuối năm, bà biết. Tôi tình cờ nghe được ở chợ. Bà Trúc giờ ra đường không dám nhìn ai, ngày xưa lên giọng đạo đức, giờ đạo cụ cũng sụp. Tôi không hả hê, nhưng tôi thấy công bằng không cần đến từ tòa án, chỉ cần để sự thật đứng đủ lâu dưới ánh sáng.
Tôi giờ ở gần trung tâm dạy nghề, mỗi sáng quét sân, nấu nước, gói bánh cho tụi nhỏ. Tụi nó nghèo không có mẹ, nhưng tụi nó biết cảm ơn, biết xin lỗi và biết gọi một người xa lạ là “bà ơi”. Còn tôi, giờ không còn con nữa nhưng lại được làm mẹ một cách đúng nghĩa. Một người từng hỏi tôi: “Sau tất cả, bà có hận không?” Tôi lắc đầu: “Thôi, không hận. Tôi chỉ thấy tiếc vì khi tôi còn muốn làm mẹ, những đứa con đó đã chọn gọi tôi là cái tên trên giấy tờ.”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!