Mẹ Chồng Độc Á;c B;ỏ Th;uốc M;ê Rồi Gọi 5 Gã Giang Hồ Đến Làm Nh;ục T;ôi. Tỉnh Dậy Chớp Nhoáng, Tôi Lên Bẻ Cổ Em Chồng Đặt Vào Thay Thế. Sáng Ra Nhìn Con Gái Nát Tươm, Bà Ta …….
—
Tôi đứng trước di ảnh của mẹ chồng, nhìn khói nhang nghi ngút bay lên che mờ khuôn mặt xám ngoét của bà ta, lòng tôi không có lấy một gợn sóng xót thương. Cách đây đúng ba ngày, chính người đàn bà này đã tự tay múc cho tôi một bát yến xào tẩm thuốc mê loại nặng, mở sẵn cửa sau, thỏa thuận giá cả với năm gã giang hồ cộm cán, dọn đường cho chúng vào tận phòng ngủ để làm nhục tôi. Bà ta muốn quay đoạn video nhơ nhuốc đó để ép tôi giao nộp toàn bộ gia sản hàng trăm tỷ đồng. Thế nhưng bà ta đã đánh giá quá thấp tôi. Trong khoảnh khắc tranh tối tranh sáng, giữa cơn mê man tột độ, tôi đã dùng chút sức tàn cắn nát đầu lưỡi mình để tỉnh lại. Và tôi đã làm một việc mà đến tận bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy đó là sự sắp đặt công bằng nhất của luật nhân quả. Tôi đã đánh ngất cô con gái cưng của bà ta, lột đồ nó ra, ném nó lên chiếc giường đó, thay thế cho tôi, rồi khóa trái cửa lại. Sáng hôm sau, khi bà ta hí hửng đạp cửa xông vào định quay phim, đập vào mắt bà ta là đứa con gái ruột thịt đang nằm nát tươm dưới sàn nhà. Tiếng hét thất thanh của bà ta xé toạc buổi sáng hôm ấy. Bà ta đã cắn lưỡi tự vẫn ngay tại chỗ.
Để tôi kể cho các bạn nghe mọi chuyện đã bắt đầu như thế nào. Tôi là Lam, 32 tuổi, giám đốc một chuỗi hệ thống phân phối hàng nhập khẩu. Khi ba mẹ tôi qua đời trong một tai nạn thảm khốc bốn năm trước, toàn bộ sản nghiệp rơi vào tay tôi. Giữa lúc tôi trơ trọi và đau khổ nhất, Thái xuất hiện. Hắn là một kỹ sư xây dựng, vẻ ngoài thư sinh, ăn nói điềm đạm, luôn ở bên an ủi tôi. Hắn từng đứng dưới mưa suốt ba tiếng đồng hồ để mua cho tôi bát cháo sườn tôi thích. Tôi tin đó là tình yêu đích thực và quyết định cưới hắn. Ngày cưới, tôi đưa Thái về sống trong căn biệt thự 500m² của mình. Không lâu sau, hắn xin đón mẹ là bà Thoa và em gái Ngọc từ quê lên ở cùng. Lúc đó tôi nghĩ làm dâu thì phụng dưỡng mẹ chồng là lẽ đương nhiên. Nhưng tôi đã nhầm, sự xuất hiện của họ chính là khởi đầu cho một địa ngục trần gian.
Tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của họ vào đúng ngày đầu tiên họ bước chân vào nhà tôi. “Nhà cửa rộng rãi quá, y như cung điện thế này. Mày xem, từ nay mẹ con mình đổi đời rồi.” Rồi: “Cái tủ đồ của chị Lam kìa, toàn túi hiệu. Nay mai con sang mượn vài cái đi chơi với bạn.” Và: “Đàn bà con gái lấy chồng thì tài sản phải giao cho chồng quản lý. Nay mai mẹ sẽ bảo thằng Thái thu hết sổ sách về.” Lúc đó tôi chỉ nghĩ họ xuất thân bần hàn nên sinh lòng ghen tỵ. Tôi lo cho bà Thoa từng hộp thực phẩm chức năng đắt tiền, lo cho Ngọc tiền học phí đại học quốc tế, cấp cho nó một chiếc xe hơi, mỗi tháng đưa bà 50 triệu tiêu vặt. Nhưng lòng tham làm gì có đáy.
Đỉnh điểm là Thái bắt đầu thay đổi. Hắn hay về khuya, người nồng nặc mùi rượu, cáu gắt, rồi gợi ý tôi chuyển nhượng cổ phần sang tên hắn. Tôi từ chối. Và từ đó, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt, đặc quánh sự thù hằn âm ỷ. Cơn bão ập đến vào một đêm thứ sáu. Sài Gòn đổ mưa xối xả. Thái gọi bảo bay ra Hà Nội công tác ba ngày. Tôi không nghi ngờ. Bữa cơm tối chỉ có tôi, bà Thoa và Ngọc. Bà Thoa bưng ra bát yến xào: “Lam, con ăn hết bát yến này đi. Dạo này con xanh xao, lại đang mang thai tháng thứ ba nữa.” Tôi không nghĩ một người mẹ chồng lại có thể làm trò đồi bại trong nhà mình. Tôi ăn hết. Vị yến ngọt nhưng có vị đắng nhè nhẹ.
Ăn xong, tôi lên phòng. Vừa bước lên cầu thang, cơn chóng mặt ập đến. Tôi ngã gục xuống giường. Ý thức lơ lửng, tay chân tê liệt, nhưng tôi nghe thấy tiếng thì thầm bên giường. “Thuốc mê của anh Thái đưa chuẩn thật. Mày nhớ đặt máy quay ở góc tủ. Sáng mai nó tỉnh dậy, nhìn thấy thân xác nát bươm, cộng video nhơ nhuốc, nó sẽ phải quỳ giao công ty.” “Thế cái thai thì sao?” “Càng tốt. Bọn giang hồ làm mạnh tay cho nó sảy. Tao không ưng cái thai đó từ lâu rồi.” Thái – chồng tôi – chính là kẻ đứng sau tất cả.
Tôi chỉ còn chưa đầy 15 phút. Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị máu tanh trào ra, cơn đau sộc lên não. Tôi lê từng cm trên sàn đến cửa. Tôi biết nếu bỏ trốn, với cơ thể tàn tạ này, tôi sẽ bị bắt lại. Tôi phải tìm cách tàn nhẫn hơn. Ánh mắt tôi dừng lại ở máy quay trên nóc tủ. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên. Dưới phòng khách, Ngọc đang nằm trên sofa, tai nghe nhạc. Tôi cầm bức tượng đồng đặc, tiến đến sau lưng cô ả, vung tay đáng mạnh xuống gáy cô ta. Ngọc gục xuống ngay. Tôi kéo lê Ngọc lên cầu thang. Mỗi bậc thang là một cực hình, nhưng hình ảnh bát yến tẩm độc tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi ném Ngọc lên giường, lột sạch quần áo, vò nát chăn gối tạo hiện trường hỗn loạn, rồi khóa trái cửa. Tôi chui xuống tầng hầm, nấp trong xe, mở camera an ninh. Năm gã giang hồ xăm chổ đầy mình bước vào, đi thẳng lên phòng ngủ. Chúng mở cửa, lao vào. Cánh cửa đóng sập. Những âm thanh hỗn loạn vọng ra…..
Gần 7 giờ sáng, bà Thoa bước ra, mặt đầy đắc thắng. Bà ta lên phòng ngủ, đạp cửa vào……………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Căn phòng giống bãi chiến trường, mùi máu tanh nồng. Trên giường, một thân thể trần chuồng đầy vết cào cấu, bầm tím, máu loang lổ. Bà Thoa cười khanh khách, lấy máy quay kiểm tra, rồi tiến lại giường, dùng chân khều: “Này con dâu, dậy đi. Đêm qua phục vụ năm thằng đàn ông chắc mệt lắm? Ký giấy chuyển nhượng đi, không tôi tung video lên mạng.” Bà ta túm tóc người đang nằm sấp, giật ngửa lên. Khuôn mặt bầm dập sưng vù của Ngọc hiện ra, mắt trợn ngược vô hồn. Bà Thoa thét lên: “Ngọc! Trời ơi, mẹ giết con rồi!” Bà ta ôm con gái, cào xé tóc mình. Trong cơn điên loạn, bà ta ngửa mặt cắn lưỡi tự vẫn, máu phun ra, ngã vật xuống sàn bên cạnh Ngọc.
Tôi bước ra khỏi hầm, gọi báo công an, khai bị cướp. Công an phong tỏa hiện trường, bà Thoa chết, Ngọc nguy kịch do bị xâm hại. Thái bay về, mặt hoảng loạn. Hắn hỏi tôi, tôi khóc lóc diễn vai vợ yếu đuối. Điều tra viên nghi vấn đây là trả thù cá nhân. Thái biết bọn giang hồ là do mẹ hắn thuê, nhưng không hiểu sao chúng lại nhắm vào Ngọc. Hắn nhìn tôi đầy nghi ngờ, nhưng tôi chỉ mở to mắt ngây thơ.
Tôi gọi Hưng, trợ lý đắc lực. Hắn điều tra ra Thái nợ băng nhóm Hồ Sẹo 50 tỷ tiền cờ bạc. Hắn lên kế hoạch làm nhục tôi để cướp tài sản trả nợ. Tôi thu thập sao kê, giấy nợ, ảnh hắn vào sòng bài. Tôi giả vờ suy sụp, ký giấy ủy quyền cho Thái nhưng gài điều khoản bẫy nợ. Khi hắn tưởng nắm được công ty để trả nợ, hắn phát hiện tài sản bị đóng băng, và hắn đang gánh 45 tỷ nợ ngắn hạn.
Tôi mở cuộc họp hội đồng quản trị bất thường, mời cảnh sát. Tôi bật ghi âm Thái bàn bạc thuốc mê với mẹ, và ghi âm hắn thừa nhận thuê giang hồ với Hồ Sẹo. Các cổ đông đập bàn đứng dậy chửi rủa. Thái ngồi rúm ró, mồ hôi vã ra, lầm bầm chối tội. Cảnh sát bước vào, còng số tám khóa chặt tay hắn. Thái bị áp giải, bỏ lại sự khinh miệt và thất bại thảm hại.
Sáu tháng sau, tôi sinh một bé gái khỏe mạnh. Tôi đặt tên con là An Nhiên, mong con bình an. Trên giấy khai sinh, mục cha để trống. Tôi muốn con được cột rửa sạch sẽ, không mang dòng máu đê hèn. Hoàng Thái lĩnh án 30 năm tù vì tội giết người, lừa đảo và đánh bạc. Băng Hồ Sẹo lĩnh án 15-20 năm. Ngọc sống điên loạn trong bệnh viện tâm thần.
Tôi đứng trên ban công căn penhouse ở tầng cao nhất, ôm đứa con gái bé bỏng trong tay, nhìn Sài Gòn rực rỡ ánh đèn về đêm. Tôi không còn hận thù, không còn đau đớn. Tôi đã tự tay đạp nát bọn ác quỷ để giành lại cuộc đời rực rỡ cho chính mình và cho con gái tôi. Luật nhân quả đã thực thi sự công bằng của nó một cách hoàn hảo nhất. Người đàn bà từng bị dồn vào cõi chết đã đứng lên, và tôi sẽ dạy con gái mình sống kiêu hãnh, mạnh mẽ, và luôn có sẵn những chiếc gai nhọn để làm rỉ máu bất cứ bàn tay bẩn thỉu nào dám vươn tới vùi dập mình.




