Con Gái Bị Chồng Đ;ánh Đến Nhập Viện, Con Rể Vẫn Th;ách T;ức: “Bà Không Dạy Được Con Thì Để Tôi!”……

Con Gái Bị Chồng Đ;ánh Đến Nhập Viện, Con Rể Vẫn Th;ách T;ức: “Bà Không Dạy Được Con Thì Để Tôi!”……
Đêm mùng 9 tháng 10, trời Hà Nội đổ một trận mưa rào lớn, sấm chớp rạch ngang trời. Tôi vốn mắc chứng mất ngủ của người già, 11 rưỡi đêm vẫn trằn trọc nằm nghe đài radio. Ông nhà tôi nằm phòng trong đã ngáy say.
Bỗng nhiên tôi nghe tiếng đập cửa. Không phải tiếng gõ, mà là tiếng đập bằng cả hai bàn tay dồn dập tuyệt vọng vào cánh cổng sắt ngoài sân. Tiếng kim loại va đập loảng xoảng giữa màn mưa lạnh ngắt.
Tôi vội khoác chiếc áo lụa mỏng, xỏ dép lê đi ra ngoài. Qua ánh đèn đường vàng vọt, tôi thấy một bóng người nhỏ thó đang rạp mình vào trấn song cổng. Tôi vội vặn chìa khóa, cánh cổng vừa hé ra, một thân ảnh ướt sũng đổ ập vào người tôi.
Con gái tôi, Hoa, đứng đó. Nó không mặc áo mưa, khắp người chỉ có bộ váy ngủ lụa mỏng manh màu hồng nhạt ướt dán chặt vào da thịt, bê bết bùn đất. Một bên gò má sưng vù bầm tím kéo dài xuống tận khóe môi đang rỉ máu. Cánh tay nó ôm chặt mạn sườn trái, người run lên bần bật.
“Con đi xe máy, đường trơn con ngã đập mặt vào vỉa hè. Mẹ cho con vào nhà đi, con lạnh quá.”
Nó nói ngắt quãng, hai hàm răng đánh vào nhau, mắt không dám nhìn thẳng tôi.
Tôi không nói thêm lời nào. Tôi dìu nó vào nhà, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi lấy khăn tắm to nhất trùm lên người nó, mở vòi nước ấm, bắt đầu lau những vệt bùn đất và máu khô trên mặt con.
Cả cuộc đời làm giáo viên, mắt tôi rất tinh. Tôi nhìn những vết thương trên người con gái mình. Vết bầm trên má là một mảng tím có hình dạng của những ngón tay. Khóe môi bị dập là do một lực đánh mạnh từ phía trước. Trên cổ nó dưới lớp tóc ướt có những vết xước đỏ như bị ai bóp cổ giật ngược. Cổ tay trái hằn rõ những vết tụ máu hình vòng cung của một bàn tay đàn ông bóp chặt.
“Xe máy trượt bánh. Làm gì có cái xe máy nào trượt bánh mà để lại dấu tay người hằn trên cổ trên tay như thế này?”
Tôi cố giữ giọng thật bình tĩnh: “Cái vỉa hè ngã xe của con nó đi dày cỡ bao nhiêu? Nó tát con bằng tay trái hay phải?”
“Mẹ, con ngã thật mà.”
“Hoa, mẹ là người đẻ ra con. Cả đời mẹ cầm phấn trên bục giảng, mẹ chưa bao giờ đánh con một roi nào. Mẹ hỏi lại một lần nữa, thằng Tú nó đánh con từ bao giờ? Hôm nay vì sao?”
Nếu con lừa mẹ một câu nữa, mẹ sẽ mở cửa cho con đi ra ngoài đường ngay bây giờ. Mẹ không chứa một đứa con hèn nhát dung túng cho kẻ bạo hành.
Con gái tôi sụp xuống. Nó ôm lấy hai đầu gối tôi, gục mặt vào đùi tôi mà khóc nức nở. Cái thứ tiếng khóc của một con người bị dồn nén đến tận cùng, bị trà đạp đến mức không còn chút tự tôn nào.
Đợi cho tiếng khóc dịu lại, tôi mới hỏi: “Khóc đủ rồi. Bây giờ nói cho mẹ nghe vì sao nó đánh con.”
Nó kể. Tối nay Tú đi nhậu về say, vứt áo vest và điện thoại trên sofa. Lúc nó lấy áo đi giặt, điện thoại sáng màn hình tin nhắn từ ngân hàng. Nó mở ra thấy Tú chuyển 100 triệu cho một cô gái kèm lời nhắn “tặng cưng mua túi xách”. Nó gọi Tú dậy hỏi, sao tiền sinh hoạt phí tháng này anh bảo công ty khó khăn không đưa đồng nào mà lại có cả trăm triệu cho gái.
“Rồi sao nữa? Nó trả lời con thế nào?”
“Nó bật dậy tát con. Nó bảo con là đồ ăn bám, là đồ vô dụng không làm ra tiền. Nó bảo con ghen tuông vớ vẩn, tiền nó làm ra nó cho ai là quyền nó. Con cãi lại, con bảo tiền này là tiền công ty, trong đó có cả mồ hôi nước mắt của mẹ đẻ con cho mượn. Vừa dứt lời nó xông vào đấm con, túm tóc con đập đầu vào tường, đạp vào bụng con.”
Tôi bước ra ngoài phòng khách. Tôi gọi cho thằng Tú. Chuông đổ dài, hồi thứ ba nó mới nhấc máy. Giọng ngái ngủ bực bội: “Alo, giờ này ai còn gọi làm phiền đấy? Có để cho người ta ngủ không?”
Tôi nói rất chậm, rất rõ: “Tú, Hoa đang ở nhà tôi, khắp người đầy vết bầm dập, khóe miệng rách chảy máu. Chuyện này là thế nào?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây rồi bật ra tiếng cười khẩy: “A, nó đã về ton hót với bà rồi à? Tưởng giỏi giang thế nào. Tôi nói cho bà biết, tôi chỉ dạy dỗ vợ tôi một chút thôi. Bà không dạy được con bà thì để tôi dạy.”
Tôi nghe thấy tiếng lạch cạch ở đầu dây bên kia. Một giọng nói thê thảm trát chúa vang lên: “Mẹ con nhà bà nghe cho rõ đây. Con sâu cái loại gì mà chồng mới quát một câu đã giãy nảy lên bỏ nhà đi. Đã đi thì đừng vác mặt về. Con trai tôi thiếu gì gái theo.”
Bà Nga, mẹ chồng của Hoa. Rồi tiếng tút dài, chúng cúp máy.
Tôi đứng lặng giữa phòng khách, không có một giọt nước mắt. Tôi bước vào buồng mở két sắt. Dưới những lớp giấy tờ, một chiếc phong bì màu nâu đã cũ. Bên trong là tờ giấy vay tiền, chữ ký của Nguyễn Văn Tú nằm trễm trệ ở góc dưới cùng. Tôi đã cất kỹ tờ giấy này 3 năm, coi như một sự bảo hộ phòng hờ. Nhưng hôm nay chính nó đã tước đi quyền làm người của con gái tôi…
Ba năm trước, Tú về nhà quỳ sụp xuống sàn khóc lóc xin tôi cứu xưởng vật liệu sắp phá sản. Tôi đã rút toàn bộ 1 tỷ 2 tiền tiết kiệm dưỡng già đưa cho nó. Tôi tự tay soạn tờ giấy vay nợ, yêu cầu nó ký. Tôi đã viết thêm một câu: nếu vi phạm thời hạn trả nợ, bên cho vay có quyền yêu cầu phong tỏa tài sản và thu hồi công nợ bất cứ lúc nào.
Nhưng tiền thôi chưa đủ.
Thứ đưa nó lên đỉnh cao danh vọng chính là ông Minh, Tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Kiến Tạo. Ông Minh trước khi là một vị chủ tịch quyền lực, từng là cậu học trò nghèo mà tôi cưu mang suốt ba năm cấp ba. Tôi đã cưu mang cậu ấy khi mẹ cậu ốm nặng, đóng học phí, nấu cơm phần cho cậu mỗi trưa. 20 năm sau, dù giàu có, năm nào Minh cũng đến thăm tôi. Cậu ấy luôn nói: “Cô Thu là người cứu mạng mẹ con, là người cho con chữ để làm người. Cô có việc gì cần, chỉ cần gọi một tiếng, con bằng mọi giá sẽ làm cho cô.”
Vì con rể, tôi đã phải phá vỡ nguyên tắc của cả đời. Tôi gọi cho Minh, xin cho Tú một cơ hội làm ăn. Minh không cần xem hồ sơ, cậu ấy nắm tay tôi: “Cô đã mở lời, con không bao giờ từ chối. Con sẽ cắt 30% thị phần cung cấp vật liệu cho công ty của em ấy.”
Nhờ cái bệ phóng đó, Tú từ một xưởng lụp sụp vươn lên thành giám đốc công ty cổ phần. Nó mua biệt thự, mua Mercedes, đeo đồng hồ Rolex. Nhưng sự giàu sang không làm nó biết ơn. Nó bắt đầu khinh thường vợ, đánh đập vợ, công khai có bồ. Mẹ nó dọn lên thành phố, bắt Hoa nghỉ việc, hầu hạ cả nhà. Tôi đã nhịn, vì nghĩ gia đình con gái mình yên ấm.
Nhưng đêm nay, nó đã vượt quá giới hạn.
Tôi cầm điện thoại, bấm số của Minh. 2 giờ 15 sáng. Chuông đổ ba hồi.
“Cô Thu, nửa đêm cô gọi con có chuyện gì gấp thế?”
“Minh à, cô cần con giúp một việc. Cô muốn con cắt đứt toàn bộ hợp đồng với công ty của thằng Tú, dừng mọi thanh toán, gạch tên nó khỏi mọi dự án của Kiến Tạo.”
Đầu dây im lặng mất một lúc lâu.
“Cô Thu, nếu làm thế, công ty của Tú sẽ phá sản chỉ trong vài ngày. Đã có chuyện gì xảy ra?”
“Nó đánh con Hoa. Nó đánh con gái cô thân tàn ma dại, rách khóe miệng, bầm tím cả cổ. Nó cầm 100 triệu đi bao gái rồi về đánh vợ. Nó nói cô không dạy được con thì để nó dạy. Mẹ nó chửi con Hoa là đũa mốc đòi mâm son.”
Tôi nghe tiếng thở hắt ra rất mạnh từ đầu dây bên kia.
“Cô Thu, cô không cần nói thêm câu nào nữa. 8 giờ sáng mai, hợp đồng của nó sẽ biến thành giấy lộn. Con sẽ làm cho nó không bán được một viên gạch nào ở cái đất này nữa.”
Tôi cúp máy. Mưa ngoài kia đã bắt đầu tạnh.
8 giờ sáng hôm sau, tại trụ sở công ty của Tú, một màn kịch bắt đầu……………….. ………………..Mời quý đọc giả đọc PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Trưởng phòng kinh doanh và kế toán trưởng đâm sầm vào phòng giám đốc, mặt mày tái mét: “Sếp, bên Kiến Tạo vừa gửi công văn hỏa tốc, họ đơn phương chấm dứt toàn bộ bốn hợp đồng cung cấp vật tư. Họ đóng băng khoản công nợ 15 tỷ để giám sát chất lượng.”
Tú cười khẩy, gọi cho Minh. Không ai nhấc máy. Nó lái xe bạt mạng đến trụ sở Kiến Tạo, nhưng bảo vệ chặn nó ngay sảnh. Trưởng phòng pháp chế ném vào ngực nó tập hồ sơ: “Chủ tịch Minh gửi lời nhắn cho anh, hãy về hỏi lại vợ anh xem anh đã đắc tội với ai.”
Nó đứng sững. Cái não rỗng tuếch của nó bắt đầu chắp nối các sự kiện. Đêm qua nó đánh vợ, chửi mẹ vợ, và sáng nay Minh đã cắt đứt mọi con đường sống của nó.
3 giờ chiều cùng ngày, luật sư Thành cùng hai trợ lý mặc vest đen bước vào phòng giám đốc của nó: “Xin chào anh Tú, tôi là luật sư đại diện cho bà Nguyễn Thị Thu. Hôm nay chúng tôi đến để thông báo đòi khoản nợ 1 tỷ 2 triệu đồng mà anh đã vay ba năm trước. Nếu không thanh toán trong 24 giờ, sáng mai lệnh phong tỏa tài khoản sẽ có hiệu lực.”
Sáng bị chặt nguồn thu, chiều bị siết nguồn chi. Hai đòn liên tiếp khiến nó đứng như trời trồng giữa phòng.
5 giờ chiều, nó gọi cho tôi bằng số điện thoại lạ. Tôi bật loa ngoài.
“Thôi về nhà ngay lập tức để giải quyết chuyện này. Mẹ đừng ép con quá đáng. Mẹ bảo anh Minh mở lại hợp đồng cho con đi, con sai rồi.”
Tôi thong thả ghé sát micro: “Đêm qua anh nói với tôi, bà không dạy được con thì để tôi dạy. Hôm nay anh thấy bài học đầu tiên tôi dạy anh thế nào? Công ty không có tiền, hợp đồng bị hủy, nợ nần bị siết. Cái ghế giám đốc của anh ngồi có êm không?”
“Mẹ nể tình con là chồng của Hoa.”
Tôi gắt lên: “Đừng có gọi tôi là mẹ, anh không có tư cách. Tôi nói cho anh biết, đây mới chỉ là ngày thứ nhất. Anh chuẩn bị tinh thần đi.”
Ngày thứ hai, các chủ nợ kéo đến nhà nó. Xe bán tải đậu trước cổng biệt thự, mười mấy gã xăm trổ đầy mình tạt sơn đỏ lên cửa, ném mắm tôm vào phòng khách. Bà Nga hoảng loạn gọi điện cho họ hàng vay tiền. Nhưng những người từng bị bà khinh rẻ đều từ chối. Bà Nga nhục nhã, chạy lên phòng đập cửa thằng Tú. Nó ngồi rũ rượi dưới sàn, mắt thâm quầng, tóc tai bù xù. Bà ta tát nó một cái trời giáng: “Thằng khốn nạn, mày làm ăn kiểu gì để tao phải nhục nhã thế này?”
Chiều ngày thứ ba, thằng Tú đứng dưới mưa trước cổng tập đoàn Kiến Tạo, chặn xe Minh. Nó quỳ xuống, khóc lóc van xin. Minh bước xuống xe, nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ: “Mày nghĩ mày là đối tác của tập đoàn Kiến Tạo? Tao ký hợp đồng với mày vì nể cô Thu. Mày đụng vào cô Thu thì mày không có tư cách tồn tại ở cái đất này nữa.”
Đêm ngày thứ ba, tiếng đập cổng lại vang lên. Thằng Tú và bà Nga quỳ dưới mưa trước cổng nhà tôi, ướt sũng bùn đất, thảm hại tột cùng.
“Mẹ ơi, mẹ Thu ơi, mở cửa cho con với. Con sai rồi mẹ ơi, con là súc sinh. Mẹ gọi điện cho anh Minh tha cho con đi. Bọn xã hội đen nó kéo đến nhà đòi chém con. Ngân hàng ngày mai nó siết nợ biệt thự.”
Bà Nga cũng quỳ sụp: “Chị Thu ơi, em biết lỗi rồi. Em ngu dại, em hồ đồ. Chị mở cửa cho em, em quỳ lại chị.”
Tôi đứng trong cổng, nhìn hai mẹ con chúng nó lấm lem bùn đất, hèn mạt và nhục nhã. Chúng nó khóc vì mất tiền, mất quyền, mất cái vỏ bọc hào nhoáng. Nếu hôm nay tôi không ra đòn chí mạng, chúng nó có quỳ đây không?
Tôi kéo cánh cổng sắt mở ra. Cả hai mừng rỡ định đứng dậy bước vào. Tôi giơ tay chặn lại: “Ai cho phép các ngươi đứng lên? Quỳ xuống.”
Con Hoa bước ra từ phía sau tôi, mặc bộ đồ ngủ dài tay, khuôn mặt vẫn còn những vệt sưng tím. Nó cầm một tập giấy ném thẳng vào mặt thằng Tú: “Đó là đơn xin ly hôn. Tôi ký rồi. Anh ký vào đi, giải thoát cho nhau.”
Tôi rút tờ giấy ủy quyền thu hồi nợ thả xuống trước mặt nó: “Nhìn cho kỹ đi Tú. Đây là giấy ủy quyền thu hồi nợ 1 tỷ 2 của anh. Tôi đã bán và chuyển giao toàn bộ quyền thu hồi cho công ty đòi nợ thuê. Từ ngày mai, những người đến tìm anh không chỉ là xã hội đen mà còn là lực lượng thi hành án của pháp luật.”
Tôi nắm tay con gái, lùi lại một bước, kéo cánh cổng sắt đóng sập lại. Tiếng chốt khóa vang lên lạnh lùng, cắt đứt hoàn toàn mọi sự liên hệ.
Một tháng sau, mọi thứ đi vào quỹ đạo của nó. Biệt thự bị ngân hàng siết nợ, xe Mercedes bị thu hồi. Mẹ con bà Nga phải dọn ra thuê phòng trọ tồi tàn ở khu ổ chuột. Thằng Tú bị cơ quan điều tra triệu tập vì tội xuất hóa đơn khống và lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Còn con Hoa đã làm lại cuộc đời. Nó xin đi làm kế toán trở lại, ban ngày đi làm, tối về ăn cơm với bố mẹ. Nụ cười đã trở lại trên môi nó, rạng rỡ và tự tin hơn bao giờ hết.
62 năm cuộc đời, 35 năm đứng trên bục giảng, tôi từng tin rằng sự nhẫn nhịn và lòng bao dung của người mẹ có thể cảm hóa được mọi thứ. Nhưng thực tế đã dạy tôi một bài học: có những kẻ càng nhượng bộ càng lấn tới. Sự hy sinh nếu trao nhầm cho kẻ vô ơn sẽ biến thành lưỡi dao để chúng cứa nát ruột gan mình.
Tôi không hối tiếc vì đã ra tay tước đoạt lại toàn bộ cơ nghiệp của thằng con rể. Bởi nếu sự lương thiện không có răng nanh sắc nhọn, cái ác sẽ mãi coi nó là thứ yếu hèn để giày xéo.
Gửi đến những người phụ nữ đang nghe câu chuyện này: đừng lấy sự nhẫn nhịn làm trang sức cho cuộc đời. Nhẫn nhịn chỉ có giá trị khi nó được đặt trong một mối quan hệ có sự trân trọng từ hai phía. Còn khi đối diện với kẻ bạo hành, sự nhẫn nhịn chính là hành động tàn nhẫn nhất bạn tự làm với chính mình.
Hãy đứng trên đôi chân của mình. Hãy biết cách kiếm tiền, làm chủ tài chính. Và quan trọng nhất, hãy yêu thương bản thân. Cánh cổng nhà mẹ đẻ luôn rộng mở, vòng tay cha mẹ là thành trì vững chắc nhất. Đừng để con cái phải cắn răng chịu đựng những trận đòn roi trong bóng tối chỉ vì sợ làm bố mẹ mất mặt.
Cuộc đời vốn dĩ công bằng. Kẻ dùng mưu mô, sự tàn độc để leo lên cao cuối cùng cũng sẽ trượt ngã trên chính cái dốc chúng tự đắp. Còn những người phụ nữ từng bị tổn thương, chỉ cần không bỏ cuộc, chỉ cần dám vứt bỏ những thứ mục rỗng, nhất định sẽ tái sinh. Giống như con gái tôi, từ một người đàn bà tàn tạ ôm mặt khóc dưới mưa, giờ đây đã tự tin bước ra ngoài xã hội, sống một cuộc đời đáng sống.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!