Nghỉ Hưu Nhận 20 Triệu Mỗi Tháng, Tôi Tưởng Được An Nhàn. Không Ngờ Chính Con Mình Lại Coi Tôi Là Gánh Nặng…….
Tôi đứng im trước cánh cửa bếp khép hờ, tay cầm ly nước, nghe rõ tiếng con dâu: “Tiền thì có đó, nhưng ba vẫn là gánh nặng. Anh tưởng 20 triệu mua được hết mệt mỏi của em sao?” Ly nước trong tay tôi run lên, va nhẹ vào thành cửa. Con trai tôi im lặng. Chính sự im lặng ấy khiến tôi đau nhất.
Tôi lặng lẽ về phòng, ngồi xuống mép giường. Trên bàn còn tờ biên lai lương hưu buổi sáng. Tôi vừa đưa cho Lan chiều nay. Vậy mà đến tối tôi mới biết mình không phải là “ba” trong căn nhà này. Tôi chỉ là một ông già có tiền nhưng vẫn bị coi là phiền phức.
Tôi là ông Thành, 71 tuổi. Từ ngày vợ tôi – bà Mai – mất, tôi về ở với vợ chồng thằng Minh, con trai út. Căn nhà đứng tên vợ chồng nó, nhưng lúc xây tôi cũng góp sức. Ngày dọn về, tôi nói: “Ba còn lương hưu, ba không để tụi con nuôi.” Minh cười: “Ba về đây ở cho vui.” Lan cũng gật đầu: “Ba cứ về, tụi con yên tâm.”
Mỗi tháng nhận lương hưu, tôi rút đủ 20 triệu, giữ lại vài trăm nghìn tiêu vặt rồi đưa Lan hết. Lan ban đầu còn ngại: “Ba giữ lại xài đi.” Tôi bảo: “Cứ cầm. Ba ở đây thì phải góp.” Từ đó thành thói quen. Tôi nghĩ mình làm vậy là phải. Cha mẹ già sống với con cái, có tiền thì phụ giúp, đừng để con dâu mang tiếng.
Cho đến đêm nghe câu nói kia.
Đêm đó tôi không ngủ. Tôi nằm quay mặt vào tường, nhìn tấm ảnh bà Mai. Bà cười hiền. Nếu bà còn sống, chắc bà sẽ hỏi: “Ông lại nghĩ nhiều rồi phải không?”
Sáng hôm sau, bữa cơm vẫn dọn như thường. Lan nấu cháo thịt bằm, để riêng chén hành lá. Nó vẫn hỏi: “Ba uống thuốc chưa?” Tôi nhìn ly nước ấm mà tối qua đã khiến tôi nghe được sự thật.
Những ngày sau, tôi chỉ đưa Lan 10 triệu. Lan ngạc nhiên: “Ba cần giữ tiền làm gì?” Tôi đáp: “Ba già rồi, giữ chút phòng thân.” Không khí trong nhà bắt đầu lạnh đi.
Rồi Hùng và Hòa cũng về. Bữa cơm trở thành phiên tòa. Hùng quát Minh: “Mày để vợ nói ba là gánh nặng?” Lan đứng dậy: “Anh Minh, anh kể với anh Hùng đi.” Minh lắp bắp. Lan cười nhạt: “Anh giỏi kể chuyện không nên kể.”
Tôi đặt đũa: “Đủ rồi. Ba ra ngoài ở.” Cả nhà hoảng hốt. Lan quay vào bếp, tiếng nước chảy mạnh.
Chiều hôm đó, bà Năm hàng xóm sang: “Ông Thành, có khi ông trách Lan hơi nhiều. Hồi bà Mai nằm viện, có đêm gần 12 giờ tôi thấy nó chạy xe ra ngoài vay tiền.”
Đêm ấy, tôi gọi Minh ra hiên: “Hồi má nằm viện, Lan đi vay tiền?” Minh cúi đầu. Lan bước ra, giọng mệt mỏi: “Dạ, con vay thật. Má nằm viện, tiền thiếu. Đêm bác sĩ bảo đóng thêm. Anh Minh điện không bắt máy. Con phải đi vay vì sợ chồng mất mặt.”
Hùng quay sang Minh: “Mày làm ăn thua lỗ lúc má bệnh?” Minh cúi đầu thừa nhận hơn 100 triệu. Lan nói tiếp: “Vì nói ra xấu mặt chồng. Vì ba biết con trai út đem tiền thua lỗ lúc má bệnh.”
Tôi đứng không vững, vịn tường. Lan nhìn tôi: “Ba có tin con không?” Tôi không đáp được. Lan kể: “Hồi má mất chưa bảy ngày, ba hỏi giấy tờ viện phí cất đâu. Ba không nói con lấy, nhưng ánh mắt ba con nhớ đến giờ.”
Tôi vào phòng mở ngăn kéo, tìm thấy túi vải nâu của bà Mai. Bên trong là cuốn sổ nhỏ. Tay tôi run run lật đến trang cuối. Dòng chữ tay bà Mai hiện ra rõ ràng:
“Ông đừng trách con Lan. Nó không lấy của tôi đồng nào. Nó cực hơn các con ruột. Thằng Minh làm ăn thua lỗ, nó giấu ông. Con Lan vay tiền lo thuốc cho tôi. Nó không nói vì sợ chồng mất mặt.”
—
Tôi mang cuốn sổ ra phòng khách, mở trang cuối đưa cho mọi người: “Đọc đi.” Hòa đọc đến dòng “…………..**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇**
nó cực hơn các con ruột” thì nước mắt rơi. Hùng quay sang Minh: “Mày để vợ vay tiền lo cho má?” Minh im lặng.
Tôi nhìn Lan: “Con lại đây.” Lan bước tới. Tôi nói: “Con nói ba là gánh nặng, ba đau. Nhưng ba không cần con xin lỗi. Ba chỉ muốn nói, có những năm tháng ba cũng là gánh nặng trong lòng con. Không phải vì ba già, mà vì ba để con mang tiếng quá lâu.” Lan cắn môi, mắt đỏ hoe: “Ba biết muộn quá.”
Tôi nhìn ba người con: “Ba sẽ ra ngoài ở. Ba không đi vì giận, ba đi vì muốn giữ phần đời còn lại. Ba không muốn dùng lương hưu làm dây buộc con cái.”
Ba ngày sau, tôi thuê phòng cách nhà Minh hai hẻm. Ngày dọn, Lan gấp quần áo cho tôi. Trước khi đi, tôi để phong bì trên bàn bếp: “Khi nào rảnh mở.” Bên trong chỉ có một dòng: “Ba xin lỗi con. Vì ba để con mang tiếng quá lâu.”
Chiều đó, Minh gọi: “Lan đọc rồi ba. Nó khóc.” Tôi nhắm mắt. Chỉ đến cuối đời tôi mới hiểu, có người ở rất gần nhưng bị mình để oan quá lâu.
Chiều thứ Bảy sau đó, Lan đến phòng tôi, tay cầm hộp canh bí: “Con nấu canh bí, ba ăn nóng.” Hai cha con đứng im trước cửa. Nó hỏi: “Chiều mai ba qua nhà ăn cơm nhé? Cubin hỏi nội.” Tôi nghẹn ngào gật đầu: “Ừ, ba qua.”
Tôi ăn bát canh bí một mình trong căn phòng nhỏ. Canh nhạt, giống vị bà Mai ngày xưa. Tôi không khóc vì tiền. Hai chục triệu cũng chỉ là tờ giấy. Điều làm tôi nghẹn lòng là đến cuối đời mới hiểu ra người ở rất gần nhưng mình đã để oan quá lâu.
Tôi gấp cuốn sổ của bà Mai đặt vào ngăn bàn. Ngoài cửa sổ, cây bàng già đứng im trong gió. Tôi nghe như đâu đó tiếng bà Mai thì thầm: “Thôi, cơm còn nóng, ăn đi ông.”





