Chồng đi Lào 7 năm, tôi một mình nuôi con trả nợ – gặp đồng nghiệp cũ ở bệnh viện, anh ấy bảo: “Huy mua nhà trong nước từ 4 năm trước rồi mà….
—
Tôi đưa con vào viện lúc gần 2 giờ sáng, khi cả khu chung cư cũ ở quận Bình Thạnh đã tắt gần hết đèn. Thằng Bon nằm trong lòng tôi, người nóng hầm hập, bàn tay nhỏ bấu chặt lấy cổ áo mẹ. Tôi ôm con xuống cầu thang, trong túi chỉ có hơn 1 triệu tiền mặt và tấm thẻ ngân hàng chẳng còn bao nhiêu.
Chồng tôi tên Huy đi làm xa từ lúc Bon còn chưa tượng hình rõ trong bụng. Anh bảo công ty cử sang Lào phụ trách dự án thủy điện 3 năm là về. Tôi tin. Thế rồi 3 năm thành 5 năm, 5 năm kéo sang 7 năm. Bảy năm ấy, tôi một mình sinh con, nuôi con, đi làm thiết kế, tối về nhận thêm việc vẽ bao bì. Huy mỗi tháng gửi về đúng 5 triệu. Tôi ở nhà xoay sở trả 300 triệu nợ cũ và tiền căn hộ 12L.
Ở bệnh viện, bác sĩ bảo Bon bị viêm dạ dày cấp. Tôi đang ngồi bên con thì nghe một giọng đàn ông ngập ngừng: “Vi, có phải Vi không?” Tôi quay lại, đó là Minh – đồng nghiệp cũ của Huy. Anh nhìn Bon rồi hỏi: “Huy vẫn ở Lào hả?” Tôi gật. Minh mặt bỗng đổi sắc: “Anh tưởng 4 năm trước Huy đã về rồi chứ. Anh còn gặp nó ở khu Vạn Phúc, Thủ Đức. Nó mua căn hộ ở đó mà em không biết sao?”
Tôi nghe xong, tai ù đi. Khu Vạn Phúc – căn hộ cao cấp. Minh lúng túng bảo chắc nhầm rồi vội đi. Tôi đuổi theo, gặng hỏi. Cuối cùng Minh kể: Huy về nước, sống với một phụ nữ hơn 30 tuổi ở Vạn Phúc, đã ở đó hơn một năm.
Tôi tựa vào tường, cả người như bị rút hết sức. Bốn năm trước, Bon hơn một tuổi sốt cao nhập viện, tôi gọi Huy, anh bảo đang họp quan trọng. Vậy mà anh ở căn hộ cao cấp trong nước, bên cạnh người đàn bà khác.
Tôi không khóc. Nỗi đau quá lớn, nước mắt không kịp chảy. Nó đóng thành tảng đá trong ngực.
Sáng hôm sau, tôi nhờ cô Hòa tầng dưới trông Bon rồi đến văn phòng luật của chị Mai – chị họ tôi. Tôi đặt toàn bộ giấy tờ lên bàn: sao kê tiền Huy gửi, hóa đơn viện phí của Bon, giấy vay nợ, tin nhắn Huy. Chị Mai xem xong nói: “Điều quan trọng nhất không phải em đau bao nhiêu mà là em chứng minh được bao nhiêu. Từ giờ sống như chưa biết gì, lưu lại mọi cuộc gọi, tin nhắn, chuyển khoản.”
Tối đó, tôi nhắn Huy: “Anh, cuối tuần này trường Bon có sinh hoạt gia đình, con hỏi bố có về không.” Huy trả lời: “Không được, bên này kiểm tra công trình.” Tôi nhắn tiếp: “Vậy anh chụp cho Bon tấm ảnh ở chỗ làm được không?” Một lúc sau, Huy gửi ảnh công trường có núi, có máy móc. Nhưng tôi thấy góc dưới ảnh có dòng chữ bằng tiếng Việt trên biển cảnh báo. Nếu ở Lào, tại sao biển báo lại bằng tiếng Việt?
Tôi phóng to, góc phải ảnh có logo công ty Phú An – đang thi công khu nghỉ dưỡng ở Long Hải, cách Sài Gòn chưa tới 3 tiếng. Huy đang ở Việt Nam.
Đúng lúc đó, một số lạ gọi đến. Giọng phụ nữ nhẹ nhàng: “Chị Vi phải không? Em là Nhi. Người anh Huy yêu từ đầu đến cuối vốn không phải chị.” Tôi nắm chặt điện thoại. Nhi khoe đang có con với Huy, bảo tôi đừng níu kéo. Tôi chỉ hỏi một câu: “Vậy 7 năm nay ai nuôi con anh ấy? Ai trả nợ cho anh ấy?” Nhi im lặng rồi đáp: “Chị là mẹ của đứa bé mà, đó là trách nhiệm của chị.”
Tôi nhắm mắt. Có những người không chỉ cướp phần hạnh phúc của người khác mà còn muốn bắt người khác cảm ơn vì được gánh phần khổ.
Cuộc gọi được ghi âm tự động. Tôi lưu lại, gửi chị Mai và luật sư Quân. Sau đó Huy gọi tới, giọng gấp: “Nhi là người quen cũ có vấn đề tâm lý, em đừng tin.” Tôi hỏi: “Vậy sao anh biết cô ấy vừa gọi cho em?” Huy im lặng.
Tôi bắt đầu thu thập chứng cứ. Luật sư Quân dặn: tìm cách để Huy tự thừa nhận đang ở Việt Nam. Tôi nhắn Huy xin ảnh công trường, anh gửi ảnh có biển báo tiếng Việt – bằng chứng anh không ở Lào. Chị Mai phát hiện logo công ty Phú An đang thi công ở Long Hải.
Rồi một số lạ nhắn:
“Tôi là Thảo, từng làm văn phòng công chứng nơi Huy ký giấy ủy quyền bán căn hộ cho Nhi. Có điều bất thường: Huy không trực tiếp đến ký, hồ sơ có chữ ký sẵn, công chứng viên vẫn cho qua vì bố Nhi quen biết.” Tôi gặp Thảo, cô đưa tôi USB chứa bản danh mục hồ sơ và ảnh chụp lịch hẹn công chứng.
Luật sư Quân nộp đơn khẩn cấp yêu cầu ngăn chặn chuyển nhượng căn Vạn Phúc. Tôi đến tận nơi, thấy Huy đỡ tay Nhi bước vào sảnh. Anh nhìn tôi: “Em tới đây làm gì?” Tôi đáp: “Tôi đến ghi nhận tình trạng tài sản đang tranh chấp.” Nhi bảo: “Chị có góp đồng nào không?” Tôi nhìn cô ta: “Tôi góp 7 năm nuôi con anh ấy, trả nợ, giữ gia đình hợp pháp. Cô nghĩ chỉ tiền mặt mới là góp?”
Huy bắt đầu dùng con để gây áp lực.
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Anh đến trường đón Bon, con khóc gọi mẹ, tôi phải chạy đến giữ con. Luật sư Quân gọi điện nói với Huy: “Hành vi đột ngột đến trường khi cháu hoảng sợ sẽ được ghi nhận là gây bất ổn tâm lý cho trẻ.” Huy bỏ đi. Bon về nhà cứ hỏi: “Mẹ ơi, có phải bố không thương con không?”
Tôi ngồi cạnh con đến sáng. Tôi không thể để con nghĩ mình bị bỏ rơi. Tôi bắt đầu viết lại toàn bộ câu chuyện theo mốc thời gian: ngày Huy đi, ngày Bon sinh, ngày Bon nhập viện lần đầu, ngày Huy mua căn Vạn Phúc, ngày Huy và Nhi làm đám cưới, ngày anh về 12L từ chối chơi với Bon, ngày anh đến trường định đón con. Viết đến đâu tôi đau đến đó, nhưng càng viết tôi thấy lòng sáng ra.
Minh gọi: “Anh vừa gặp người từng làm nhân sự công ty cũ của Huy. Bả năm trước Huy không hề được cử đi Lào dài hạn, chỉ có hợp đồng tư vấn 6 tháng, sau đó nghỉ việc.” Hóa ra lời nói dối bắt đầu từ ngay ngày đầu tiên.
Huy hẹn gặp tôi lần cuối ở quán cũ. Anh đặt lên bàn thỏa thuận: để tôi ở 12L, cấp dưỡng 10 triệu/tháng, chuyển 500 triệu, đổi lại tôi rút đơn tranh chấp căn Vạn Phúc. Tôi từ chối. Huy cười lạnh, rút ra bản photo giấy vay tiền 1 tỷ có chữ ký giả của tôi, bảo nếu ra tòa khoản này là nghĩa vụ riêng của tôi. Hắn nói mẹ anh là người làm chứng. Tôi nhìn tờ giấy, lòng lạnh buốt. Huy đã dựng giả chữ ký và lôi mẹ ruột vào làm chứng cho món nợ không có thật. Tôi đứng dậy: “Anh cứ nộp, tôi sẽ yêu cầu giám định chữ ký, đối chiếu dòng tiền. Nếu em không nhận 1 tỷ, anh phải chứng minh anh đưa bằng cách nào?” Huy mặt đỏ lên: “Em đừng tưởng anh không dám.” Tôi đáp: “Em không nghĩ anh không dám, em chỉ không nghĩ anh hèn đến vậy.”
Tôi rời quán. Chị Mai nắng tay tôi hỏi: “Em có sao không?” Tôi lắc đầu, nhưng khi ngồi vào xe toàn thân run lên. Người từng chung chăn gối với mình có thể tính toán đến mức dựng một món nợ giả để giành lợi thế.
Minh lại gọi: có một người từng làm kế toán riêng cho Huy tên Hà, cô ấy còn giữ bản nháp giấy vay tiền trong máy cũ. Tôi gặp Hà. Chị kể: 5 năm trước Huy nhờ soạn mẫu giấy vay tiền, gửi ảnh chữ ký của tôi nhờ chị canh mẫu để chèn vào. Chị thấy không ổn nên không làm tiếp, nhưng vẫn giữ file và tin nhắn. Hà giao máy tính cũ cho luật sư Quân để trích xuất dữ liệu.
Tòa triệu tập buổi làm việc đầu tiên. Huy không đồng ý ly hôn, bảo muốn đoàn tụ vì con. Tôi đọc rành rọt yêu cầu: ly hôn, quyền nuôi Bon, cấp dưỡng, chia tài sản. Luật sư Quân đưa bảng sao kê 7 năm Huy gửi 5 triệu/tháng, trong khi tôi trả nợ, trả tiền nhà, nuôi con. Huy đưa giấy vay 1 tỷ. Luật sư Quân đề nghị giám định chữ ký, xuất trình tin nhắn Huy từng nhờ chuẩn bị giấy vay và ảnh chữ ký của tôi. Sắc mặt Huy thay đổi. Bà Mận – mẹ chồng tôi – ngồi cạnh, cúi đầu rất lâu rồi bật khóc: “Tôi không chứng kiến con Vi nhận tiền. Huy đưa tôi ký vào tờ giấy nói làm thủ tục nội bộ, tôi thương con trai nên ký. Tôi sai rồi.” Cả phòng im bặt. Huy đứng bật dậy. Bà Mận khóc: “Mẹ che cho con đủ rồi. Che nữa là mẹ hại cả con.”
Buổi làm việc kéo dài đến trưa. Huy rút lại yêu cầu công nhận khoản vay. Cán bộ tòa ghi nhận tranh chấp tài sản căn Vạn Phúc, yêu cầu cung cấp hồ sơ mua bán, nguồn tiền và hồ sơ đăng ký kết hôn giữa Huy và Nhi.
Những tuần sau, giám định chữ ký trên giấy vay có dấu hiệu không phải tôi ký. Văn phòng công chứng bị yêu cầu cung cấp hồ sơ ủy quyền bán căn Vạn Phúc. Cơ quan hộ tịch xác định giấy xác nhận độc thân của Huy có điểm bất thường. Huy bắt đầu xuống nước, chấp nhận thỏa thuận.
Lần hòa giải cuối, Huy đồng ý ly hôn, để tôi nuôi Bon, cấp dưỡng cao hơn, thanh toán chi phí nuôi con những năm qua. Căn Vạn Phúc được xác định là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân. Căn 12L tiếp tục do mẹ con tôi sử dụng. Huy ký biên bản với gương mặt xám đi. Tôi không thấy thắng lợi rực rỡ, chỉ thấy một đoạn đời dài đóng lại.
Phiên tòa cuối cùng diễn ra vào một ngày nắng nhẹ. Tòa công nhận thuận tình ly hôn, giao Bon cho tôi nuôi dưỡng, Huy có nghĩa vụ cấp dưỡng và được thăm con theo lịch. Căn 12L tiếp tục do mẹ con tôi sử dụng. Căn Vạn Phúc được đưa vào khối tài sản chung để phân chia. Tôi ngồi nghe từng câu, lòng lặng như mặt nước sau dông. Tôi không vui theo kiểu người chiến thắng, chỉ thấy nhẹ.
Sau phiên tòa, Huy đứng đợi tôi ở hành lang, xin gặp Bon. Tôi nhìn anh: “Anh nhắn trước, nếu Bon đồng ý, tôi sẽ đưa con đi gặp ở nơi công cộng.” Huy gật đầu: “Anh xin lỗi, lần này là thật.” Tôi đáp: “Lời xin lỗi không làm lại được 7 năm, nhưng nếu anh còn muốn làm bố của Bon thì từ nay dùng hành động, đừng dùng lời nói.”
Bà Mận gặp tôi sau đó vài ngày, mang quà đến cho Bon. Tôi đưa con xuống. Bon nhận món đồ nhưng không chạy vào lòng bà ngay. Tôi thấy bà đau nhưng bà không ép. Và vì bà không ép, có lẽ một ngày nào đó Bon sẽ tự bước gần hơn.
Một năm sau, căn 12L không còn giống căn hộ cũ kỹ của những đêm khóc thầm. Tôi tự kiếm tiền, tự nuôi con, tự quyết định. Có người hỏi tôi có hối hận vì đã làm lớn chuyện không? Tôi cười: “Thứ cứu tôi là khoảnh khắc tôi quyết định không tự lừa mình thêm nữa.”
Đêm cuối năm, Bon tựa đầu vào vai tôi: “Mẹ ơi, sau này con sẽ không làm ai chờ 7 năm đâu.” Tôi ôm con chặt hơn. Pháo hoa nở trên bầu trời. Tôi không biết tương lai còn bao nhiêu khó khăn, nhưng tôi biết mẹ con tôi đã bước qua mùa tối nhất.
Từng mất một người chồng trong lời nói dối, nhưng tôi tìm lại được chính mình trong sự thật. Và với tôi, đó mới là cái kết có hậu nhất.





