Về Quê Viếng Mộ Vợ Cũ, Đang Lau Ảnh Vợ Thì Một Cô Bé Bước Đến: “Chú Ơi! Cô Này Vẫn Còn Sống Và Đang ở chỗ n/ày…..

Về Quê Viếng Mộ Vợ Cũ, Đang Lau Ảnh Vợ Thì Một Cô Bé Bước Đến: “Chú Ơi! Cô Này Vẫn Còn Sống Và Đang ở chỗ n/ày…..
Tôi là Trần Minh Quân, 38 tuổi, chủ tịch công ty cổ phần vận tải biển Bắc Hải. Chiều nào ghé nghĩa trang, tôi cũng chỉ là một người chồng lặng lẽ thắp hương cho vợ. Trước mặt tôi là ngôi mộ gió của Lê Thu Vân. Sau vụ cháy du thuyền Sao Biển đêm 17 tháng 5 năm 2021, người ta chỉ tìm thấy túi xách của Vân, chiếc khăn choàng ám khói và nhẫn cưới cháy xém. Không có thi thể, không một lời từ biệt. Gia đình lập mộ gió cho em theo phong tục vùng biển. Tôi chưa từng ký bất kỳ giấy tờ nào để tòa án tuyên bố Vân đã chết. Ba năm qua, Đức Tín – em trai cùng cha khác mẹ – khuyên tôi nhiều lần ký giấy để giải quyết tài sản, cổ phần và thủ tục bảo hiểm. Bà Dung – mẹ kế – cũng nói đi nói lại: “Con không thể sống cả đời với một người mất tích được.”
Tôi từng nói rõ: khi nào chính mắt con thấy Vân không còn nữa, con mới ký. Còn chưa thấy, xin mẹ đừng ép.
Chiều hôm ấy, tôi mang hoa trắng và ít bánh đậu xanh ra mộ. Vân không phải người Hải Dương nhưng rất thích món này. Tôi ngồi xuống trước bia mộ, lấy khăn lau tấm ảnh của em. Trong ảnh, Vân mặc áo dài trắng, tóc búi thấp, đôi mắt hiền hậu mà sáng long lanh. Tôi đưa tay chạm lên mặt kính lạnh lẽo, khẽ thì thầm: “Vân à, hôm nay trời mưa, em ghét cái ẩm ướt này lắm. Nếu còn ở nhà chắc em lại bắt anh lau sàn ba lần cho khỏi trơn.”
Đúng lúc đó, tiếng chổi quét lá vang lên sau lưng. Một cô bé gầy guộc chừng mười ba tuổi, mặc áo khoác cũ, đang gom lá ướt. Tôi biết cháu, mấy lần thấy giúp người trông coi nghĩa trang. Tôi quay lại hỏi: “Cháu nhìn gì vậy?” Con bé giật mình: “Dạ, cháu xin lỗi chú.” Một lúc sau, nó lí nhí: “Chú ơi, cô trong ảnh này là gì của chú ạ?” Tôi đáp: “Vợ chú.” Môi con bé run run, nó bước thêm một bước rồi nói một câu khiến tay tôi lạnh toát: “Chú ơi, cô này chưa chết đâu. Cô ấy còn sống, đang ở với bà ngoại cháu ngoài xóm Trài, mọi người gọi cô là Mận.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm. Con bé khẳng định cô Mận giống hệt người trong ảnh, không nhớ nhà, không nhớ tên, sợ lửa, cổ tay trái có vết sẹo nhỏ. Tôi tiến lại gần: “Cô ấy còn nói gì nữa?” Con bé mím môi: “Cô ấy hay hát một bài buồn lắm.” Rồi nó cất giọng khẽ, giai điệu ấy vừa vang lên, chân tôi như bị đóng đinh. Đó là bài hát Vân từng hát trong đêm tôi cầu hôn em ở bờ kè Đồ Sơn – kỷ niệm tôi chưa từng kể với ai.
Tôi nắm chặt khăn trong tay, giọng khàn đặc: “Cháu đưa chú đến gặp cô ấy được không?” Con bé gật đầu nhẹ: “Được ạ, nhưng chú đừng làm cô Mận sợ. Cô ấy sợ người lạ lắm.”
Tôi nhìn mộ gió của vợ lần cuối, mưa phùn vẫn rơi lất phất. Tôi cúi xuống đặt tay lên mép đá thì thầm: “Vân à, nếu em còn sống thật, lần này anh nhất định đưa em về.”
Xe chạy từ Hải Phòng về phía Quảng Ninh. Đường càng xa thành phố càng tối, mùi bùn mặn và rong rêu lẫn trong gió. Xóm Trài hiện ra sau con đê thấp, vài chục mái nhà tôn chắp vá. Con bé Cúc chạy vào căn nhà nhỏ cuối xóm. Một bà cụ tóc bạc đang ngồi nhặt rau bên bếp than. Tôi lấy điện thoại mở ảnh Thu Vân đưa cho bà. Bà nhìn rồi thở dài: “Vào đi, nhưng nói nhỏ thôi, nó hay hoảng lắm.”
Bên trong nhà tối và chật, một bóng người ngồi cúi đầu vá lưới bên cửa sau. Tóc cô khô rối, buộc lỏng sau gáy, vai gầy guộc, da sạm nắng. Chỉ cần nhìn cổ tay trái của cô, tôi đã biết – vết sẹo nhỏ mảnh nằm ngay chỗ Vân từng bị dao cứa khi gói quà sinh nhật cho tôi.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên. Căn nhà như biến mất. Đó là Thu Vân. Nhưng đôi mắt em nhìn tôi trống rỗng và hoảng sợ – không nhận ra, không mừng rỡ. Em lùi lại, chiếc lưới rơi khỏi tay, mắt nhìn tôi như nhìn hiểm họa. Tôi đứng cách vợ mình chỉ vài bước chân, nhưng khoảng cách ấy dài hơn cả ba năm mất tích.
Tôi từ từ lùi lại, giơ hai tay lên: “Anh không bắt em đi đâu cả.” Em nhíu mày: “Anh là ai?” Tôi nghẹn ngào. Bà Tư Mơ kể: ba năm trước, sau một đêm biển động, bà và vài ngư dân phát hiện một người phụ nữ dạt vào bãi bồi, đầu chảy máu, lưng có vết bỏng, không giấy tờ, không điện thoại, không trang sức. Hai người đàn ông lạ mặt đến định đưa cô đi, nhưng bà thấy lạ nên giữ lại. Bà gọi cô là Mận.
Tôi nghe mà lòng như bị bóp nghẹt.
Đúng lúc ấy, ngoài ngõ có tiếng xe máy dừng lại. Một giọng đàn ông vang lên: “Bà Mơ có nhà không? Chúng tôi ở đoàn y tế quay lại đón cô Mận đi khám.” Tôi nhìn ra, hai người đàn ông mặc áo khoác tối màu đang đứng trước sân. Sau lưng tôi, Thu Vân run lên, hai tay bịt chặt tai: “Đừng để họ bắt cháu.”
Tôi gọi ngay cho bác Phú – tài xế cũ của bố tôi. Bác đến bằng xe tải chở hải sản. Tôi cởi áo vest, bảo Cúc dẫn đường ra cửa sau. Tôi chặn hai tên ở lối hẹp giữa hai vách tôn: “Các anh tìm ai?” Dân xóm nghe tiếng kéo ra đông, hai tên kia thấy thế liền lùi rồi bỏ chạy, để lại chiếc áo khoác. Tôi đưa Thu Vân, bà Tư Mơ và Cúc lên xe tải, chạy về căn nhà ven đầm cũ của bố tôi – nơi ít người biết.
Trên xe, Cúc lôi từ túi ra chiếc áo khoác của kẻ lạ: “Chú ơi, cháu nhặt theo.” Trong túi có vỏ sim điện thoại, thẻ giữ xe và mẩu giấy ghi “P17”. Tôi chưa biết chúng quan trọng ra sao, nhưng cầm trong tay, tôi cảm giác như vừa nắm được sợi chỉ đầu tiên của cuộn dây đen tối ba năm qua.
Tại căn nhà ven đầm, tôi gọi luật sư Đặng Hoàng Sơn và bác sĩ tâm lý Lâm Thu Hòa. Bác sĩ Hòa kết luận Vân bị rối loạn stress sau chấn thương và mất trí nhớ phân ly – ký ức bị khóa lại để não tự bảo vệ. Chị dặn: không ép, không chạm vào người nếu chưa được phép, không đưa về nơi quá nhiều kích thích cũ.
Sáng hôm sau, Thu Vân đi ngang chiếc khăn tay thêu chữ V tôi để trên bàn. Em dừng lại, đưa tay chạm vào mép khăn, các ngón run run. Môi em mấp máy: “Vân… Vân là ai?” Tôi đứng sau cánh cửa, phải bấu chặt tay vào khung cửa để không lao tới ôm em.
Vài ngày sau, bác sĩ Hòa cho Vân ngửi một góc tay áo khoác. Mùi dầu máy pha thuốc lá cũ thoảng qua, Vân lập tức ôm miệng nôn khan, bật khóc, lưng co lại: “Cửa… cửa nóng quá, tối quá.” Tôi siết tay đến bật gân, nhưng luật sư Sơn giữ tôi lại: “Anh vào lúc này chị ấy sẽ sợ thêm.”
Buổi tối, khi ti vi phát phỏng vấn Phạm Diệu Linh, Thu Vân nhìn thấy liền cứng đờ, chiếc cốc rơi khỏi tay. Em lắp bắp: “Cô ấy… cô ấy đứng ở cửa… cháu nắm váy cô ấy… cô ấy gỡ tay cháu ra, cô ấy nhìn cháu lạnh lắm.”
Bác sĩ Hòa bảo đó là tiến triển. Còn tôi nhìn những mảnh ký ức vụn vỡ của em, chỉ thấy ba năm đời em bị xé nát thành từng mảnh…..Chú Bảy Khiêm bắt đầu rà lại hồ sơ vụ cháy. Chú phát hiện …………………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
Chú Bảy Khiêm bắt đầu rà lại hồ sơ vụ cháy. Chú phát hiện camera hành lang phụ mất tín hiệu đúng 43 phút trước khi lửa bùng – không phải hỏng sau cháy, mà mất trước. Hệ thống báo cháy khoang phụ bị tắt bằng quyền truy cập nội bộ. Người tạo quyền tạm thời là cấp dưới của Đức Tín. Dữ liệu định vị xuồng phụ bị xóa trên máy chủ chính nhưng còn lưu trong hệ thống sao lưu phụ ở cảng. Chú Bảy mở thư mục ngày 17/5/2021, đoạn ghi hình mờ hiện lên: chiếc xuồng phụ rời thân tàu lúc 21:14, trên xuồng có hai người đàn ông cúi xuống giữ một vật dài phủ bạt xám.
Luật sư Sơn niêm phong dữ liệu, sau đó chúng tôi tìm đến ông Lê Văn Tạo – thợ máy trên du thuyền. Ông khóc: “Tôi nhận 480 triệu, họ bảo chỉ làm lệch camera và tắt báo cháy để chuyển hàng ngoài sổ sách, tôi không biết có cô Vân trên đó.” Chúng tôi tìm đến Đào Thị Nhài – phục vụ trên du thuyền. Cô khai: “Em thấy người của anh Tín đưa cho chị Vân ly nước, chị uống xong không đứng nổi. Sau vụ cháy, có người đưa tiền bảo em về quê, nếu nói lung tung thì em trai em đi biển sẽ không về.”
Cúc nhớ ra trong lớp lót áo khoác có vật cứng. Sơn mở ra, đó là mảnh thẻ ra vào còn dính nửa mã số. Vỏ sim, thẻ giữ xe, mảnh thẻ, ký hiệu P17 – những thứ tưởng như rác rưởi bỗng nối lại thành đường.
Sơn thay mặt tôi nộp đơn tố giác. Cơ quan điều tra bắt đầu xác minh dòng tiền 86 tỷ đồng từ công ty sân sau của ông Phạm Quốc Bảo. Hồ sơ bảo hiểm du thuyền có dấu hiệu khai khống 41 tỷ đồng.
Khi tôi và Sơn xuống cảng làm việc, bà Dung đến căn nhà ven đầm gặp Thu Vân. Bà nói: “Con còn sống mẹ mừng, nhưng con quay về làm gì? Để Quân vì con mà mất hết sự nghiệp bố nó để lại?” Thu Vân ngẩng đầu, môi em tái mét: “Ba năm qua, người nhà bà có ai đi tìm tôi thật lòng không?” Bà Dung nghẹn lại.
Diệu Linh gửi tin nhắn giả mạo bác sĩ Hòa hẹn gặp riêng. Cô ta nói: “Chị nghĩ quay về thì mọi thứ trở lại như cũ? Ba năm trước chị đã thua rồi, lẽ ra chị nên biến mất cho sạch sẽ.” Chính câu đó làm ký ức của Vân bật về như cửa bị phá tung. Em nhớ hành lang du thuyền, mùi dầu máy, tấm váy sáng màu, bàn tay em bấu vào vải, gương mặt Diệu Linh cúi xuống lạnh lùng. Rồi Đức Tín kéo em đi, giọng sát bên tai: “Chị đừng trách tôi, muốn trách thì trách chị đứng sai chỗ.”
Trong buổi tiệc đính hôn với Diệu Linh, tôi lên sân khấu và nói: “Đêm nay không phải lễ đính hôn, đêm nay là ngày tôi trả lại tên cho vợ mình – Lê Thu Vân.” Màn hình lớn phía sau bật dòng thời gian vụ cháy, camera hành lang, dữ liệu xuồng phụ, lời khai, dòng tiền.
Cánh cửa hội trường mở ra, Thu Vân bước vào, mặc chiếc váy tối màu đơn giản, lưng còn sẹo, dáng người gầy guộc nhưng ánh mắt đã thẳng thắn. Em cầm micro, quay sang Đức Tín: “Đêm đó chính anh kéo tôi xuống khoang sau. Anh nói: ‘Chị đừng trách tôi, muốn trách thì trách chị đứng sai chỗ.’” Rồi quay sang Diệu Linh: “Đêm đó tôi nắm váy cô cầu cứu, cô đã gỡ tay tôi ra.” Diệu Linh bật lên: “Tôi đâu phải người đẩy chị xuống biển.” Cả hội trường chết lặng.
Công an bước ra, Đức Tín bị khống chế. Nó gào lên: “Bố bất công với tôi, các người đều coi tôi là con vợ sau.” Tôi lấy bản sao lá thư cũ của bố: “Bố định cho mày thêm cổ phần nếu mày chứng minh năng lực, nhưng trước khi mất bố phát hiện mày tuồn dữ liệu cho Cảng Thịnh Phát. Mày không bị cướp phần, mày tự đánh mất lòng tin.”
Sau đêm đó, vụ án được mở rộng. Đức Tín bị điều tra về âm mưu hại người, bắt giữ trái pháp luật, gian lận bảo hiểm. Diệu Linh và ông Bảo bị làm rõ vai trò đồng phạm. Bà Dung bị điều tra về che giấu thông tin.
Thu Vân trở về căn nhà ven đầm để tiếp tục hồi phục. Có ngày em nhớ rõ, có ngày chỉ nghe tiếng cửa sắt cũng run rẩy. Nhưng mỗi khi tỉnh dậy sau ác mộng, em thấy tôi ngồi bên cạnh, không ép em nhớ, chỉ nắm tay khi em cho phép.
Một buổi sáng nhiều gió, Thu Vân đứng cạnh tôi, chủ động nắm tay tôi. Chỉ một cái nắm tay thôi mà tôi thấy mình đã đi qua được ba năm mộ gió. Tôi hiểu ra yêu không phải là kéo người mình thương trở lại y nguyên như cũ. Yêu là đủ kiên nhẫn để cùng họ sống tiếp trong hình hài mới, với những vết sẹo mới, những nỗi sợ mới và cả những khoảng im lặng mới.
Trong đời, đừng dùng tình thân để thao túng, đừng vì tiền mà chôn sống lương tâm. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra sự thật. Có thể bị vùi dưới tro, nhưng nếu còn người dám giữ lấy nó, nó sẽ có ngày thở lại.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!