Tôi trở về nhà sau thời gian phục vụ nghĩa vụ quân sự, lòng mong ngóng nụ cười của vợ. Thế nhưng, tôi chỉ thấy một chiếc quan tài đặt ngay giữa phòng khách. “Vợ con mất vì sinh nở…” mẹ tôi nói bằng giọng lạnh tanh, khiến tôi rùng mình.

Tôi trở về nhà sau thời gian phục vụ nghĩa vụ quân sự, lòng mong ngóng nụ cười của vợ. Thế nhưng, tôi chỉ thấy một chiếc quan tài đặt ngay giữa phòng khách. “Vợ con mất vì sinh nở…” mẹ tôi nói bằng giọng lạnh tanh, khiến tôi rùng mình.
Tôi bước vào nhà chưa kịp cởi bộ quân phục. Mẹ đứng bên quan tài, không một giọt nước mắt, nói tiếp: “Lan nhà con mất lúc sinh con rồi, Minh ạ.”
Ba giây im lặng chết chóc.
Rồi tôi nghe tiếng khóc yếu ớt của một đứa trẻ từ tầng trên vọng xuống.
Tôi buông balô xuống sàn, tiến lại gần quan tài. Nắp đã mở. Lan nằm đó trong chiếc váy xanh cô ấy từng chọn để đón tôi về, da tái nhợt, mái tóc đen được chải chuốt quá cẩn thận. Không vòng tay bệnh viện, không hoa từ phòng khám, không bác sĩ nào đứng đó giải thích.
Chỉ có mẹ tôi – bà Ngọc – và em trai tôi – Huy – đứng nhìn như hai tên lính gác.
“Con tôi đâu?” tôi hỏi.
“Nó sống sót,” mẹ đáp. “May mắn lắm. Lan nhà con bất cẩn quá.”
Huy dựa vào tường, tay cầm ly rượu. “Chị ấy lúc nào cũng kịch tính.”
Tay tôi run run khi chạm vào Lan. Mười một tháng ở đơn vị, tôi đã học cách phát hiện bom mìn, nhận ra những chi tiết nhỏ nhất. Cái chết luôn để lại dấu vết, và mọi thứ trong căn nhà này trông quá giả tạo.
Bàn tay phải của Lan siết chặt bên hông.
“Cô ấy đang nắm gì vậy?” tôi hỏi.
Khuôn mặt mẹ thay đổi trong khoảnh khắc. Tôi nhận ra ngay.
“Không có gì,” mẹ nói gắt. “Để cho vợ con được yên.”
Tôi cúi xuống quan tài.
Mẹ túm lấy tay tôi. “Minh, dừng lại.”
Tôi nhìn bàn tay bà trên tay áo, rồi nhìn thẳng vào mắt bà. “Buông tay mẹ ra.”
Bà buông ra.
Ngón tay Lan cứng lại nhưng vẫn đủ để tôi khẽ mở. Dưới móng tay cô ấy là những vết xước nhỏ hình lưỡi liềm, như thể cô đã cố sức nắm chặt. Tôi nhẹ nhàng tách ngón cái của cô ra.
Một chiếc thẻ nhớ màu đen nhỏ rơi vào lòng bàn tay tôi.
Mẹ tái mét. Ly rượu của Huy dừng lại giữa chừng.
“Đó là cái gì?” Huy gằn giọng.
Tôi nắm chặt thẻ nhớ. “Mẹ và em kể ta nghe đi.”
Mẹ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Chắc là của điện thoại cô ấy. Lan lúc nào cũng thích quay quay chụp chụp. Mang thai rồi thì hay hoảng loạn.”
Trên tầng, tiếng bé khóc lại vang lên. Tôi đứng thẳng người, cố giữ mặt không cảm xúc. Cơn giận chỉ hữu ích khi kiểm soát được. Trước khi đi, tôi đã chuyển toàn bộ nhà cửa vào quỹ tín thác quân nhân chỉ mình tôi mới có quyền quyết định. Tôi cũng cho Lan quyền truy cập vào kho lưu trữ mật mã vì cô lo mẹ tôi lấy cắp tài sản.
Họ nghĩ tôi chỉ là một người lính đau buồn chẳng hiểu gì về giấy tờ dân sự. Họ quên mất tôi là sĩ quan tình báo.
Tôi nhét thẻ nhớ vào túi bí mật trong áo quân phục. Sau đó nhìn mẹ nói: “Mẹ kể rõ cho con nghe vợ con mất như thế nào đi.”
Hãy cân nhắc từng lời nói, mẹ ạ, vì tự do của mẹ có thể phụ thuộc vào đó.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
Mẹ kể rằng cơn đau đẻ của Lan bắt đầu đột ngột sáng hôm đó. Theo bà, Lan không chịu đi bệnh viện, sinh với sự giúp đỡ của một bà đỡ riêng, rồi bị băng huyết chết trước khi cứu kịp.
“Bà đỡ nào?” tôi hỏi.
“Bà ấy đi rồi,” mẹ nói.
“Bệnh viện nào xác nhận cô ấy chết?”
Huy đập mạnh ly rượu xuống bàn. “Anh đang tra hỏi chúng con à?”
Tôi nhìn Lan. “Vì cần có người làm vậy.”
Mẹ dịu giọng. “Con mệt mỏi rồi. Lên gặp con trai đi. Mai chúng ta lo chôn cất.”
Mai. Chỉ chưa đầy hai mươi tư tiếng sau khi tôi về.
Tôi lên tầng, thấy con trai nằm trong nôi, quấn khăn xám. Nhịp thở bé yếu nhưng đều. Bên cạnh là bình sữa có mùi thuốc lạ. Tôi chụp ảnh, niêm phong bình sữa vào túi sạch, bế con vào phòng tắm và khóa cửa.
Dùng chiếc laptop chuyên dụng, tôi sao chép thẻ nhớ mà không thay đổi thông tin. Có sáu đoạn video từ camera giấu trong kệ sách mà Lan đã bí mật lắp.
Đoạn đầu cho thấy mẹ lục lọi hồ sơ tài chính của chúng tôi. Đoạn thứ hai là Huy luyện chữ ký của tôi. Đoạn thứ ba khiến trái tim tôi tan nát.
Lan đứng gần nôi, bụng bầu nặng trĩu, trong khi mẹ cầm giấy tờ ép sát ngực.
“Ký vào giấy sửa đổi quỹ tín thác đi,” mẹ ra lệnh. “Minh chưa chắc đã về, gia đình này không thể để mày kiểm soát.”
“Nó thuộc về Minh, tôi và con chúng tôi,” Lan đáp. “Tôi đã gửi bản sao các khoản chuyển tiền giả mạo của bà vào kho lưu trữ mật của anh ấy rồi.”
Huy giật điện thoại của Lan. Lan lao tới. Huy đẩy mạnh, khiến cô va mạnh vào mép bàn. Ít phút sau, Lan ôm bụng, nước ối tràn ra sàn.
“Gọi cấp cứu đi,” Lan thở hổn hển.
Mẹ ngồi xổm bên cạnh. “Ký trước đã.”
Đoạn video tiếp theo kéo dài bốn mươi ba phút. Lan gào khóc cầu cứu trong khi mẹ khóa cửa chính và Huy ngắt dây điện thoại cố định. Khi Lan bắt đầu chảy máu nhiều, mẹ – từng là y tá sản khoa – vẫn từ chối gọi cấp cứu.
“Mày phải ký,” mẹ nói, “không thì cả hai chết cũng được.”
Lan bò về phía kệ sách, với tay sau camera, rút thẻ nhớ ra và nắm chặt trong tay. Huy chỉ gọi cấp cứu khi Lan không còn phản ứng. Đoạn cuối cùng ghi lại lời mẹ: “Nói với họ là cô ấy không chịu giúp đỡ.”
Tôi sao lưu tất cả vào kho lưu trữ mật mà Lan từng nhắc. Hệ thống tự động ghi nhận thời gian và chuỗi chứng cứ.
Sau đó tôi gọi ba cuộc điện thoại: một cho thanh tra hình sự mà tôi từng hợp tác, một cho luật sư quân đội, và một cho bác sĩ nhi khoa cấp cứu.
Bác sĩ Văn đến qua cửa phụ cùng thanh tra Hương – giả làm trợ lý của ông. Ông khám cho con trai tôi và lấy bình sữa.
“Có thể có thuốc an thần trong này,” bác sĩ thì thầm. “Cần đưa bé đến bệnh viện ngay.”
“Chưa vội,” thanh tra Hương nói khẽ. “Cần họ khai ra trước.”
Dưới nhà, mẹ đang chờ với cây bút và chồng giấy tờ.
“Ký đi,” bà nói. “Xong con có thể khóc thương.”
Tôi ngồi vào bàn ăn.
“Tôi đang ký cái gì?” tôi hỏi.
Mẹ đẩy tờ giấy đầu tiên tới. “Quyền kiểm soát nhà cửa, quỹ tín thác và đứa bé. Con bị rối loạn sau chiến trường và mất vợ. Mẹ và Huy sẽ lo những gì còn lại.”
Huy cười khẩy. “Anh lúc nào cũng giỏi nghe lệnh hơn là hiểu về tiền bạc.”
Đó là sai lầm của họ. Họ nhầm im lặng là đầu hàng.
Tôi bật máy ghi âm giấu dưới áo.
“Lan nói mẹ lấy cắp của chúng tôi,” tôi nói. “Cô ấy có bằng chứng.”
Mắt mẹ liếc về túi tôi. “Lan lúc nào cũng nói dối.”
“Còn thẻ nhớ thì sao?”
Huy tiến lại gần. “Đưa đây.”
Tôi nhìn mẹ. “Mẹ có từ chối gọi cấp cứu cho đến khi Lan ký không?”
Vẻ bình tĩnh của mẹ nứt vỡ.
“Cô ta không có quyền cãi lại mẹ,” bà nghiến răng. “Căn nhà này đáng lẽ phải là của mẹ. Tiền lương khi con đi nghĩa vụ phải dùng cho gia đình thực sự.”
“Vợ con chính là gia đình thực sự của con.”
“Nếu cô ta ký thì vẫn còn sống!”
Căn phòng chìm trong im lặng. Mẹ nhận ra mình vừa nói gì.
Huy lao qua bàn, nhưng thanh tra Hương bước vào với súng chĩa ra. Hai cảnh sát khác vào từ cửa chính. Nhân viên cấp cứu cùng bác sĩ Văn chạy lên tầng.
“Bà Ngọc và Huy,” thanh tra Hương tuyên bố, “các người bị bắt.”
Mẹ nhìn tôi chằm chằm. “Mày gài bẫy mẹ.”
“Không,” tôi đáp. “Lan đã làm. Con chỉ ngăn không cho mẹ chôn vùi sự thật cùng cô ấy.”
Huy cố chạy. Một cảnh sát đẩy anh ta vào tường và còng tay ngay bên quan tài. Mẹ gào lên rằng Lan đã khiêu khích họ, không tòa án nào tin lời một người chết.
Bằng chứng của Lan đã trả lời thay cô.
Phân tích pháp y tìm thấy vết thương do ngã, chuyển dạ kéo dài và băng huyết không được điều trị. Hồ sơ điện thoại chứng minh dây điện thoại cố định bị ngắt. Xét nghiệm cho thấy bình sữa của con có liều thuốc an thần. Điều tra ngân hàng phát hiện các khoản chuyển tiền giả mạo tổng cộng khoảng bảy tỷ đồng. Những giấy tờ mẹ muốn tôi ký sẽ trao toàn quyền kiểm soát quỹ và đứa trẻ cho bà.
Tại phiên tòa, các đoạn video từ phòng trẻ vang lên giọng Lan.
“Gọi cấp cứu đi,” cô van xin.
Mẹ cúi đầu. Bồi thẩm đoàn thì không.
Bà Ngọc bị kết án tù ba mươi tám năm vì giết người cấp độ hai, giam giữ trái pháp luật, nguy hại tính mạng trẻ em và lừa đảo. Huy nhận tội giết người không chủ đích, giả mạo, che giấu chứng cứ và đồng lõa, lĩnh mười bốn năm.
Người lo mai táng vội cho Lan bị thu hồi giấy phép và làm chứng chống lại họ.
Mười tám tháng sau, tôi rời quân ngũ và trở thành giảng viên tình báo. Con trai tôi – Việt – chập chững tập đi dưới gốc cây mà Lan yêu thích. Số tiền bị chiếm đoạt được thu hồi, căn nhà vẫn được bảo vệ trong quỹ tín thác.
Tôi giữ ảnh cô bên nôi con và kể mỗi tối rằng mẹ Việt đã chiến đấu vì con đến hơi thở cuối cùng.
Vào ngày giỗ, Việt đặt một bông hoa trắng lên mộ mẹ.
Tôi chạm vào bia mộ.
“Họ tưởng bàn tay con vô lực,” tôi thì thầm. “Nhưng con đã nắm giữ bằng chứng khiến họ sụp đổ.”
Gió nhẹ lay động cỏ.
Lần đầu tiên kể từ ngày trở về, tôi không còn giận dữ. Chỉ còn lại công lý.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!