Mẹ Chồng Đuổi Con Dâu Ra Khỏi Nhà Giữa Đêm Mưa Vì Mất Tiền, 3 Năm Sau Sự Thật Khiến Cả Nhà S/ụp Đ/ổ

Mẹ Chồng Đuổi Con Dâu Ra Khỏi Nhà Giữa Đêm Mưa Vì Mất Tiền, 3 Năm Sau Sự Thật Khiến Cả Nhà S/ụp Đ/ổ….

Đêm mưa bão ấy, mẹ chồng tôi đứng trước cửa, mặt lạnh như tiền, hét vào mặt tôi giữa tiếng gió rít: “Cút khỏi nhà tao ngay lập tức! Đừng bao giờ đặt chân về đây nữa!” Tôi đứng đó với chiếc túi nhỏ trên tay, tóc ướt sũng, người run bần bật vì lạnh và vì sợ. Chồng tôi đứng phía sau bà, cúi đầu không nói một lời. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lúc đó tôi hoàn toàn không biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì họ buộc tội tôi.

Ba năm trước, tôi lấy chồng về ở cùng mẹ chồng. Nhà nghèo, chồng làm thợ hồ, tôi ở nhà nấu cơm, giặt giũ, chăm mẹ chồng bệnh. Bà vốn khó tính từ trước. Mỗi bữa cơm bà đều soi, chê thức ăn nhạt, chê tôi chậm. Tiền bạc thì lúc nào cũng thiếu. Tiền điện, tiền nước, tiền thuốc của bà, tất cả đều do chồng tôi đưa về nhưng bà giữ. Tôi không được biết gì. Có lần tôi hỏi xin ít tiền mua bột giặt, bà đã quát: “Tiền đâu mà xin? Ăn bám rồi còn đòi hỏi.”

Rồi đến cái đêm ấy. Bà mất một số tiền để dành. Bà lục tung nhà, rồi chỉ thẳng vào mặt tôi: “Chính mày lấy! Chỉ có mày mới biết chỗ tao giấu.” Tôi phân trần không phải, khóc hết nước mắt. Chồng tôi đứng im. Bà đẩy tôi ra cửa giữa lúc mưa lớn, bão tố. Tôi cầu xin được ở lại đến sáng nhưng bà không nghe. Tôi bước ra ngoài, nước mưa xối xả, không biết đi đâu. Đêm đó tôi ngủ tạm ở nhà người quen cũ, rồi bắt đầu cuộc sống một mình.

Tôi không nói với ai là lúc bị đuổi tôi đã mang thai được hơn hai tháng. Tôi sợ họ lại bảo tôi cố tình để níu kéo. Tôi đi làm phụ bếp quán ăn, bán hàng rong, thuê phòng trọ nhỏ xíu. Khi sinh con, tôi chỉ có một mình trong bệnh viện. Đứa bé trai, da trắng, mắt giống chồng tôi y đúc. Tôi đặt tên nó là Minh. Ba năm trời tôi nuôi con bằng đủ nghề. Tiền sữa, tiền tã, tiền khám bệnh mỗi lần con ốm đều khiến tôi trắng tay. Có tháng tôi phải vay nóng lãi cao. Nhưng tôi không về. Tôi nghĩ họ đã đuổi tôi thì không cần tôi nữa.

Ba năm sau, tôi quyết định trở về. Không phải vì muốn xin lỗi. Mà vì Minh bị viêm phổi nặng, bác sĩ bảo cần tiền viện phí lớn, tôi không còn cách nào khác. Tôi bế con, đứng trước ngôi nhà cũ một buổi chiều mưa nhẹ. Cửa mở, mẹ chồng tôi bước ra, nhìn tôi rồi nhìn đứa trẻ trong tay tôi. Bà tái mét mặt.

Chồng tôi lúc ấy đã lấy vợ mới được hơn một năm. Người vợ mới không có con. Cả nhà đang ngồi ăn cơm thì thấy tôi. Họ hàng trong xóm cũng chạy sang xem. Tôi đặt Minh xuống đất, nói khẽ: “Đây là cháu nội của bà. Con của anh ấy.”

Mẹ chồng tôi run cầm cập: “Mày nói gì? Ba năm trước mày đã lấy tiền của tao rồi biến. Giờ còn dám về bịa chuyện?”

Tôi nhìn chồng tôi. Anh ta đứng sững, mắt đỏ hoe nhìn thằng bé. Minh gọi “bố” bằng giọng ngọng nghịu. Cả nhà im phăng phắc. Không ai trong gia đình hiểu chuyện gì đang xảy ra thật sự. Tôi chỉ biết mình đã bị đuổi oan, nhưng lúc đó tôi chưa có bằng chứng.

Họ bắt đầu cãi nhau. Vợ mới của chồng tôi khóc, bảo bị lừa. Mẹ chồng tôi gào lên rằng tôi là đồ lừa đảo, đứa trẻ không biết của ai. Chồng tôi lần đầu tiên lên tiếng: “Mẹ ơi, con nhìn mặt nó… giống con quá.” Bà tát anh một cái. Không khí trong nhà hỗn loạn. Tôi đứng im, ôm con, chỉ muốn lấy tiền viện phí rồi đi.

Nhưng điều xảy ra ngay sau đó mới thực sự khiến tôi sụp đổ. Một người dì của chồng tôi bất ngờ lên tiếng: “Chị ơi, ngày đó tiền của chị mất… em nhớ là chị Hai từng vào phòng chị lúc chiều.” Chị Hai là chị chồng tôi, người vẫn sống chung nhà. Chị ấy mặt cắt không còn giọt máu.

Tôi nhìn chị Hai. Chị ấy cúi đầu. Không ai nói gì thêm. Không khí nặng đến nghẹt thở. Tôi cảm thấy có thứ gì đó sắp vỡ ra.

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Chị Hai bất ngờ khóc to, quỳ xuống trước mặt mẹ chồng tôi: “Mẹ… tiền ngày đó con lấy. Con nợ bên ngoài, bị đòi gấp. Con định trả lại nhưng rồi không dám nói. Con đổ tội cho em dâu.” Cả nhà sững sờ. Mẹ chồng tôi đứng cứng người, rồi ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng bệch.

Chồng tôi nhìn chị Hai, rồi nhìn tôi, giọng run: “Vậy… ba năm trước em bị đuổi oan?” Tôi gật đầu, nước mắt chảy dài. “Anh đứng đó nhìn em bị đuổi giữa mưa bão mà không nói một lời. Em mang thai con anh lúc ấy mà không ai biết.”

Vợ mới của chồng tôi đứng dậy, xách túi bỏ đi ngay trong đêm. Cô ấy không nói gì, chỉ khóc. Mẹ chồng tôi ôm lấy đầu, lẩm bẩm: “Tao đã đuổi nhầm người… tao đã đuổi nhầm…” Bà đột nhiên ôm ngực, thở gấp. Mọi người hốt hoảng gọi cấp cứu. Bà bị đột quỵ nhẹ, phải nằm viện một tuần.

Trong lúc bà nằm viện, sự thật lần lượt lộ ra. Tiền bảo hiểm của ông nội để lại, tiền tiết kiệm, tất cả đều do chị Hai và mẹ chồng tôi giữ, nhưng chi tiêu lung tung. Nhà đang nợ ngân hàng vì sửa nhà. Chồng tôi sau khi tôi đi đã sống trong mặc cảm, lấy vợ mới chỉ vì mẹ ép. Giờ vợ mới bỏ, anh ta trắng tay, lại còn phải đối mặt với đứa con ba tuổi.

Tôi ở lại vài ngày để Minh được khám bệnh. Chồng tôi xin được gặp con mỗi ngày. Anh ta đưa tiền viện phí, nói xin lỗi tôi hàng trăm lần. Mẹ chồng tôi khi tỉnh lại, nhìn Minh, khóc không thành tiếng. Bà nắm tay tôi, chỉ nói được hai chữ: “Tha cho.”

Tôi không trả lời. Tôi không thể nói tha ngay được. Ba năm trời tôi sống trong đói khổ, sinh con một mình, nuôi con một mình, trong khi họ ngồi trong nhà ấm, đổ tội cho tôi. Bây giờ họ trả giá bằng sự tan vỡ, bằng căn bệnh của bà, bằng cái nhìn của hàng xóm. Họ hàng đến thăm rồi thì thầm bên ngoài rằng gia đình này đã làm chuyện thất đức.

Tôi ở lại đến khi Minh khỏi bệnh. Rồi tôi chuẩn bị đi. Chồng tôi níu lại, xin được chu cấp hàng tháng, xin được thăm con. Tôi đồng ý vì Minh. Mẹ chồng tôi muốn tôi ở lại hẳn, nói sẽ chia nhà, sẽ đối xử khác. Tôi lắc đầu. Tôi không thể về cái nhà ấy nữa.

Đêm trước ngày tôi đi, bà ngồi bên giường Minh, nhìn cháu ngủ, nước mắt chảy dài. Bà nói khẽ với tôi: “Ngày đó tao ngu quá. Tao nghe lời người này người kia, nghi oan con. Giờ mọi thứ đã vỡ.” Tôi im lặng. Không có gì có thể trả lại ba năm ấy.

Sáng hôm sau, tôi bế Minh ra xe. Chồng tôi đứng nhìn từ cổng, mắt đỏ. Mẹ chồng tôi đứng sau anh, lưng còng hơn trước. Hàng xóm đứng xem từ xa. Tôi không quay lại. Xe chạy khỏi con đường làng, tôi chỉ thấy trong gương chiếu hậu bóng hai người đứng im như tượng.

Vài tháng sau, tôi nghe tin mẹ chồng tôi sức khỏe yếu dần, phải uống thuốc liên tục. Chị Hai bị chồng bỏ vì chuyện lấy tiền. Chồng tôi sống một mình, gửi tiền đều đặn cho Minh. Đôi khi anh ta gọi điện hỏi han con. Giọng anh lúc nào cũng mệt mỏi.

Tôi nuôi Minh trong căn phòng trọ cũ. Mỗi tối tôi nhìn con ngủ, nghĩ về cái đêm mưa bão năm ấy. Tôi nghĩ về lời buộc tội, về cái túi nhỏ trên tay, về người chồng cúi đầu không nói. Giờ thì họ đã trả giá theo cách của họ. Còn tôi, tôi chỉ còn lại đứa con và những vết thương không bao giờ lành hẳn. Có những thứ đã mất thì không lấy lại được. Chỉ có thể sống tiếp, từng ngày một, với nỗi đau đã thành một phần của mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!