C/ứ bị chồng đ/án/h V/ợ lại lên phòng th/ờ nghĩ vợ lên đó khóc chồng lé/n đi theo thì ch/ế/t đứng khi thấy…
Tôi chẳng bao giờ quên được đêm tâ/n h/ôn. Không phải vì ngọt ngào hay lãng mạn, mà vì sự s/ỉ nh/ục tà/n kh/ốc chồng tôi dành cho tôi ngay trong đêm đầu tiên ấy. Hùng – người đàn ông tôi vừa gọi là chồng – sau khi giành lấy tri/n/h ti/ế/t của tôi một cách vội vã và th/ô bạ/o, liền mở cửa phòng ngủ, kéo một người phụ nữ khác vào. Tôi nằm trên giường, cơ thể vẫn còn đ/a/u đ/ớn, thì hắ/n và cô ta quấn lấy nhau ngay trước mặt tôi, cười đùa, â/n á/i như thể tôi là người vô hình.
“Anh có thể làm vậy sao?” Tôi cố gắng cất tiếng, giọng kh/ô kh/ốc.
Hùng quay sang tôi, nụ cười trên môi đầy khi/nh m/iệt. “Cô ta là nhâ/n tì/nh của tôi. Cô nghĩ tôi cưới cô về là để yêu sao? Đừng có mơ. Cô chỉ có phận sự hầu hạ mẹ tôi. Nhà cô nghèo, coi như làm con ở để có miếng ăn còn hơn.”
Tôi tưởng mình sẽ ngấ/t đi. Nhưng nhìn vào gương mặt người đàn bà nằm một chỗ vì liệ/t giường ở phòng bên cạnh – mẹ chồng tôi – tôi lại cố né/n. Bà ấy không như Hùng. Bà ấy tốt với tôi.
Mẹ chồng tôi – người phụ nữ tôi gọi là mẹ – đã li/ệt giường suốt nhiều năm. Hùng cưới tôi về chỉ để có người chăm sóc bà. Nhưng tôi không trách mẹ. Bà yêu thương tôi như con đ/ẻ, và mỗi lần Hùng định đá/nh đ/ập tôi, chính bà là người cất tiếng ngăn cản: “Hùng, m/ày đừng có động đến nó, tao không t/ha cho mà/y đâu!” Vì sợ mẹ, Hùng đành phải nhịn, dù trong lòng hắn ng/ập tràn că/m hậ/n. Hắ/n có ngo/ại tì/nh, có g/ái g/ú, nhưng chỉ dám đi nh/à ngh/ỉ, không dám đưa về nhà khi mẹ còn sống.
Tôi đã cố gắng có th/ai để hàn gắn hôn nhân, nhưng Hùng chưa một lần động đến tôi. Hắn quát tôi mỗi khi tôi đến gần: “Biết làm tìn/h không mà đòi ngủ với t/ôi hả? Bẩn thỉ/u như cô thì còn lâu tôi mới thè/m.”
Rồi mẹ chồng tôi qu/a đ/ời. Bà mất sau hai năm tôi chăm sóc, và tôi kh/óc như mưa. Người ngoài nhìn vào không dám tin tình cảm mẹ chồng – nàng dâu của tôi lại sâu nặng đến vậy. Ai cũng nghĩ giờ tôi có thể ly hôn, thoát khỏi người chồng k/hốn n/ạn. Nhưng tôi vẫn ở lại, th/ắp hươ/ng cho mẹ. Hùng không còn sợ ai nữa. Hắn ăn chơi, đưa gái về nhà, nhậ/u nh/ẹt s/ay xỉ/n rồi đá/nh đ/ập tôi thậ/m t/ệ. Mỗi c/ú đấ/m, mỗi c/ái đ/á, tôi đều nhịn. Không phải vì tôi cam chịu, mà vì tôi biết một điều – một điều hắn không hề hay biết.
Lần nào bị đánh, tôi cũng lên phòng thờ. Ngồi đó hàng giờ, ng/ửi m/ùi hương trầm và nhìn về di ảnh mẹ chồng. Hùng tưởng tôi lên đó khóc, nhưng thực ra tôi đang làm việc khác. Đêm ấy, sau khi hắn đá/nh tôi chán chê và đi ngủ say, tôi lại lẻn vào phòng th/ờ. Ngọn nến nhỏ vẫn cháy leo lét. Tôi đưa tay vào bát hương – nơi mẹ chồng từng thì thầm dặn tôi trước khi mất: “Con hãy giữ tờ giấy này, đừng cho thằng Hùng biết.” Tôi rút ra một tờ giấy cũ, mở ra đọc. Dù đã đọc hàng trăm lần, tôi vẫn không thể ngừng mỉm cười.
Đó là di chúc của mẹ chồng tôi. Toàn bộ tài sản của bà – căn nhà năm tầng, số tiền tiết kiệm, tất cả – sẽ thuộc về tôi. Bà đã ủy thác cho luật sư và công chứng từ lâu. Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa, đến ngày mã/n ta/ng, tôi sẽ chính thức trở thành chủ nhân của ngôi nhà này. Lúc đó, tôi sẽ đuổi Hùng và mấy con b/ồ của hắn ra khỏi đây.
Tôi đang cười mãn nguyện thì bỗng cánh cửa phòng thờ bật mở. Hùng đứng đó, mặt cau có, ánh mắt đầy nghi ngờ. Hắn bước tới giật tờ giấy trên tay tôi. Mắt hắn đọc dòng chữ, mặt hắn tá/i nh/ợt, rồi trở nên đỏ bừng vì t/ức giậ/n. “Đ/ồ đà/n b/à khố/n nạ/n! Mày muốn một mình nu/ốt hết tài sản của ta/o hả? Khô/ng đ/ời nà/o!” Hắn x/é to/ạc tờ giấy, vò nát và né/m vào mặ/t tôi.
Tôi vẫn mỉm cười. “Anh c/ứ x/é đi. Trong bát hương còn ba tờ nữa. Nhưng chúng chỉ là bản sao. Bản gốc đang ở chỗ luật sư mà mẹ anh ủy thác. Anh có làm gì được tôi?” Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào h/ắn. “Suốt mấy năm qua, tôi chăm sóc mẹ anh trong khi anh đ/ánh đ/ập, s/ỉ nhụ/c tôi. Bà ấy thương tôi, và bà đã để lại tất cả cho tôi. Anh và b/ồ anh chỉ còn chưa đầy hai tháng để thu dọn đồ đạc và c/út khỏi đây. Ngôi nhà này đã thuộc về tôi rồi.”
Hùng ngã quỵ xuống, mặt mày thất vọng. Hắn không ngờ mẹ mình lại tính toán như vậy. Hắn bắt đầu van xin, khóc lóc, nhưng tôi không động lòng. Quá muộn.
Hùng ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm đầu, rên rỉ……………..


Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп
“Tôi xin em… tôi hứa sẽ thay đổi… đừng đuổi tôi…”
Tôi nhìn hắn mà lòng không gợn một chút thương hại. Những vết bầm tím trên cánh tay tôi vẫn còn rỉ máu. Hàng trăm đêm tôi khóc thầm, hàng trăm lần tôi bị đánh đập, hắn có bao giờ xin lỗi? Không. Hắn coi tôi như một con chó, như một công cụ để sai khiến. Giờ đây, khi mất hết, hắn mới giở trò cầu xin.
Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng thờ, để lại Hùng trong bóng tối với những mảnh giấy di chúc bị xé vụn trên sàn. Dưới ánh đèn mờ, tôi nghe tiếng hắn khóc nấc. Nhưng tiếng khóc ấy với tôi không khác gì tiếng hát của những đêm hắn đưa gái về nhà và cười đùa trên nỗi đau của tôi.
Hai tháng sau, ngày mãn tang mẹ chồng tôi, tôi chính thức đứng trước ngôi nhà năm tầng với bản di chúc có công chứng trong tay. Hùng và đám bồ đã dọn đồ ra đi từ tối hôm trước, mặt nặng mày nhẹ, không dám nói một lời. Trước khi ra khỏi cổng, hắn quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy căm hận nhưng bất lực.
“Tôi sẽ kiện em!” Hắn gào lên.
Tôi mỉm cười. “Cứ việc. Nhưng em khuyên anh, nên tiết kiệm tiền mà đi thuê nhà trọ. Vì nếu kiện, anh sẽ thua và còn mang thêm tiếng xấu.”
Hùng cắn răng, nhưng cuối cùng cũng phải bước đi. Cánh cổng khép lại, ngôi nhà rộng lớn bỗng nhiên trở nên yên ắng. Tôi bước lên phòng thờ, thắp nén nhang cho mẹ chồng. “Cảm ơn mẹ. Con sẽ không bao giờ quên những gì mẹ đã làm cho con.”
Tôi nhìn lại quãng đời vừa qua: từ một cô gái nghèo bị lừa cưới, bị đánh đập, bị sỉ nhục, tôi đã vươn lên nhờ tình yêu thương của người mẹ chồng đáng kính. Và giờ đây, tôi đứng đây với tất cả, trong khi kẻ từng coi thường tôi phải cắn răng ra đi tay trắng.
Cuộc đời có những nỗi đau không thể nói thành lời, nhưng cũng có những món quà đến từ những nơi ta không ngờ tới. Tôi không ghét Hùng, tôi chỉ thấy hắn đáng thương. Hắn có tất cả, nhưng hắn không biết trân trọng những gì mình có, và hắn đã đánh mất mẹ hắn, rồi đánh mất cả ngôi nhà. Còn tôi, tôi sẽ sống trong chính căn nhà mà tôi đã coi là nơi tôi bị giam cầm, nhưng giờ đây, nó trở thành tổ ấm của tôi – một tổ ấm của tự do và chiến thắng.





