Đi ngang m/ộ v/ợ, thấy con ch/ó đang nằm ngủ, chồng b/ắt về làm th/ị/t nh/ậ/u, gặp ngay cái k/ế/t k/in/h h/o/àng…….
Tôi là Phong, ba mươi tuổi, thất nghiệp, nghi/ện rư/ợ/u và c/ờ b/ạ/c. Mẹ tôi – bà Sáu – đã kh/óc c/ạn nước mắt vì tôi. Bà lấy chồng muộ/n, sinh tôi khi đã ngoài bốn mươi, cả đời h/y vọng tôi sẽ nên người. Nhưng tôi chẳng bao giờ làm bà vừa lòng. Ti/ền ki/ếm được từ những ngày bưng vác thuê đều chui hết vào qu/án nh/ậ/u và s/ò/ng b/ạc. Rồi một ngày, mẹ tôi bảo sẽ cưới vợ cho tôi. Bà bảo có vợ rồi tôi sẽ thay đổi. Tôi cư/ời kh/ẩy. Tôi ch/ẳng cầ/n vợ, tôi cần tiền để uố/ng r/ượ/u. Nhưng mẹ tôi vẫn cố. Bà đi hỏi khắp làng, chẳng ai gả con gái cho thằng ng/hiện r/ượu như tôi. Cuối cùng, bà tìm được Liên – một cô gái quê ở làng bên, vừa xấ/u lại quê mùa. Mẹ tôi mừng như bắt được và/ng. Tôi thì chẳng quan tâm, miễn là có người nấu ăn, dọn nhà và đưa tiền cho tôi nh/ậu.
Đám cưới tổ chức nhỏ xíu, chẳng ai vui ngoài mẹ tôi. Đêm tân hôn, tôi chẳng thèm đụng đến Liên. Tôi say khướt, ngáy đến sáng. Còn Liên, cô ta ngồi khóc thút thít một mình trong góc phòng. Tôi ghét ngay cái vẻ yếu đuối ấy. Vài ngày sau, tôi bắt đầu đánh cô ta. Không vì lý do gì, chỉ vì tôi thấy bực. Cô ta khóc, tôi lại đánh thêm. Mẹ tôi can ngăn, tôi quát bà đi ra chỗ khác. Liên mang bầu, tôi cũng chẳng nương tay. Cô ta ôm bụng van xin, tôi đá thẳng vào bụng cô ta. Mẹ tôi hét lên: “Mày có còn là người không? Nó đang mang bầu đứa con của mày!” Tôi cười: “Cô ta là con đĩ, con chẳng bao giờ xem cô ta là vợ. Đánh cho sảy thai, để cô ta còn đi làm kiếm tiền cho con!”
Lần đó, mẹ tôi khóc, Liên khóc, còn tôi thì bỏ đi nh/ậu. Tối về, tôi thấy Liên nằm bất động trong phòng. Tôi nghĩ cô ta ngủ, nhưng sáng hôm sau, mẹ tôi gà/o t/hét: “Liên ơi! Con dâu tôi ơi!” Cô ta đã t/re/o c/ổ. Trong bụng vẫn còn đ/ứa/ con chưa kịp chào đời. Tôi nhìn x/ác v/ợ mình mà chẳng thấy gì ngoài sự khó chịu. “Ch/ế/t là đá//ng,” tôi nói với mẹ. “Không có nó, tôi lại cưới con khác.” Mẹ tôi đán/h tôi, nhưng tôi đẩy bà ngã rồi /bỏ đi u/ống rư/ợu. Tôi không th/èm tham dự đá/m ta/ng. Nghe nói mẹ tôi phải tự tay lo liệu mọi thứ, từ quan tài đến mộ phần. Tôi chẳng quan tâm.
Ba ngày sau, tôi h/ết tiề/n. Tôi lững thững đi qua nghĩa trang làng, định bụng tìm mấy ngôi mộ mới xem có lễ vật gì không. Đang đi, tôi thấy một con ch/ó đen nằm ngủ trên một ngôi mộ. Cái mộ mới đắp, cỏ còn chưa mọc. Tôi không biết đó là mộ của Liên. Tôi chỉ nhìn thấy con c/h/ó, béo, ch/ắc t/hịt. Tôi nghĩ ngay đến bữa nh//ậu. Tôi nhặt một cục gạch to đùng, lén đến gần, rồi đ/ập mạ/nh xuống đ/ầu con ch/ó. Nó kêu lên một tiếng a/i oá/n, m/á/u vă/ng tun/g tó/e, rồi nằm im. Tôi xác/h x/á/c ch/ó về nhà, mừng húm.
Về đến nhà, mẹ tôi đang quét sân. Bà thấy tôi xách con ch/ó đầ/y m/á/u thì hét lên: “Con ch/ó n/ày! Mày làm gì nó vậy?” Tôi cười: “Th/ịt nh/ậ/u.” Bà Sáu t/ái/ mặt: “Con ch/ó này từ ngày vợ mày m/ấ/t tự dưng vào nhà mình nằm. Nó thiêng lắm, có khi là v/ợ m/ày hi/ện h/ồn về đấy!” Tôi cười phá lên: “Mẹ bớt m/ê tí/n đi. Ch/ó thì chỉ là ch/ó. Đ/á/nh c/h/ết rồi thì làm t/h/ịt thôi, phí của.” Mẹ tôi khóc: “Tr/ời đấ/t! M/ày đá/n/h ch/ế/t vợ mày, giờ mày còn đ/án/h ch//ế/t con ch/ó này. Trời không tha mày đâu!” Tôi quát: “Không tha thì làm gì được con? Mẹ không giúp con cạ/o lô/n/g thì tránh ra, phiền phức!”
Tôi hí hửng gọi b/ạn nh/ậ/u. Đám bạn kéo đến, khen tôi có m/ón ng/on. Chúng tôi m/ổ x/ẻ c/on ch/ó, nấu một nồi th/ịt ch/ó to đùng. Mùi thơm lan khắp nhà. Mẹ tôi bỏ ra mộ Liên, bà bảo đi thắp hương xin vợ tôi tha thứ. Tôi chẳng quan tâm. Tôi và đám bạn nhậu đến 11 giờ đêm. Rư/ợ/u vào, tôi khoe: “Thằng nào dám bảo tôi không biết kiếm ăn? Đây, con c/hó to thế này, bữa n/hậ/u đã đời!” Chúng nó cười, nâng ly chúc tôi.
Rồi mọi thứ tối sầm.
Tôi nhớ mình đang cầm ly rượu, thì bỗng nhiên toà/n thâ/n tôi c/ứ/ng đơ. Miệng tôi s/ùi/ bọ/t m/ép, tay chân c/o giậ/t như bị đi/ệ/n gi/ậ/t. Tôi nghe tiếng bạn nhậ/u la hét bên cạnh. Họ cũng giống tôi – sù/i bọ/t mép, co giật. Ai đó kêu: “Phong làm sao thế? Gọi c/ấp c/ứu!” Nhưng rồi tôi mất hết cảm giác. Tôi chỉ thấy cái mù/i thị/t ch/ó t/a/nh nồ/ng vẫn còn vương vấn. Trong cơn mơ hồ, tôi thấy bóng dáng Liên – cô ta mặc áo trắ/ng, bụ/n/g t/o, mắt đ/ỏ ngầu nhìn tôi. Cô ta nói: “Anh đá/n/h ch/ế/t tôi, giờ lại đánh ch/ế/t tôi lần nữa. Anh sẽ trả giá.” Tôi muốn h/ét, nhưng cổ họng tôi nghẹn lại………….
Khi tôi tỉnh dậy,…………….
……………………………………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп..
tôi đang nằm trên giường bệnh. Xung quanh là tiếng máy móc, tiếng bíp bíp. Mẹ tôi ngồi bên cạnh, mắt sưng đỏ. Bà không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đau đớn. Tôi cố cử động, nhưng cơ thể tôi rã rời. Tôi hỏi: “Mẹ… con…” Bà Sáu lắc đầu, nước mắt lăn dài: “Mày may mà sống. Bạn nhậu của mày, thằng Tuấn, thằng Hòa, chúng nó đã chết. Tối đó, cả ba đứa co giật, sùi bọt mép, rồi tắt thở. Người ta nói ngộ độc thịt chó, nhưng mà… không ai tìm ra chất độc.”
Tôi im lặng. Không phải vì tôi sợ, mà vì tôi biết, tôi đã thấy cái bóng của Liên trong cơn hấp hối. Tôi nhìn mẹ, bà nói tiếp: “Tao ra mộ Liên thắp hương, nhưng hương không cháy. Ông Tư hàng xóm bảo, vợ mày oán lắm. Khi sống bị mày hành hạ, chết đi vẫn bị mày đánh chết lần nữa. Nó không tha cho mày đâu.” Bà đặt lên tay tôi tờ giấy, trong đó có ảnh Liên và dòng chữ: “Phong, tôi từng yêu anh, nhưng anh đã giết tôi. Bây giờ, anh hãy sống mà nhớ lấy.”
Tôi bật khóc. Tôi chưa từng khóc trong đời. Tôi khóc vì hối hận, vì sợ hãi, vì tôi biết mình đã đánh mất tất cả. Vợ tôi, con tôi, bạn bè, sức khỏe, và cả linh hồn tôi. Những người bạn đã chết, tôi sống nhưng cũng chỉ là xác không hồn. Tôi nhớ lại ánh mắt Liên lần cuối – đôi mắt ấy không còn sợ hãi, chỉ có sự bất lực và tuyệt vọng. Và tôi đã giết cô ấy bằng chính bàn tay mình. Tôi giết cô ấy, giết con, giết cả con chó linh thiêng ấy. Bây giờ, tôi chỉ còn lại sự trống rỗng và những tiếng khóc vọng về từ cõi chết.
Người ta bảo nhân quả không phải chuyện mê tín. Tôi đã chẳng tin, nhưng giờ tôi tin. Tôi đang sống trong cái kết mà chính tôi đã viết ra. Mỗi đêm, tôi lại thấy Liên đứng trước mặt tôi, bụng to, mặc áo trắng, mắt đỏ ngầu. Cô ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi. Tôi cầu xin cô ấy tha thứ, nhưng cô ấy chỉ lặng lẽ rời đi. Tôi biết mình sẽ không bao giờ được tha thứ. Và tôi xứng đáng với điều đó.




