Vu Oan Vợ Cũ Trộm Vòng 5 Tỷ, Ck Báo Cảnh Sát Bắt Giam,Choáng Thấy Trưởng Đồn Cúi Chào Cô Ấy Là “Sếp”….

V/u O/an Vợ Cũ Tr/ộm Vòng 5 Tỷ, Ck Báo C/ảnh S/át B/ắt Gi/am,Choáng Thấy Trư/ởng Đồ/n Cúi Chào Cô Ấy Là “Sếp”…

Tôi đứng giữa sảnh tiệc Grand Plaza lộng lẫy, vạt áo xám loang lổ vết rư/ợu vang đỏ như má/u. Thắng – g/ã chồng cũ b/ạc tình – chỉ thẳng tay vào mặt tôi, giọng oang oang: “Cô ta ăn c/ắp vòng kim cương 5 tỷ của vợ tôi! Bắt ngay đi!” Kiều, ả nhân tình mới, cười man rợ, giơ cao chiếc vòng lấp lánh như chiến lợi phẩm. Đám đông thượng lưu vây quanh, xì xào khinh bỉ. Viên c/ảnh s/át trẻ rút còng số tám, bước tới. Tôi bình thản nhìn hắn, không một chút hoảng loạn.
Mười năm trước, chúng tôi là hai đứa trẻ nghèo trong căn phòng trọ 15m² ẩm mốc. Tôi là Tâm, cô gái quê bỏ học để đi làm kế toán tạp hóa, ngày ngày cắm mặt vào sổ sách chỉ để Thắng có tiền mua chiếc laptop cũ viết dự án. Tối nào chúng tôi cũng chia đôi tô mì tôm nghi ngút khói. Tôi gắp từng sợi đưa tận miệng hắn, cười bảo: “Anh ăn nhiều đi, lấy sức mà làm. Em ăn ít cũng được.” Mùi bột ngọt, hành phi chá/y ám vào tóc tôi, vào da tôi, nhưng tôi hạnh phúc vì tin rằng chúng tôi đang cùng nhau xây dựng tương lai.
Thắng thay đổi từng ngày. Hắn ghét cái mùi mì tôm ấy. Hắn ghét cả tôi – hiện thân của quá khứ nhèo nhặt. Ba năm trước, hắn đưa đơn ly hôn. Không cãi vã, không khóc lóc. Tôi chỉ lặng lẽ ký. Hắn vứt cho tôi vài chục triệu, giọng lạnh tanh: “Em về quê sống đi. Chúng ta không cùng đẳng cấp.” Tôi nhìn hắn, không nói gì. Trong lòng chỉ có một suy nghĩ: Được rồi, anh muốn tự do thì anh sẽ có.
Tôi không về quê. Tôi trở lại với công việc thật sự của mình – Trung tá Nguyễn Minh Tâm, Phó Cục trưởng Cục điều tra tội phạm kinh tế. Ba năm nằm vùng, tôi giả làm bà nội trợ nghèo, chịu đựng ánh mắt khinh miệt của mẹ chồng, bạn bè Thắng. Sáng đi chợ kỳ kèo từng nghìn, chiều đứng bếp ám mùi nước mắm. Đêm về, khi hắn ngủ say, tôi lén ghi lại từng con số hợp đồng khống, từng dòng tiền rửa của công ty Thắng Phát – mắt xích quan trọng trong đường dây Đại Nam.
Tôi hy sinh tuổi trẻ, danh dự, cả những đêm dài cô đơn chỉ để cắ/m những cái gai vào chân gã khổng lồ ấy. Mỗi lần Thắng chê tôi quê mùa, không biết cầm ly vang, tôi lại thầm đếm ngược. Đến lúc thu lưới rồi.
Tiệc mừng công của Đại Nam tối nay là cơ hội hoàn hảo. Tôi mặc bộ đồ công sở xám cũ kỹ, tóc búi gọn bằng cây châm gỗ, tay cầm tập hồ sơ xanh dày cộp. Tôi đứng ở góc sảnh, quan sát Thắng đắc chí ôm eo Kiều, khoe chiếc vòng kim cương 5 tỷ – thứ tài sản nằm trong danh mục nghi vấn r/ửa t/iền. Kiều uốn éo, cố tình giơ cổ tay cho mọi người chiêm ngưỡng. Tôi nhìn mà chỉ thấy thương hại. Hai người đang nhảy múa trên miệng núi lửa mà không hay biết.
Rồi Kiều phát hiện ra tôi. Ả kéo Thắng lại, giọng the thé: “Ôi chao, chị Tâm vợ cũ của anh kìa! Sao chị lại lọt vào đây?” Thắng nhếch mép, giọng mỉa mai: “Đến xin tiền à? Hay làm lao công?” Đám đông cười ồ. Tôi đứng yên, tay siết chặt tập hồ sơ. Mùi nước hoa nồng nặc của Kiều phả vào mặt, mùi tiền giả tạo bao trùm. Nhưng tôi không nao núng. Open loop đầu tiên: Họ nghĩ tôi là con mồi, nhưng thực ra tôi mới là thợ săn.
Kiều cố tình va vào tôi, đổ rượu vang đỏ lòm lên áo tôi, rồi nhanh tay nhét chiếc vòng vào túi xách của tôi. Tiếng hét của ả vang vọng: “Cái vòng của em đâu rồi? Chị Tâm ăn cắp!” Thắng gầm lên, chỉ tay vào mặt tôi: “Bắt quả tang rồi! Gọi cảnh sát ngay!” Đám đông hùa theo, khinh bỉ tôi là đồ ăn cắp, là kẻ bần cùng ghen tị. Thắng cười đắc thắng, hắn tưởng đã dồn tôi vào đường cùng, xóa sạch vết nhơ quá khứ.
Tôi vẫn bình thản. “Các người không có quyền lục soát.” Nhưng Kiều giật túi tôi, đổ hết ra sàn. Chiếc vòng lấp lánh rơi ra giữa đống sổ tay cũ kỹ. Cả sảnh ồ lên. Thắng dí sát mặt tôi: “Tâm à, anh tưởng dù sao cũng từng là vợ chồng, anh sẽ chừa cho em chút mặt mũi. Nhưng em đúng là không thể cứu vãn.”
Tôi nhìn hắn, không oán hận, chỉ thấy một nỗi buồn man mác. Gã đàn ông từng cùng tôi chia tô mì tôm, từng nhìn tôi bằng ánh mắt biết ơn, giờ đây đang tự tay đào h/ố ch/ôn mình. Hắn rút điện thoại, gọi ông Trường: “Anh Trường ơi, em bắt quả tang vợ c/ũ ăn cắp 5 tỷ đây!” Loa ngoài bật to. Tôi liếc đồng hồ. Thời gian vừa đủ.
Tiếng còi hú vang lên. Ông Trường bước vào, mặt tái mét. Hắn chạy tới, hớn hở: “Anh Trường, còng tay nó đi!”….
……………………………………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп
👇👇👇
 Nhưng ông Trường gạt mạnh tay Thắng, bước thẳng tới trước mặt tôi, đứng nghiêm, cúi gập 90 độ: “Chào sếp!”
Không khí đông đặc. Thắng trợn mắt, ly rượu rơi vỡ tan. Kiều khuỵu gối ngồi bệt xuống sàn, mặt cắt không còn máu. Tôi vẫn đứng yên, giọng lạnh lùng: “Đồng chí Trường, trích xuất camera ngay. Giám định vân tay trên vòng. Và lập biên bản vu khống, giàn cảnh cán bộ cao cấp.”
Ông Trường run run nhận lệnh. Thắng lắp bắp: “Tâm… cô là ai?” Tôi mở tập hồ sơ, rút tấm thẻ ngành viền đỏ, giọng đanh thép: “Trung tá Nguyễn Minh Tâm. Chúng tôi đã theo dõi đường dây rửa tiền của Đại Nam và công ty Thắng Phát ba năm nay.”
Khuôn mặt Thắng méo mó. Hắn quỳ sụp xuống, van xin: “Tâm, hòa giải đi! Anh sai rồi, anh sẽ bù đắp…” Kiều gào khóc, bò lê bò càng ôm chân hắn. Tiếng còng số tám khóa chặt cổ tay cả hai vang lên khô khốc. Đám đông thượng lưu lúc nãy còn hùa theo giờ chen nhau xin lỗi tôi, chìa danh thiếp run rẩy. Tôi không nhận. Tất cả chỉ là nỗi sợ quyền lực.
Tôi quay lưng rời khỏi sảnh tiệc, gió đêm lùa vào vạt áo loang rượu. Xe công đưa tôi về căn hộ chung cư cũ. Căn phòng giản dị, không đèn pha lê, không mùi tiền. Tôi tháo tóc, thay đồ cotton, vào bếp đun nước. Một gói mì tôm nằm lẻ loi trong tủ.
Tôi ngồi xuống bàn, gắp từng sợi mì, hơi nóng bốc lên làm mờ mắt. Mùi quen thuộc ấy đưa tôi về mười năm trước. Lúc ấy, tô mì là hy vọng. Bây giờ, nó là sự giải thoát. Thắng và Kiều sẽ đối mặt với tường lạnh nhà tạm giam. Còn tôi, tôi có bát mì nóng và giấc ngủ thanh thản sau ba năm nằm vùng.
Tôi húp nốt ngụm nước mì cuối cùng, khẽ mỉm cười trong bóng tối. Không hả hê, chỉ là một nỗi tiếc nuối mơ hồ cho gã đàn ông từng là tất cả của tôi. Ngày mai, chuyên án mới lại chờ. Còn quá khứ, nó đã khép lại, nhẹ nhàng như sợi mì tan trong miệng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!