L/y H/ôn Buổi Sáng – Buổi Chiều Chồng ,Tiể/u Ta/m và Nhà Chồng Chết Lặng Khi Biết Thân Phận Thật Của Vợ….
Nguyễn Thu Hà năm nay 32 tuổi, sinh ra và lớn lên ở một huyện nhỏ ven sông Hồng thuộc tỉnh Thái Bình. Bố tôi là bộ đội về hưu, mẹ bán hàng tạp hóa nhỏ trước ngõ. Từ thuở còn bé, bố tôi thường dạy: “Con ơi, làm người quan trọng nhất là giữ được lòng tự trọng và kỷ luật với bản thân. Dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu cũng không được đánh mất chính mình.” Những lời ấy khắc sâu trong tim tôi, trở thành kim chỉ nam cho cả cuộc đời.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi thi vào quân đội. Công việc đặc biệt, nhiều năm tôi quen với việc giữ kín thân phận. Khi lập gia đình, tôi chỉ nói với nhà chồng rằng mình làm việc trong một cơ quan nhà nước, thường xuyên phải đi công tác xa. Tôi không muốn khoe khoang, cũng không muốn phiền phức.
Chồng tôi tên Lâm. Anh làm kinh doanh vật liệu xây dựng, gia đình khá giả, nhà rộng, xe sang. Lúc mới quen, anh rất nhẹ nhàng, kiên nhẫn. Có những buổi tối mưa tầm tã, anh chạy xe hơn hai chục cây số chỉ để đưa tôi đi ăn một bát phở nóng hổi. Anh nhìn tôi cười: “Anh chỉ muốn em ăn ngon một chút sau ngày dài mệt mỏi.” Lúc ấy, tôi nghĩ mình đã gặp được một người đàn ông tử tế, biết yêu thương.
Nhưng chỉ vài tháng sau ngày cưới, không khí trong nhà dần thay đổi. Mẹ chồng tôi bắt đầu để ý từng việc nhỏ nhặt. Có hôm tôi nấu canh hơi mặn, bà đặt bát xuống bàn cái rầm, giọng the thé: “Con dâu trong nhà mà nấu ăn còn không nên hồn thì sau này làm sao quán xuyến được gia đình lớn này?” Tôi chỉ im lặng nuốt nước mắt vào trong, cố gắng cười gượng.
Mẹ chồng càng ngày càng tò mò về công việc của tôi. Bà hỏi han chi tiết: “Con đi công tác ở đâu? Làm gì mà cứ vài tuần lại vắng nhà cả tuần?” Tôi chỉ trả lời chung chung, vì công việc không cho phép tiết lộ. Có lần bà nhìn tôi rất lâu, ánh mắt đầy nghi ngờ: “Đàn bà mà công việc mập mờ như vậy thì khó mà làm tròn bổn phận với chồng con.” Tôi chỉ cười nhẹ, nói sẽ cố gắng sắp xếp ở nhà nhiều hơn. Nhưng tôi biết rõ, có những nhiệm vụ thiêng liêng mà tôi không thể từ chối.
Lâm cũng bắt đầu thay đổi. Trước đây, mỗi khi mẹ chồng nói lời khó nghe, anh thường tìm cách gỡ rối. Giờ anh im lặng nhiều hơn. Có khi anh ngồi nghe mẹ chê bai vợ mà không lên tiếng bênh vực dù chỉ một câu. Những buổi tối ăn cơm chung, không khí nặng nề như có tảng đá đè lên ngực.
Rồi một buổi tối định mệnh, khi tôi đang dọn phòng ngủ, điện thoại của Lâm để trên bàn sáng lên. Tin nhắn hiện ra: “Hôm nay gặp anh rất vui, mong lần sau mình có nhiều thời gian hơn.” Tin nhắn tiếp theo: “Đừng để chị ấy biết nhé.” Tim tôi thắt lại. Tôi cầm điện thoại lên, mật khẩu không khóa. Những dòng tin nhắn thân mật hiện ra dày đặc. Người phụ nữ kia nói chuyện ngọt ngào, Lâm trả lời đầy âu yếm: “Anh cũng nhớ em lắm.” Tôi đặt điện thoại xuống, không khóc, không gào thét. Chỉ có một khoảng trống lạnh lẽo bao trùm lấy trái tim.
Những ngày sau, tôi càng chắc chắn rằng gia đình chồng đã biết chuyện từ lâu. Một buổi tối, tôi nghe mẹ chồng nói với Lâm ngoài hiên: “Dạo này anh có còn gặp cô gái kia không?” Lâm đáp: “Thỉnh thoảng vẫn gặp.” Mẹ chồng cười khẩy: “Đàn ông ra ngoài có bạn bè cũng là chuyện bình thường, miễn là biết giữ chừng mực.” Tôi đứng im bên bồn rửa bát, nước mắt lặng lẽ rơi. Hóa ra họ đã biết, mà vẫn im lặng để tôi chịu đựng.
Tối hôm đó, mẹ chồng gọi tôi ra phòng khách. Bà đặt một tờ đơn ly hôn lên bàn gỗ, giọng lạnh lùng: “Mẹ đã suy nghĩ rất lâu. Cuộc hôn nhân này không còn phù hợp nữa. Nếu hai đứa thấy không hạnh phúc thì nên kết thúc sớm đi.” Tôi nhìn Lâm, giọng run run: “Đây có phải là quyết định của anh không?” Anh gật đầu, mắt không dám nhìn thẳng: “Có lẽ mình nên dừng lại.”
Tôi cầm tờ đơn lên, từng chữ như dao cắt vào tim. Ba năm hôn nhân, yêu thương, nhẫn nhịn, cuối cùng chỉ gói gọn trong vài trang giấy lạnh lẽo. Sáng hôm sau, chúng tôi ra tòa. Cán bộ hỏi vài câu, Lâm trả lời trước: “Tôi đồng ý.” Tôi ký tên mình, tay run run. Khoảnh khắc ấy, mọi thứ thực sự kết thúc.
Về nhà, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Khi kéo vali ra phòng khách, mẹ chồng hỏi: “Xong rồi à?” Tôi gật đầu. Đúng lúc đó, Lâm về nhà, bên cạnh anh là người phụ nữ kia. Mẹ chồng tiến đến nắm tay cô ta: “Con đến rồi à? Vào nhà đi con.” Cô ta nhìn tôi, cười nhẹ: “Chào chị.” Tôi không trả lời, quay sang Lâm: “Anh đưa cô ta về đây luôn sao?” Anh bình thản: “Chuyện này sớm muộn cũng vậy thôi.” Tôi kéo vali bước ra khỏi cửa, không ngoảnh lại một lần nào. Nước mắt tôi rơi, nhưng lòng kiên định.
Tôi thuê một phòng trọ nhỏ ở ngoại ô, tối đó ngồi một mình bên ánh đèn vàng vọt. Tôi mở chiếc túi nằm sâu đáy vali, bên trong là bộ quân phục đại úy đã ủi phẳng phiu. Ba năm trước khi cưới, tôi xin tạm nghỉ nhiệm vụ đặc biệt để xây dựng gia đình, không được phép tiết lộ thân phận. Ngay cả Lâm cũng không biết. Trong mắt họ, tôi chỉ là người vợ ăn bám, vô dụng, yếu đuối.
Sáng hôm sau, tôi mặc lại bộ quân phục, đeo cầu vai, thắt lưng chỉnh tề, quay lại căn nhà cũ. Mẹ chồng mở cửa, vừa nhìn thấy tôi, bà sững sờ, miệng há hốc. Lâm bước ra, mắt trợn tròn nhìn cầu vai tôi: “Em đang đóng phim à?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng bình thản nhưng đầy sức mạnh: “Đây là trang phục làm việc của tôi.”
Tôi lấy từ túi áo ra tấm thẻ sĩ quan đặt lên bàn. Lâm cầm lên đọc, khuôn mặt anh dần thay đổi từ ngạc nhiên sang sững sờ. Mẹ chồng lắp bắp, giọng run run: “Cái này… ……………
Đúng lúc ấy, cánh cửa chính bật mở, hai sĩ quan công an bước vào:……………..
HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên…
là thật à?” Tôi đáp chắc n chắn: “Thật. Tôi là đại úy Nguyễn Thu Hà, công tác tại đơn vị đặc biệt.” Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc. Người phụ nữ kia nhìn tôi, vẻ tự tin ban đầu tan biến hết, thay vào đó là sự hoảng loạn.
Lâm hỏi, giọng lạc đi: “Vậy tại sao em chưa từng nói với anh?” Tôi nhìn anh, nỗi đau và kiên cường hòa quyện: “Anh chưa từng hỏi. Anh chưa từng tin tưởng tôi đủ để hỏi một câu thật lòng.”
Tôi bước lên phòng cũ, mở ngăn kéo bàn lấy chiếc hộp nhỏ đựng tài liệu mật và huy hiệu công trạng. Khi xuống phòng khách, cả ba người vẫn đứng chết trân tại chỗ. Tôi nói ngắn gọn: “Tôi lấy đồ xong rồi.” Tôi quay người bước ra cửa. Lâm gọi với theo, giọng hoảng hốt: “Khoan đã!”
Anh chạy đến gần: “Vậy suốt ba năm qua em… em đã trải qua những gì?” Tôi quay lại nhìn anh lần cuối, ánh mắt kiên định: “Anh muốn hỏi gì? Anh không biết. Không biết tôi là ai, không biết tôi đã trải qua những nhiệm vụ nguy hiểm ra sao, không biết người phụ nữ anh vừa bỏ rơi là một người lính thực thụ.” Giọng tôi nghẹn lại: “Nhưng bây giờ anh cũng không cần biết nữa. Tất cả đã quá muộn.”
Tôi mở cửa bước ra, ánh nắng Sài Gòn tràn vào ấm áp. Lần này, tôi biết chắc mình sẽ không bao giờ quay lại. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng đó là nước mắt của sự giải thoát và tự hào.
Sau đó, Lâm tìm đến đơn vị tôi, đứng ngoài cổng doanh trại rất lâu dưới cái nắng gay gắt. Anh hỏi, giọng đầy hối hận: “Em thật sự là đại úy sao?” Tôi gật đầu. Anh kể mẹ anh đã sốc nặng khi biết sự thật, người phụ nữ kia cũng đã rời đi. Tôi chỉ nói nhẹ nhàng: “Có những công việc không thể nói ra, không phải vì tôi muốn giấu anh, mà vì đó là nguyên tắc nghề nghiệp, là trách nhiệm với Tổ quốc. Nếu anh thật sự tin tưởng tôi, anh có thể chờ đợi thêm một chút.”
Lâm cúi đầu, giọng vỡ òa: “Anh đã không đủ kiên nhẫn. Anh sai rồi.” Tôi không trách anh nữa. Bởi mọi thứ đã quá muộn màng. Những vết thương lòng không thể chữa lành chỉ bằng lời xin lỗi.
Bây giờ, tôi đã trở lại với đơn vị, với nhịp sống kỷ luật, ý nghĩa. Cuộc sống của tôi lại tràn đầy sứ mệnh. Đôi khi vào những buổi tối yên tĩnh trong doanh trại, tôi vẫn nhớ lại ba năm làm dâu trong căn nhà ấy. Không phải để oán trách, mà để tự nhắc nhở bản thân rằng trong hôn nhân, con người đôi khi chỉ cần một điều rất đơn giản: sự tin tưởng chân thành.
Nếu ngày ấy Lâm đủ tin tưởng để hỏi tôi một lần thật lòng, đủ kiên nhẫn để chờ đợi thêm một chút thay vì vội vàng nghe theo mẹ và ngoại tình, có lẽ câu chuyện của chúng tôi đã khác. Nhưng cuộc đời không có chữ “nếu”. Và đôi khi, sự thật được phơi bày không phải để cứu vãn một mối quan hệ đã vỡ, mà chỉ để khép lại một chương đau thương, để người phụ nữ ấy mạnh mẽ bước tiếp trên con đường của chính mình.
Tôi – Nguyễn Thu Hà – vẫn vững vàng trong bộ quân phục, mang theo lòng tự trọng mà bố tôi dạy từ thuở nhỏ. Đó là thứ không ai có thể lấy đi. Và tôi biết, mình đã chọn đúng con đường: sống vì danh dự, vì trách nhiệm, và vì chính bản thân mình.





