Nữ Cảnh Sát Trở Về Sau 11 Năm, Cả Làng Chết Lặng Khi Cô Lẳng Lặng Rút Còng Tay Khóa Chặt Trưởng Thôn….

Nữ Cảnh Sát Trở Về Sau 11 Năm, Cả Làng Chết Lặng Khi Cô Lẳng Lặng Rút Còng Tay Khóa Chặt Trưởng Thôn….
Tôi đứng trước nấm mộ xi măng xám xịt, gió bấc rít qua những hàng phi lao như tiếng oan hồn tha/n kh/óc. Tay tôi s/iết ch/ặt đôi còng số tám lạn/h buốt trong túi áo. Trước mặt là lão Bá – trưởng thôn từng một tay che trời trong cái xóm này – đang run rẩy quỳ dưới đất, mặt cắt không còn giọt m/áu. Hôm nay, đúng ngày giỗ thứ 11 của cha tôi, tôi mặc bộ quân phục cảnh sát, quân hàm sáng loá, và lẳng lặng rút còng tay khoá chặt hai cổ tay mập mạp của lão ngay trước mộ cha.
Tiếng kim loại “xoạch” khô khốc vang lên giữa không gian hoang vắng. Đám đông dân làng đứng sau lưng tôi chết lặng, chỉ còn tiếng gió và tiếng thở hổn hển của lão Bá. 11 năm. Tôi chờ đợi khoảnh khắc này suốt 11 năm dài đằng đẵng.
Tôi là Thơm, con gái ông Vũ Văn Thành – người nông dân hiền lành nhất xóm. Hôm ấy, chuyến xe khách đường dài dừng lại ở ngã ba đầu làng trong buổi sáng mùa đông giá buốt. Gió cắt da c/ắt th/ịt, tôi kéo cao cổ áo khoác đen, bước xuống với đôi chân tê cứng. Quê hương thay đổi nhiều quá. Đường bê tông phẳng lì thay cho con đường đất đỏ lầy lội ngày xưa in đầy dấu chân trần của cha. Những ngôi nhà ngói mới mọc lên san sát, sơn xanh đỏ rự/c rỡ. Nhưng tôi biết, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là bao nhiêu chuyện đen tối.
Tôi không về nhà ngay. Chân tôi bước thẳng ra khu nghĩa địa cuối xóm. Khói chiều cay xè khóe mắt. Dân làng tụm năm tụm ba, thì thầm chỉ trỏ. “Con Thơm nhà ông Thành về kìa…” Tôi nghe rõ mà không quay đầu. Họ đâu biết, lần trở về này của tôi không phải thăm quê, mà là để lật tung một tội ác đã chôn vùi 11 năm.
Đứng trước căn nhà cũ kỹ, mùi ẩm mốc xộc vào mũi khiến tim tôi thắt lại. Bàn thờ cha phủ đầy bụi. Di ảnh ông vẫn nở nụ cười hiền lành khắc khổ. Tôi quỳ xuống, nước mắt trào ra nóng hổi. Hình ảnh 11 năm trước ùa về rõ mồn một. Cha tôi – người đàn ông cả đời chỉ biết cắm ruộng, nhịn đói để tôi ăn học. Ông bị bệnh dạ dày nặng, chưa bao giờ đụng đến rư/ợu. Thế mà họ kết luận ông say rượu ngã ao ch/ết đuối. Tiền tuất còm cõi vài triệu được nhét vào tay tôi, đổi lấy sự im lặng.
Tôi gào khóc van xin điều tra lại, nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu lạnh lùng từ lão Bá. “Phận số con người nó thế, cháu ạ.” Lời nói ấy vẫn âm vang trong đầu tôi mỗi đêm. Tôi rời làng trong mưa tầm tã, không một lời từ biệt, mang theo nỗi uất hận ngút trời.
11 năm ở Học viện Cảnh sát, tôi thức trắng đêm lật giở hồ sơ, thu thập từng mảnh ghép. Từ một điều tra viên thực tập, tôi vươn lên đội trọng án. Mỗi đêm, tôi cắn môi nuốt ngược nước mắt, nghĩ đến cha nằm dưới ba thước đất lạnh, mang danh say rượu oan ức. Tôi phải trở về. Phải tìm ra sự thật.
Lão Bá xuất hiện ở nhà tôi với nụ cười giả lả, bụng phệ lắc lư, dây chuyền vàng to đùng lấp lánh. “Cháu về bán đất cho chú đi, chú mua giá cao.” Tôi nhìn thẳng vào mắt lão, giọng lạnh tanh: “Cháu về để tìm thứ người ta làm rơi dưới ao đình 11 năm trước.” Sắc mặt lão tái mét. Lưới đã giăng, cá bắt đầu động.
Tôi âm thầm theo dõi, thu thập chứng cứ. Chợ làng là nơi tôi lắng nghe lời đồn. Thím Hai thì thầm: “Cha mày cứng đầu không chịu bán đất, nên mới…” Mảnh ghép dần hoàn thiện. Động cơ là đất đai, là tiền đền bù. Lão Bá cấu kết với huyện, ép dân bán rẻ. Cha tôi là người duy nhất dám chống lại.
Tôi lập bẫy. Giả vờ đưa “sổ tay” của cha cho lão xem. Lão hoảng loạn gọi “Chột Lợn” – tay sai của lão. Tôi bám theo, ghi âm trọn vẹn cuộc cãi vã ở lò gạch bỏ hoang. “Tao phang gậy vào gáy lão già…” Giọng Chột Lợn vang lên rõ mồn một qua tai nghe. Hung khí vẫn chôn dưới móng nhà kho. Tim tôi đập thình thịch, nước mắt lăn dài, nhưng tôi mỉm cười. Cha ơi, con sắp làm được rồi.
……………………………………………

HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên…
👇👇👇
Sáng hôm sau, ngày giỗ cha, sương mù dày đặc bao trùm nghĩa địa. Tôi mặc quân phục, bước đi vững vàng giữa đám đông dân làng há hốc mồm. Lão Bá lật đật đến với giỏ hoa quả, vẫn diễn vai “người chú nhân từ”. Tôi xoay người, giọng đanh thép: “Chú chu đáo quá, nhưng cha cháu dưới suối vàng chắc không nuốt nổi trái cây của kẻ đã dồn ông vào chỗ chết.”
Đám đông ồ lên. Tôi bật máy ghi âm. Giọng lão Bá và Chột Lợn vang vọng giữa mộ phần: thú nhận giết cha tôi vì miếng đất, giấu hung khí dưới bê tông. Lão Bá quỵ xuống, mặt cắt không còn máu. Tiếng còi xe cảnh sát hú vang. Các đồng chí ập đến, khống chế hai tên. Tôi bước đến, rút còng tay khoá chặt tay lão ngay trước mộ cha.
“Chú đã dùng quyền lực rẻ tiền chèn ép một cô gái mồ côi, cướp sinh mạng cha cháu. Nhưng chú không chôn nổi tội ác.” Tiếng khoá còng vang lên khô khốc. Lão Bá gục xuống khóc lóc thảm thiết. Dân làng vỗ tay rào rào, nhiều người khóc nức nở.
Tôi quỳ trước mộ cha, vuốt ve bia đá lạnh lẽo. Nước mắt rơi, nhưng là nước mắt thanh thản. “Cha ơi, con đã làm được. Không còn ai dám đổ oan cho cha nữa.” Gió bấc dịu lại, mang theo mùi nhang trầm bay vút. Cha đã yên nghỉ. Tôi cũng vậy.
Những năm tháng ở Học viện, những đêm chạy bộ giữa tuyết giá Đức, những lần cắn môi nuốt ngược uất hận… tất cả tan biến trong khoảnh khắc này. Tôi đứng dậy, bước đi giữa làng quê quen thuộc mà lạ lẫm. Không hả hê, chỉ còn nỗi tiếc nuối sâu thẳm cho những năm tháng cha con chúng tôi đã mất. Cuộc đời đôi khi quá khắc nghiệt, nhưng công lý cuối cùng vẫn đến, dù muộn màng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!