Đá/m Ta/ng Vợ, Lão Ăn Mà/y Chỉ Thẳng Qu/an T/ài: “Mở Mắt Ra Đi, Người Nằm Trong Đó Không Phải Cô Ấy!”
—
Mùi n/hang kh/ói nồ/ng nặ/c quyện cùng cái lạ/nh l/ẽo của nghĩ/a tra/ng khiến lồng ngực tôi th/ắt lại. Tôi đứng đây, ngay chính giữa tâm điểm của sự b/i thư/ơng này, nhưng có một khoảng cách vô hình ngăn cách tôi với thế giới xung quanh. Họ, những người thân, bạn bè, đối tác của gia đình, bố vợ tôi, tất cả đều đang diễn xuất. Mỗi gương mặt đều được tô vẽ bằng vẻ đau buồn gi/ả tạ/o, những tiếng s/ụt s/ùi đứ/t quãng được tính toán kỹ lưỡng.
Tôi, Phong, một trung tá đặc nhiệm đã quen với mùi thuốc sú/ng, mù/i m/áu và những tình huống ngàn cân treo sợi tóc. Vậy mà giờ đây tôi lại đang qu/ỳ gối trước một chiếc quan t/ài n/ắp kính lạnh lẽo. Bên trong là vợ tôi, M/ai, người phụ nữ đã cùng tôi thề nguyện gắn k/ết cuộc đời. Cỗ qu/an tà/i nắp kính – một yêu c/ầu k/ỳ q/uặc mà bố vợ tôi khăng khăng đưa ra – giờ đây trở thành một khối hộp chứa đựng sự nghi ngờ đang â/m ỉ chá/y trong lòng tôi.
Tôi cúi sát xuống, đôi mắt vốn được tôi luyện để bắt gọn từng chi tiết nhỏ nhất, đang quét qua khuôn mặt biến dạng trong qu/an t/ài. Mọi thứ thật hoàn hảo, nhưng có cái gì đó không đúng. Cảm giác bất an lan tỏ/a d/ọc số/ng lư/ng, một bản năng trỗi dậy mạnh mẽ từ trong m/áu th/ịt. Sự biế/n d/ạng này không giống một người vừa gặp t/ai n/ạn gia/o thông bình thường. Nó quá gọn gàng, quá câm lặng.
Tiếng khóc của mẹ kế vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng: “Con ơi là con, sao con lại bỏ mẹ mà đi sớm thế này?” Tôi ngh/iến ch/ặt răng, giữ khuôn mặt vô cảm lạnh lùng. Bà ta là bậc thầy của nghệ thuật diễn xuất. Đôi mắt bà ta không hề đỏ hoe, chỉ có những giọt nước mắt được nhỏ ra đúng lúc từ những giọt thuốc nhỏ mắt. Bố vợ tôi đứng bên cạnh, nhưng ánh mắt ông ta lại không hướng về phía quan tài. Ông ta đang quan sát tôi, kiểm tra phản ứng của tôi, như thể đang xem con mồi đã thực sự rơi vào bẫy hay chưa.
Tôi bước lùi lại, đôi bàn tay nắm chặt đến mức những khớp xương trắng b/ệch. Khi quay người lại, tôi chạm mặt một l/ão ă/n m/ày đang ngồi co ro ở góc cổng nghĩa trang. Lão ta gầy gò rá/ch rư/ới, cái nhìn đục ngầu nhưng sắc bén đến lạ thường. Khi chỉ còn cách vài bước chân, lão khẽ nhếch mép, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ để hai chúng tôi nghe thấy: “Người trong qu/an tà/i không phải vợ cậu đâu.” Tôi đứng sững lại, một luồng điện chạy dọ/c sốn/g lưng, nhưng tôi không để lộ bất kỳ sự xao động nào. “Lão già, lão biết mình đang nói gì không?” Lão ă/n mà/y cười nhạt: “Hãy nhìn lại đi, tập trung vào những thứ mà cậu tự tay tặng cô ấy.”
Tôi quay lại tiến về phía qua/n tà/i thêm một lần nữa. Lần này tôi tập trung vào bàn tay đang được đặt trang trọng trên ng/ực th/i th/ể. Chiếc nhẫn cưới tôi tặng Mai – chiếc nhẫn mà tôi đã tỉ mỉ yêu cầu thợ kim hoàn khắc ký tự đặc biệt ở mặt trong – giờ đây không còn ở đó nữa. Thay vào đó là một chiếc nhẫn rẻ tiền, mặt đá đục, thiết kế thô kệch. Tôi nhớ như in, chiếc nhẫn của Mai là vàng trắng, đính một viên kim cương nhỏ, bên trong khắc chữ “P” và “M” lồng vào nhau. Còn thứ đang hiện hữu trước mắt tôi, đây là một món đồ g/iả.
Cảm giác nghẹt thở ập đến. Sự đ/au đớ/n biến mất, thay vào đó là một cơn th/ịnh n/ộ lạnh lẽo đang lan tỏa. Tại sao? Tại sao họ phải làm như vậy? Họ đã làm gì với Mai? Tôi nhìn lại bố vợ, nhìn lại mẹ kế, họ đang cười một nụ cười kín đáo, đầy đắc thắng khi thấy tôi bước ra với khuôn mặt sầu thảm. Họ tin rằng tôi đã hoàn toàn bị l/ừa.
“Phong, con đau lòng lắm phải không?” Tiếng bố vợ vang lên đều đều và gi/ả d/ối. Ông ta đặt tay lên vai tôi, một cái vỗ tay mang tính thủ tục. “Con hiểu mà bố.” Tôi gạt tay ông ta ra rồi bước về phía xe ta/ng. Trong lòng tôi, hàng ngàn câu hỏi đang nổ tung. Nếu người trong q/uan tà/i không phải Mai, vậy thì Mai đang ở đâu? Tại sao cô lại biến mất ngay đúng lúc vụ tai nạn kinh hoàng xảy ra?
……………………………………………
HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên…
Đêm đó, tôi tìm được Mai trong một căn nhà ngoại ô bí mật. Cô ấy gầy đi rất nhiều, gương mặt xanh xao nhưng đôi mắt vẫn kiên định. Chúng tôi đứng nhìn nhau, im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng nhịp tim đập dồn dập. “Anh đã tìm ra rồi.” Mai lên tiếng, giọng khàn đi nhưng đầy sức sống. Tôi tiến lại gần, bàn tay run rẩy khi chạm vào khuôn mặt cô. “Em không thể ở đây lâu. Họ đang bắt đầu giăng bẫy tài sản.” Mai bước lùi lại, giữ khoảng cách với tôi. “Em biết Thanh đã cho em xem báo cáo. Họ đang ép anh ký giấy ủy quyền. Đúng không?” Tôi gật đầu. “Sáng mai luật sư Lâm sẽ đến.”
Mai nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều được sắp xếp khoa học: thiết bị truyền tin, bản đồ sơ đồ tài chính. “Chúng ta cần một thỏa thuận, Mai. Anh sẽ không thể bảo vệ em nếu anh bị lộ.” Mai gật đầu: “Anh nghe đây, từ giờ phút này chúng ta không được phép gặp nhau trực tiếp nữa. Mọi liên lạc phải qua kênh mã hóa. Anh hiểu tại sao không?” Tôi gật đầu. “Họ có thiết bị định vị gắn trên xe của anh, thậm chí cả trong điện thoại mà bố vợ anh đã tặng anh. Chỉ cần anh đến gần em quá một lần nữa, họ sẽ lần ra địa chỉ này.”
Mai bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. “Quy tắc đầu tiên, đừng bao giờ tìm đến đây, trừ khi em phát tín hiệu khẩn cấp. Quy tắc thứ hai, anh phải tiếp tục đóng vai người hóa bụa đau khổ. Hãy để họ tin rằng anh đã mất tất cả ý chí chiến đấu.” Tôi nhìn cô, lòng đầy quyết tâm: “Em sẽ bắt đầu thâm nhập vào các dự án đầu tư của bố vợ dưới một cái tên khác. Chúng ta sẽ dùng chính lòng tham của họ để bẫy họ.”
Ngày chuyển giao tài sản đến, bố vợ tôi ký vào bản di chúc giả với nụ cười đắc thắng. Nhưng ngay khi cây bút vừa đặt xuống trang giấy, cánh cửa phòng họp bật mở. Không phải cảnh sát bước vào trước mà là một bóng hình mảnh mai trong bộ váy trắng thuần khiết, điềm tĩnh bước vào căn phòng như thể bước ra từ một giấc mơ. Bố vợ tôi đánh rơi cây bút máy. Ông ta đứng bật dậy, đôi mắt trợn ngược, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. “Mai… mày, mày là người hay ma?” Mai dừng lại cách ông ta ba bước chân, nhìn thẳng vào mắt ông ta: “Con là người bố ạ, người mà bố đã cố gắng đẩy vào quan tài để nuốt chửng tài sản. Con là người mà sự hiện diện của con chính là cơn ác mộng lớn nhất của bố.”
Mẹ kế ngã khỵu xuống sàn, miệng lẩm bẩm những từ vô nghĩa. “Không thể nào, tao đã cắt phanh xe, tao đã thấy nó lao xuống vực, làm sao mày có thể còn sống?” Mẹ kế gào lên điên dại, câu hỏi đó như một lời thú tội trực tiếp vang dội khắp căn phòng. Tôi bước lên phía trước, đặt tay lên vai Mai: “Bà quên rằng không phải tất cả những gì bà thấy đều là sự thật. Bà đã cắt phanh xe nhưng bà không bao giờ có thể cắt đứt được sự tỉnh táo của con người.”
Tiếng bước chân gấp gáp của lực lượng cảnh sát vang lên ở hành lang. Luật sư Lâm đứng dậy, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ thanh thản. Ông lấy ra một tệp hồ sơ khác từ chiếc cặp của mình, đưa thẳng cho viên chỉ huy đội cảnh sát: “Đây là bản di trúc gốc và bằng chứng về vụ lừa đảo tài sản cũng như âm mưu sát nhân của hai người này.” Cảnh tượng thật náo loạn. Những kẻ từng đầy uy quyền, giờ đây đang bị còng tay lê bước ra khỏi căn phòng mà chúng từng coi là thánh địa của lòng tham. Sự hoảng loạn của chúng khi nhìn thấy Mai, người chết trở về, chính là hình phạt đáng sợ nhất. Tôi siết chặt tay Mai, chúng tôi đã làm được. Lớp khăn tang dối trá đã bị xé bỏ để lộ ra tử huyệt mà chúng đã tự đào cho chính mình. Mọi thứ cuối cùng cũng đã được sáng tỏ. Bản án của pháp luật có thể kết thúc sau vài thập kỷ, nhưng bản án lương tâm sẽ đeo bám chúng đến hơi thở cuối cùng.





