Vợ LíпҺ Tảo Tầп Nuȏι Mẹ CҺồпg M/ù Lò/a Bị CҺị Dȃu Đ/uổι KҺỏι NҺà Và Màп Xuất Hιệп Bất Ngờ Sau 10 Năm….
Làng Vực dùng mình đón đợt gió mùa đông bắc đầu tiên. Hơi lạnh luồn qua từng khe ngói cắ/t vào d/a th/ịt buốt tậ/n xư/ơng. Trong cái ngõ sâu hun hút rêu phong ấy, ngôi nhà ngói ba gian sập xệ của bà Hiền dường như bị thời gian bỏ quên. Mấy bà hàng xóm tụ tập đầu ngõ xì xào rằng Bích Thảo đúng là d/ại d/ột hết phần thiên hạ. Trẻ trung như thế không đi bước nữa tìm bến đỗ bình yên, lại đâm đầu vào hầ/u h/ạ bà mẹ chồng m/ù lòa ố/m y/ếu và th/ờ một người chồng bặt vô âm tín 10 năm trời.
10 năm, một thập kỷ đằng đẵng trôi qua. Nhớ ngày đó, Tuấn chồng Bích Thảo lên đường nhận nhiệm vụ đặc biệt ở vùng biên giới xa xôi. Anh là lính biên phòng, vóc dáng cao to vạm vỡ, nụ cười hiền khô rọi nắng ấm áp. Ngay khoác ba lô đi, anh hứa rằng xong đợt công tác sẽ xin chuyển về gần nhà. Thế rồi một trận lũ quét lịch sử ập xuống. Cả trạm gác bị dòng nước hung dữ cuốn phăng. Đội cứu hộ tìm kiếm suốt mấy tháng nhưng chẳng thấy tung tích anh đâu.
/
Bà Hiền nghe tin con trai gặp n/ạn, g/ào kh/óc đến mức cạn cả nước mắt. Nỗi đa/u x/é ru/ột khiến đôi mắt bà mờ dần rồi chìm vào bóng tối vĩnh cửu. Còn Bích Thảo, cô không khóc v/ật v/ã, nhưng nỗi đau lặn vào tận xư/ơng t/ủy. Cô kiên quyết ngăn cản họ hàng lập bàn th/ờ: “Anh ấy chưa về, chưa thấy người, con quyết không để ta/ng.” Câu nói đanh thép của người vợ mới tròn 22 tuổi khiến ai nấy xót xa rơi lệ nhưng cũng lắc đầu ng/ao ngá/n.
Từ đó, một tay Thảo gánh vác cả gia đình. Bữa cơm hằng ngày, tiền thuốc thang cho mẹ chồng, tất cả trông vào gánh rau muống, đậu phụ cô tần tảo thức khuya dậy sớm. Bà Hiền từ ngày mù lòa sinh ra trái tính trái nết. Có đêm đông buốt giá, bà đập vỡ bát cơm, gào thét gọi tên Tuấn. Thảo chỉ biết lao vào ôm lấy thân hình gầy gò của mẹ, hai mẹ con nức nở khóc òa giữa đêm khuya thanh vắng.
Nghịch cảnh ở đời chớ trêu thay, cái gai trong mắt Bích Thảo lại chính là vợ chồng người anh trai chồng – Hùng và Yến. Ở chung trên mảnh đất hương hỏa ông cha để lại, nhà Hùng xây nhà tầng khang trang, cố tình che khuất cả ánh nắng của gian nhà ngói cũ rũ rượi của bà Hiền. Hùng mang tiếng là con trai trưởng nhưng độ sợ vợ phải xếp hạng di tích lịch sử. Còn Yến thì lúc nào cũng mặc váy áo súng xính nhưng chưa bao giờ đụng tay giặt cho mẹ chồng lấy một tấm áo.
Nghe phong thanh đất làng Vực đang tăng giá vùn vụt, mụ Yến đêm nào cũng rót mật vào tai chồng: “Ông xem, phải tốn/g cổ m/ẹ con nó về bên ngoại cho rảnh n/ợ. Đất này là của con trai đích tôn. Mảnh vườn mà phân lô bán nền thu về cả mấy chục tỷ.” Hùng chỉ biết ậm ừ, phần vì hèn, phần vì bị ma lực của tiền làm mờ mắt.
Đêm mưa phùn rét ngọt, Yến xông vào nhà, ném sấp giấy tờ xuống chiếu: “Bà già nghe đây. Ngày mai người ta đến san lấp. Tôi thu xếp cho bà một chỗ dưới gian bếp cũ. Còn Thảo, cô xách đồ đi nơi khác mà sống. Nhà tôi không có chỗ chứa loại hóa ph/ụ nuôi b/áo cô suốt 10 năm.” Bà Hiền nghe như sé/t đ/ánh ngang tai, đứng dậy định giữ đất nhưng vấp ghế ngã nhào, trán chảy má/u tư/ơi. Thảo lao tới đỡ mẹ, mắt trợ/n tr/òn nhìn vợ chồng anh: “Sao anh chị nh/ẫn tâ/m thế? Mẹ còn sống, đạo lý làm con để đâu?”
Yến chỉ tay sát mặt Thảo: “M/ày là cái thá gì mà dám lên giọng? Chồng mày ch/ết 10 năm rồi. Tao cho m/ày ở nhờ là phúc đức tám đời. Hùng, còn câm như hến thế à? Bảo người ta dọn đồ đi!” Hùng lý nhí: “Thảo, anh chị bí bách. Em còn trẻ, tự lo thân đi. Mẹ để anh chị phụ trách.” Thảo gà/o lên: “Anh bảo để mẹ mù lòa nằm dưới gian bếp ẩm thấp đầy ch/uột bọ? Anh là con trai trưởng đấy!”
Bà Hiền đau đớn: “Thảo, mẹ ch/ết cũng phải ch/ết ở mảnh đất này.” Rồi bà ngã xuống nền xi măng. Yến cười khẩ/y: “Gớm, lại trò kh/ổ nh/ục kế. Khôn hồn dọn đồ trong đêm nay!”
Thảo cõng mẹ chồng dạt ra bãi đất trống cuối làng, cái lò gạch cũ bỏ hoang. Cô vá víu tấm bạt che gió cho mẹ, sáng nhặt ve chai, trưa rửa bát thuê, tối bóc vỏ hạt điều đến tứa máu. Bà Hiền thương con dâu, nhiều đêm ôm bụng đói gi/ả vờ ngủ, nhưng tiếng sôi ùng ục lại b/án đứ/ng bà. Trong khi đó, vợ chồng Hùng Yến nổi lên như cồ/n nhờ đống tiền đền bù. Chị Yến đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, Hùng tậu xe hơi gầm cao. Họ tuyệt nhiên không một lần đảo bước ra cái lò gạch cũ xem mẹ đẻ ra sao.
Rồi một chiều trạng vạng, xe biển đỏ quân đội đỗ trước lều rách. Vị chỉ huy nghẹn ngào cất lời: “Đơn vị chính thức công nhận đồng chí Tuấn đã hy sinh. Đây là giấy báo tử.” Bầu trời trong mắt Thảo sụp đổ. Cô gào khóc, khước từ chạm vào tờ giấy. Bà Hiền ng/ã g/ục, lên cơn ta/i bi/ến.
Ngay chiều hôm sau, Yến kéo Hùng đến tận phòng bệnh đòi giấy báo tử: “Mày chỉ là con dâu, chồng ch/ết là người ngoài. Đưa giấy đây cho vợ chồng tao nhận tiền!” Thảo đứng phắt dậy, t/át một cú trời giáng vào mặt Yến: “Cu/ốn x/éo ngay! Tiền của anh Tuấn là máu th/ịt để phụng dưỡng mẹ. Kẻ nào d/ám cư/ớp, tôi thề có làm qu/ỷ cũng bắt kẻ đó xuống đị/a n/gục!” Giọng nói đanh thép vang vọng cả hành lang. Vợ chồng Hùng run rẩy lủi nhanh.
Ba ngày sau, Yến dẫn gi/ang h/ồ đến uy hi/ếp, đòi bà Hiền phải “về với con” nếu Thảo không ký giấy ủy quyền. Tên cô/n đ/ồ giơ tay tá/t Thảo – nhưng một bàn tay rắn chắc như kìm sắt đã tóm gọn cổ tay hắn, bẻ gập lại. Chủ nhân bàn tay là người đàn ông cao lớn mặc quân phục, trên ve áo là quân hàm cấp tá, gương mặt với vết sẹo mờ bên mắt………………………………….
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
– Tuấn!
“Tuấn, có phải anh thật không?” Thảo nghẹn ngào chạm vào bờ vai vạm vỡ của anh. Anh ôm chặt lấy vợ vào lòng: “Là anh. Anh đã về rồi đây, Thảo ơi.”
Vị chỉ huy giải thích: 10 năm trước, Tuấn bị cuốn sang bên kia biên giới, mất trí nhớ. Gần đây, trong chuyên án hợp tác quốc tế, lực lượng biên phòng giải cứu được anh. Về tờ giấy báo tử là sai sót đáng tiếc, nhầm thông tin với một chiến sĩ khác.
Tuấn ném tập hồ sơ trước mặt vợ chồng Hùng: “Mảnh đất đó cha để lại chia đều cho cả hai. Việc anh chị làm giả chữ ký cướp tiền đền bù là lừa đảo chiếm đoạt. Khoản tiền chị Yến đổ vào dự án ma đã bay hơi hết.” Yến ngất lịm, Hùng bò lết xin tha. Tuấn lạnh lùng: “Pháp luật sẽ phán xét. Xe công an sẽ đến còng tay các người.”
Bà Hiền được chuyển lên phòng VIP, mời giáo sư thần kinh đầu ngành về hội trận. Sáng hôm sau, bà đã cử động và gọi được tên con. Đôi mắt mù lòa không thể nhìn thấy ánh sáng, nhưng trong đó ngập tràn hạnh phúc viên mãn. Bích Thảo gục đầu vào lồng ngực Tuấn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ. Những tia nắng vàng hiếm hoi của mùa đông xua tan cái lạnh thấu xương. Người đàn ông của đời cô đã thực sự trở về, tự tay vạch trần mọi tội ác và đến đáp một cách vẹn tròn nhất cho tình yêu son sắt thủy chung.





