Mới Sinh Co/n G/ái Được 3 Ngày, Mẹ Chồng Đu/ổi Tôi Ra Kh/ỏi Nhà – Nhưng 30 Phút Sau Cả Nhà Q/uỳ Xuống X/in Tha!

Mới Sinh Con Gái Được 3 Ngày, Mẹ Chồng Đuổi Tôi Ra Khỏi Nhà – Nhưng 30 Phút Sau Cả Nhà Quỳ Xuống Xin Tha!
Tôi chưa từng nghĩ cuộc đời mình sẽ có lúc rơi vào hoàn cảnh trớ trêu đến như vậy. Bị đu/ổi r/a khỏi nhà sau khi sinh con đúng ba ngày. Thứ tôi đang trải qua không giống một cơn á/c mộ/ng vì ác mộng có thể tỉnh dậy. Còn đây là sự thật rành rành và nhụ/c nh/ã.
Sáng hôm đó trời đổ mưa rả rích. Tôi đang ngồi tựa lưng vào thành giường, đứa con đ/ỏ hỏ/n trong tay vừa b/ú xong, mắt lim dim, hơi thở còn y/ếu ớ/t như s/ợi chỉ. Vết rạ/ch tầng sinh m/ôn vẫn còn đa/u nh/ói, từng bước di chuyển cũng khiến tôi phải rón rén như đi trên miếng chai. Sữa chưa về nhiều, con kh/óc nhiều c/ữ đêm qua, tôi mất ngủ, mắt thâ/m quầ/ng, môi kh/ô kh/ốc.
Bỗng “rầm!” Cửa phòng ngủ bị đá văng ra. Mẹ chồng tôi sầm sập bước vào, tay xách cái thau nhựa đỏ. Bà không nhìn cháu nội, không hỏi tôi có đang m/ệt hay không. Bà chỉ trừ/ng m/ắt, giọng rít qua kẽ răng: “Sao mà còn ngồi đó? dậy mà dọn phòng lâu nhà đi, sin/h xong rồi tính nằm ăn nằm nghỉ cho tới bao giờ nữa hả?”
Tôi ngước lên khẽ nhăn mặt vì động vào cơ bụng: “Mẹ ơi, con m/ới sin/h được có ba bữa, con chưa đi nổi cầu thang nữa mẹ.” Bà chẳng hề đ/ộng lòng, ngược lại tiến tới hất cái chăn mỏng tôi đang đắp, chỉ tay vào chiếc nôi nhựa bên cạnh: “Đ/ẻ ra cái thứ con gái còn nằm dạ như bà hoàng được hả? Đúng là cái đồ v/ô ph/úc.”
Tôi ch/ết lặng, tay ù đi, tim th/ắt lại. Câu “v/ô p/húc” cứ vang đi vang lại như ki/m châ/m vào ng/ực. Đứa con nghe tiếng bà cũng thảng thốt giật mình, o/à kh/óc, đôi tay bé tí vung vẫy. Tôi ôm nó vào lòng, vỗ nhẹ lưng con mà trong lòng hoảng loạn. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải bảo vệ con mình khỏi chính bà nội của nó.
Đúng lúc đó, chồng tôi bước vào. Anh đứng ở ngưỡng cửa, hai tay đút túi quần, mắt liếc qua tôi rồi dừng ở mẹ. “Mẹ ơi, mẹ đừng có la nữa, cổ mớ/i si/nh xong mà.” Một tia hy vọng lóe lên. Tôi nhìn anh, ánh mắt cầu khẩn, tưởng đâu anh sẽ bước tới che chắn cho hai mẹ con. Nhưng không, anh quay sang tôi, giọng nhạt như nước lã: “Con gái hay con trai gì cũng là con hết á, nhưng mà anh lại là đí/ch t/ôn, mẹ nói vậy cũng có phần đúng.”
Tôi như bị dội gáo nước lạnh giữa trời đông. Mắt tôi cay xè. Anh vừa nói gì? Con mình là v/ô ph/úc, là không đáng để ở lại cái nhà này? Anh cúi đầu không đáp, chỉ lẩm bẩm: “Em đừng làm căng, không đáng đâu. Mẹ chỉ nói vài câu thôi, có gì đâu mà em phải làm lớn chuyện.”
Ba chồng tôi đứng ở cửa, ông nhíu mày, giọng nhỏ xíu: “Bà nó à, con nhỏ nó mới sinh xong, bà đừng nói nặng nữa, nó yếu, nó còn cần nghỉ ngơi.” Nhưng ông chưa nói hết câu đã bị bà qu/át th/ẳng: “Ông ngậ/m miệ/ng lại đó. Cái nhà này ông là chủ hay tôi là chủ? Ông bênh nó thì ông đi mà dọn dẹp cho n/ó đi.”
Em chồng tôi, con bé năm nay mới học năm hai đại học, đứng tựa vào tủ áo, tay cầm điện thoại quay, không che giấu sự hả hê: “Để em đang TikTok con dâu lư/ời biế/ng cho lên xu hướng ha.” Tôi quay sang, miệng mấp máy nhưng không thốt được lời nào.
Mẹ chồng tôi còn bật cười: “Đó phải để cho thiên hạ biết. Con dâu không biết đ/ẻ thì phải biết xấu/ h/ổ. Đ/ẻ con gái mà cứ nằm như bà hoàng ai chấp nhận cho nổi. Để tao soạn sẵn đồ cho rồi biến khỏi đây giùm một cái đi.”
Tôi ngồi thập thò bên mép giường, lưng tựa vào tường, tay siế/t chặt đứa con đang gào khóc. Mỗi nhịp khóc của con như một nh/át d/ao khoét vào lòng tôi. Nhưng lạ thay, giữa cơn hỗn loạn đó, đầu tôi lại chưa bao giờ tỉnh táo đến thế. Không còn nước mắt, không còn van xin. Tôi biết rõ nếu lúc này còn mong đợi một sự thương hại hay bênh vực nào từ người nhà chồng, thì tôi không chỉ bất lự/c mà còn dại dột.
Tôi cúi xuống khẽ áp môi lên trán con. Rồi rút điện thoại ra bấm dãy số quen thuộc mà tôi từng thề là chỉ dùng khi thật sự không còn đường lui. Điện thoại chỉ đổ một hồi chuông, giọng nữ trầm bên kia đã vang lên dứt khoát: “Di Hoa, nghe đây, cháu ổn không?” Tôi siết môi, giọng nghẹn lại nơi cổ, nhưng vẫn gằn ra từng chữ: “Dì ơi, cháu và con cần đi khỏi đây, càng nhanh càng tốt, là ngay bây giờ.” Bên kia im lặng chừng một giây rồi dì nói gọn lỏn: “Chờ đó.”
Tôi buông máy xuống, ngẩng đầu lên. Mẹ chồng vẫn đang loay hoay gấp đống quần áo của tôi ném vào túi nilon, miệng lẩm bẩm c/hửi r/ủa. Rồi như ch/ửi chưa hả c/ơn tứ/c, bà bất ngờ quay phắt lại, dí sát mặt tôi rồi thẳng tay ấn mạnh trán tôi xuống giường: “Cái loại như mà/y mà đòi lên giọ/ng hả? Một đ/ứa không ti/ền, không ch/a không m/ẹ, đ/ẻ ra cái đ/ứa c/on g/ái như mà/y thì có quyền gì?”
Cú ấn bất ngờ khiến vết rạch chưa khô như bị ai đó lấy dao khứa mạnh. Tôi bật lên một tiếng nghẹn, vừa đau vừa n/hục nh/ã. Nhìn sang chồng, anh ta đứng chỉ cách vài bước chân, nhưng ánh mắt lại hướng ra cửa sổ, bàn tay đút túi, miệng mím chặt. Im lặng, không ai can, không ai bước tới.
Rồi tôi nghe thấy tiếng động cơ xe rõ ràng, mạnh mẽ và không thể lẫn vào đâu được. Vọng từ ngoài cổng, không phải một mà là ba chiếc. Ba chiếc xe đồng loạt rền vang rồi dừng lại trước cửa nhà chồng tôi. Cả gian phòng im bặt. Mẹ chồng đứng khựng lại, tay ngưng giữa chừng khi đang buộc miệng túi nilon. Bà quay phắt lại, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Cái gì vậy? Ai đến đó?”…………….
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
👇👇👇
Không đợi tôi trả lời, bà chạy ra ban công nhìn xuống, rồi gần như ngay lập tức bật lên một tiếng thất thanh: “Trời đất ơi! Hưng, mày ra coi họ là ai vậy?” Chồng tôi chạy ra ban công rồi quay vào nhìn tôi, vẻ mặt hoang mang: “Em gọi ai thế? Em làm cái trò gì vậy?” Anh ngó xuống thấy đoàn người áo đen bước xuống xe, hàng xóm lấp ló sau cánh cổng, anh tái mặt.
Tôi đứng lên, không còn run nữa. Tôi bế con quay về phía anh, giọng khản đặc nhưng dứt khoát: “Mai mốt anh nghĩ còn có mai mốt nữa sao?”
Tôi bước qua ngưỡng cửa, tay ôm con gái ba ngày tuổi. Ba chiếc xe đen đậu kín mặt ngõ. Giữa họ là một người phụ nữ bước ra cuối cùng – dì Hoa, bác sĩ trưởng khoa một bệnh viện lớn, người từng nói với tôi: “Cháu còn cha mẹ thì dì chỉ là người ngoài, nhưng bây giờ nếu cháu bị đẩy vào đường cùng, dì sẽ là chốn lui về của cháu.”
Dì bước chậm rãi đến giữa sân, dừng lại trước mẹ chồng tôi. Giọng dõng dạc không cần cao mà vẫn đủ sức xé tan bầu không khí đặc quánh: “Ai là người đuổi sản phụ vừa sinh ra khỏi nhà?” Mẹ chồng tôi bất ngờ, lùi lại nửa bước, rồi bật ra nụ cười khô khốc: “Cô là ai mà dám đến nhà người ta?”
Dì Hoa giơ bảng tên có huy hiệu đỏ lên trước mặt bà: “Tôi là người giám hộ y tế được ủy quyền hợp pháp trước sinh cho sản phụ Nguyễn Thị Thanh Tâm. Tôi có quyền giám sát tình trạng sức khỏe của sản phụ và cháu bé. Và tôi đã gọi xe cấp cứu đến đưa cả hai về viện kiểm tra. Đồng thời tôi đang báo công an phường vì hành vi đuổi sản phụ ra khỏi nhà – một hành vi có dấu hiệu bạo hành hậu sản.”
Mẹ chồng tôi nuốt nước bọt đánh ực, tay vô thức vung lên chỉ vào tôi: “Cô ta nói quá lên thôi. Tôi chỉ quát có mấy câu, còn đang định bưng cháo gà lên cho nó kia kìa. Làm gì có chuyện đuổi.”
Em chồng tôi từ trong nhà hớt hải chạy ra, tay cầm điện thoại như sắp quay tiếp: “Ơ, chuyện nhà người ta thì để người ta tự giải quyết, ai lại bưng chuyện trong nhà ra phô trương như vậy?” Dì Hoa không nhìn thẳng vào mặt con bé, chỉ liếc nhẹ: “Cô là người quay clip đăng TikTok đúng không? Nếu tôi gửi đoạn clip ấy cho trường cô đang học, theo điều lệ đạo đức sinh viên, hành vi này đủ để xem xét đình chỉ học tập. Cô nghĩ mình còn bao nhiêu cơ hội sau đó?”
Đúng lúc đó, chồng tôi bước ra: “Mẹ chỉ nóng quá nên hơi nặng lời thôi. Còn em, em cũng làm quá rồi đó. Em định làm bẽ mặt cả nhà anh hay là sao?” Tôi nhìn anh: “Bẽ mặt gia đình anh không phải vì em, mà là vì chính anh. Người đứng nhìn vợ mình ôm con, máu vẫn chưa khô, bị mẹ ruột anh mắng nhiếc, đuổi ra đường mà vẫn nghĩ đó là chuyện nhỏ.”
Ba chồng tôi từ nãy giờ vẫn im lặng, lúc này ông lên tiếng, giọng dứt khoát lạ thường: “Dì cứ đưa nó đi đi. Ở đây nó không sống nổi nữa đâu. Mà cũng không nên sống ở đây nữa.”
Tôi ngồi trong cuộc họp khẩn tại trụ sở ủy ban phường. Mẹ chồng, chồng và em chồng tôi ngồi phía bên kia. Người phụ trách phiên họp lên tiếng: “Theo quy định tại Luật Hôn nhân Gia đình và Luật Bảo vệ Phụ nữ và Trẻ em, hành vi đuổi sản phụ mới sinh ra khỏi nơi cư trú có dấu hiệu xâm hại thể chất và tinh thần, có thể bị xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm dân sự.”
Mẹ chồng tôi lập tức phản ứng: “Tôi đâu có đụng tay đụng chân gì. Nó mới sinh, tôi bảo nó nghỉ ngơi vậy mà cô ta lại lật lọng nói là tôi đuổi khỏi nhà. Dâu thời nay đúng là nhạy cảm quá rồi.”
Dì Hoa rút ra một tập hồ sơ: “Đây là lời khai của bác sĩ điều trị trực tiếp. Đây là bản trích xuất camera của nhà đối diện, ghi rõ hình ảnh bà vông chân đá sản phụ và giọng quát tháo vang khắp ngõ. Còn đây là ba lời khai có xác nhận của tổ trưởng dân phố từ những người hàng xóm trực tiếp chứng kiến.”
Cả căn phòng im lặng. Mẹ chồng tôi lập tức chuyển giọng: “Tôi có quát á thì có, nhưng mà ai làm mẹ chồng rồi mà không quát con dâu? Tôi lo nó ở cữ buồn phiền nên bảo nó dọn dẹp nhà cửa đi cho tỉnh táo. Ai ngờ nó lại nghĩ là tôi đuổi nó.”
Ba chồng tôi bước vào, ông khẽ đặt tay lên mặt bàn: “Tôi xin phép được phát biểu. Tôi là người chứng kiến toàn bộ sự việc. Tôi thấy vợ tôi xông vô phòng con dâu, đá tung đồ đạc, quát tháo đuổi đi như đuổi kẻ thù. Tôi đứng ở bậc thềm, tay nắm lan can, miệng muốn nói mà cổ tôi không thốt ra được chữ nào. Tôi hèn. Tôi biết là mình hèn, nhưng hôm nay tôi không muốn cái hèn của mình khiến cho con bé phải tiếp tục chịu đựng nữa.”
Tôi đứng lên, ôm con, nhìn về phía các thành viên ủy ban: “Tôi sẽ không kiện, cũng không đòi tiền. Tôi chỉ muốn con tôi được lớn lên trong một môi trường sạch sẽ, không có những câu như ‘con gái thì vô phúc’ hay ‘sinh con gái thì phải ra khỏi nhà’. Nếu pháp luật có thể bảo vệ mẹ con tôi thì hôm nay tôi xin phép được ly thân, còn ly hôn tôi sẽ tự nộp đơn.”
Chồng tôi giật mình: “Em nói gì? Em định ly hôn?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Không phải định mà là em quyết rồi. Một người mẹ bị đuổi ra khỏi nhà chỉ ba ngày sau sinh, không cần phải đợi thêm ba năm nữa để nhận ra mình nên ra đi đâu.”
Tôi ký vào đơn ly hôn đơn phương. Quyền nuôi con thuộc về tôi. Chồng tôi bị công ty cho nghỉ việc vì hình ảnh cá nhân ảnh hưởng xấu đến uy tín. Mẹ chồng tôi bị tổ dân phố nhắc nhở trong buổi họp cư dân. Em chồng bị nhà trường đình chỉ một học kỳ vì đăng tải thông tin bôi nhọ danh dự người khác.
Một tuần sau, tôi trở lại bệnh viện tái khám. Ba chồng tôi xuất hiện, trên tay là chiếc xe đẩy trẻ em mới nguyên. Ông nói: “Ba xin lỗi, ba biết mình đã sai quá lâu. Bây giờ ba chuyển ra ở riêng rồi, ở dưới quê, ba xin làm thủ thư ở thư viện xã. Ba chỉ mong con cho phép ba được làm một ông nội tử tế cho con bé.”
Tôi không biết phải trả lời ông ra sao. Có những lời xin lỗi, nếu đến từ miệng người khác trong gia đình đó, tôi sẽ thấy giả tạo. Nhưng từ ông, tôi tin là thật lòng.
Tôi một người phụ nữ từng bị đuổi ra khỏi nhà sau sinh đúng ba ngày, giờ đây có quyết định ly hôn đã được đóng dấu, có quyền nuôi con, có nơi ở ổn định và một công việc bán thời gian. Mỗi buổi sáng tôi pha trà, thay tã cho con, rồi tranh thủ viết vài dòng nhật ký. Tối tôi ngồi đọc sách cho con nghe. Không còn tiếng la mắng, không còn ánh mắt dò xét, chỉ còn tôi, con và ánh đèn ngủ ấm áp trong căn phòng nhỏ.
Tôi không cần trả thù ai. Tôi chỉ cần cho họ hiểu rằng một người mẹ dù yếu đuối vẫn là một con sư tử khi con mình bị tổn thương. Sự thật đã lên tiếng thay tôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!