Mẹ CҺồпg Ngàү Nào Cũпg Mắпg Coп Dȃu Lẳпg Lơ, Đếп KҺι Bị Bắt Quả Taпg Bước Ra Từ NҺà NgҺỉ KҺιếп Bà NҺục пҺã Ê CҺḕ

Mẹ CҺồпg Ngàү Nào Cũпg Mắпg Coп Dȃu Lẳпg Lơ, Đếп KҺι Bị Bắt Quả Taпg Bước Ra Từ NҺà NgҺỉ KҺιếп Bà NҺục пҺã Ê CҺḕ
Mẹ chồng tôi lúc nào cũng miệng lưỡi cay độc, chẳng bao giờ bỏ qua cơ hội bới móc bôi nhọ tôi trước mặt chồng và cả hàng xóm. Bà luôn coi tôi là kẻ lẳng lơ, trơ trẽn trong khi bản thân lại sống hai mặt. Tôi đã cố nhịn, cố chịu đựng nhưng mọi thứ thay đổi hoàn toàn kể từ ngày tôi tận mắt thấy bà tay trong tay với một người đàn ông lạ bước ra từ nhà nghỉ.
Bữa cơm tối hôm đó, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Tôi vừa gắp miếng rau thì mẹ chồng đã liếc tôi từ đầu đến chân, giọng chua chát vang lên ngay trước mặt cả nhà: “Con dâu à, dù sao cũng là phụ nữ có chồng rồi, ăn mặc phải đứng đắn đi. Cái váy màu mè như vậy, ra đường người ta lại tưởng là con đi câu trai đó.” Tôi nuốt nước bọt, cố giữ giọng nhỏ nhẹ: “Dạ, cái này con mặc ở nhà thôi á mẹ, với lại đây là váy ngủ mà.”
Bố chồng đặt đũa xuống, chậm rãi nói như thể xoa dịu: “Thôi bà, nó mặc cái gì kệ nó, miễn sao nó thoải mái là được rồi.” Nhưng mẹ chồng lập tức gằn giọng quay sang ông: “Ông thì biết cái gì? Tôi nhìn người ta lâu rồi. Cái kiểu đàn bà mà cứ lẻo đẻo trước mặt chồng người ta, tôi thừa hiểu nó trơ trẽn lắm.” Nói đến đây, bà cố tình nhấn mạnh hai chữ “chồng người ta”, ánh mắt liếc thẳng về phía bố chồng khiến tôi sững sờ.
Chồng tôi lúng túng lên tiếng: “Mẹ à, thôi mẹ để yên cho con ăn cơm đi, vợ con không có như vậy đâu.” Mẹ chồng hất hàm, giọng căng như chặn họng: “Mày bị nó bịt mắt rồi, tao là mẹ của mày. Tao không thương mày thì tao đã chẳng nói. Coi chừng mất vợ thì lúc đó đừng có mà khóc.” Tôi cắn chặt môi, cảm giác như có ai bóp nghẹt cổ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống bát cơm mặn chát.
Sáng hôm sau, tôi xách giỏ đi chợ về. Từ xa đã nghe tiếng mẹ chồng vang vọng giữa nhóm mấy bà hàng xóm: “Các chị không biết đâu, tôi khổ tâm dữ lắm. Con dâu nhà tôi đó, ngày nào nó cũng trang điểm lòe loẹt, mặc cái quần bó sát người đi ra đi vô. Tôi sợ chứ, sợ nó quyến rũ cả bố chồng nó đó các chị ạ.” Tôi đứng phía sau, tay siết chặt quai túi đến trắng bệt.
Chiều thứ bảy, trên đường từ siêu thị về, tôi rẽ ngang một con phố vắng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng: mẹ chồng tôi bước ra từ một nhà nghỉ cũ kỹ, tay trong tay với một người đàn ông lạ mặt. Họ cười nói rôm rả, ông ta còn vòng tay ôm eo bà như thể một cặp tình nhân thật sự. Tôi vội nấp sau gốc cây, lôi điện thoại ra chụp vội vài tấm ảnh. Trong ống kính, gương mặt bà rạng rỡ, trẻ trung, khác hẳn cái vẻ cau có khó ưa mỗi ngày ở nhà.
Trở về nhà, tôi ngồi thừ trong phòng, lật qua từng tấm ảnh. Hai tháng trước, bà bắt đầu hay đi họp bạn già vào mỗi chiều thứ bảy, có hôm hơn 8 giờ tối mới về, mặt mày rạng rỡ, son phấn còn nguyên. Trên người bà thoang thoảng mùi nước hoa lạ. Tôi nhớ lại hôm mình vào phòng dọn dẹp, thấy một chiếc áo lụa đỏ thẫm còn nguyên tem, kiểu dáng gợi cảm. Bà quát lên như thể tôi vừa làm điều gì ghê gớm lắm. Rồi những lần bà ngồi ngoài ban công nghịch điện thoại, cứ chốc chốc lại nhắn tin rồi bật cười khúc khích một mình.
Tôi biết nếu kể chuyện này cho chồng nghe, anh sẽ không tin, hoặc nếu có tin, anh cũng sẽ cuống cuồng làm mọi thứ rối tung. Tôi cần hành động một mình, cẩn thận và âm thầm.
Buổi tối, tôi vừa rót nước vừa quay sang nói với mẹ chồng bằng giọng ngọt ngào: “Mẹ ơi, mấy bữa nay con thấy mẹ đi họp bạn già xong về mặt tươi hẳn ra á nha. Nhìn mẹ trẻ lắm luôn. Mẹ cứ đi chơi đi, việc nhà để con lo hết cho.” Bà đắc ý: “Ừm, biết điều là được. Tao đi cho thoải mái đầu óc chứ ở nhà nhìn mặt mày là cũng đủ tức rồi.”
Tôi cũng gọi cho em họ đang làm bảo vệ: “Em ơi, chiều thứ bảy này nếu thấy mẹ chồng chị đi với một người đàn ông lạ bước vào khu nhà nghỉ gần chỗ làm của em, em cố chụp giùm chị vài tấm ảnh rõ mặt nha.”
Một buổi chiều, khi mẹ chồng vào phòng tắm, tôi lén mở túi xách của bà. Trong ví có một vỉ thuốc ép nhôm. Tôi tra mã hình ảnh và nhận được kết quả: thuốc tránh thai khẩn cấp, loại liều cao. Tôi chụp lại toàn bộ, rồi tráo vỉ thuốc tránh thai bằng vỉ thuốc dạ dày giống hệt về hình dáng.
Vài tuần sau, mẹ chồng hay kêu mệt, ăn uống thất thường. Bà cứ nghĩ mình bị đau dạ dày. Tôi luôn tỏ ra quan tâm, nhưng trong lòng biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Gần 3 tháng, cái bụng của bà ngày càng tròn trịa. Những lời đồn bắt đầu lan ra.
Đúng 2 giờ chiều, bố chồng và chồng tôi đến quán cà phê nơi mẹ chồng đang gặp gỡ nhân tình. Tờ giấy siêu âm còn đặt trên bàn. Bố chồng giận dữ đập tay: “Bà đang làm cái trò gì vậy?” Mẹ chồng hoảng loạn giấu giấy vào túi. Em họ tôi từ góc phòng đi ra, giơ cao điện thoại có ảnh tờ siêu âm: “Thai 18 tuần. Bác có bầu ạ.”………..
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
👇👇👇
Bố chồng giật phắt điện thoại, giọng nghẹn lại: “Thai 18 tuần, bà giải thích đi, của ai?” Mẹ chồng chỉ tay vào ông: “Thì của ông.” Bố chồng lạnh lùng: “Hơn 20 năm trước, sau khi sinh thằng Dũng, tôi bị quai bị. Bác sĩ nói tôi đã mất khả năng sinh con từ đó rồi.”
Mẹ chồng như bị sét đánh. Cả quán cà phê chết lặng. Người đàn ông kia đã lén rời đi. Bà quỳ sụp xuống nền gạch, nước mắt trào ra: “Ông ơi, tôi xin lỗi, tôi sai rồi.” Bố chồng rút chân ra, giọng lạnh lùng: “Bà cút đi, cút khỏi mắt tôi.”
Ngay đêm đó, tôi gọi cho bác cả trong họ: “Bác ơi, mẹ chồng cháu mang thai với người khác mà còn đổ cho bố chồng cháu. Bố cháu từ lâu đã mất khả năng sinh con rồi.” Tôi cũng nhắn tin cho từng người họ hàng thân thiết, chỉ nói đúng sự thật. Còn với hàng xóm, tôi bảo em họ ra chợ kể chuyện.
Sáng hôm sau, điện thoại mẹ chồng tôi reo liên tục. Người bà con giận dữ: “Từ nay đừng nhận tôi là chị em gì hết.” Bà Năm hàng xóm: “Thì ra họp bạn già là như vậy đó hả bà?” Mẹ chồng buông điện thoại, mặt tái nhợt. Bố chồng bước ra với tờ giấy ly hôn: “Bà ký đi. Bà có ba ngày để thu dọn đồ đạc rồi về quê.”
Mẹ chồng quỳ xuống van xin nhưng không ai chìa tay ra. 3 tháng sau, bà về quê sống một mình. Cái thai bà không giữ được vì tuổi cao sức yếu. Họ hàng không ai còn kính nể bà. Còn ở nhà tôi, bố chồng ngồi tựa lưng vào ghế: “Cảm ơn con. Nhờ có con mà bố mới nhìn ra được bản chất thật của người đó.” Chồng tôi nhìn tôi đầy ân hận: “Anh xin lỗi, từ nay anh hứa sẽ đứng về phía em.”
Ra đường, mọi người đã nhìn tôi bằng ánh mắt khác, không còn những lời xì xầm, thay vào đó là những lời an ủi: “Khổ thân con, hồi trước cứ bị oan mà vẫn phải nhịn.” Tôi không tự hào, không khoe khoang. Tôi chỉ im lặng vì tôi biết sự thật đã tự lên tiếng thay tôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!