Sau khi ra t/ù, tôi p/hát hi/ện vợ mình đã lấy ch/ồng kh/ác. Tôi không đến gây chuyện, chỉ lặng lẽ mở một quán lẩu ngay dưới chung cư nơi cô ấy sống. VÀ CÁI KẾT
Cánh cổng sắt nặng nề của trại giam đóng lại phía sau lưng tôi bằng một tiếng rầm trát chúa. Tôi đứng chôn chân trên nền đất nện, ngẩng mặt nhìn lên trời. Nắng hôm nay gắt chiếu thẳng vào mắt làm tôi phải lấy bàn tay thô ráp lên che. Ba năm rồi, tôi mới được tự do đi lại dưới bầu trời này.
Bộ quần áo tôi mặc trên người vẫn là bộ đồ cũ từ ngày bước vào đó, giờ đã sờn rách ở mép cổ áo. Tôi xách chiếc túi vải bạt mỏng dính bên trong chỉ có hai bộ đồ và mấy vật dụng cá nhân rẻ tiền, chậm rãi bước ra quốc lộ, vẫy một chiếc xe ôm. Ông xe ôm già da đen xạm vỗ vỗ tay lái hỏi tôi đi đâu. Tôi đọc địa chỉ khu xóm Lao động ở ngoại ô.
Chiếc xe máy cũ nổ máy bình bịch nhả khói đen xì rồi lao đi giữa dòng xe cộ ồn ào. Quãng đường từ trại giam về đến xóm cũ dài mấy chục cây số, gió tạt vào mặt làm tôi tỉnh táo hẳn. Trong đầu tôi lúc này chỉ có một hình bóng duy nhất là Ly. Vợ tôi, người phụ nữ đã cùng tôi chịu bao nhiêu khổ cực từ thuở hai bàn tay trắng.
Chúng tôi làm lụng quần quật từ sáng sớm đến tận đêm khuya. Tôi đi vác hàng ngoài bến bãi, Ly thì may vá công. Gom góp chắt bóp từng đồng bạc lẻ dòng rã bao nhiêu năm trời mới mua được căn nhà cấp bốn nhỏ xíu nằm sâu trong hẻm. Căn nhà đó dột nát, tôi tự tay lợp lại từng tấm tôn, quét lại từng mảng tường vôi ve. Ngày dọn về nhà mới, hai vợ chồng mua được nồi lẩu bò ngoài đầu ngõ về ăn. Ly khóc rưng rức vì hạnh phúc.
Việc tôi ký đơn l/y h/ôn trong tù, để lại toàn bộ nhà cửa, tài sản cho Ly là vì tôi không muốn cô ấy mang tiếng có chồng t/ù t/ội, không muốn cô ấy bị người đời dị nghị. Tôi nhủ thầm, chỉ cần đứng từ xa nhìn thấy cô ấy sống bình yên, không bị ai bắt nạt là tôi an lòng.
Xe dừng ở đầu hẻm, tôi trả tiền xe rồi giảm bước đi bộ vào. Con hẻm ngoằn ngoèo ẩm thấp vẫn như ngày xưa. Tôi bước tới trước cửa nhà mình, bàn tay định đưa lên gõ cửa thì khựng lại giữa không trung. Một tấm biển nhôm sơn chữ đỏ chót treo lủng lẳng trước cánh cửa sắt hoen rỉ: “Cho thuê nhà”. Số điện thoại bên dưới hoàn toàn xa lạ.
Đúng lúc đó, bà Tư bán tạp hóa nhà đối diện bưng thau nước ra hắt. Thấy tôi, bà Tư ném luôn cái thau xuống đất, chạy lại gần, nheo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi vỗ đùi đánh đét: “Thằng Trung hả? Sao gầy đen thế này? Mãn hạn rồi sao không báo ai?” Tôi gật đầu chào bà Tư, vội vàng chỉ tay vào tấm biển cho thuê nhà hỏi bà xem Ly đi đâu rồi.
Bà Tư kéo tay tôi ngồi xuống cái ghế nhựa trước cửa tiệm, rót cho tôi ly trà đá. Bà thở dài sườn sượt, ánh mắt vừa thương hại vừa bực giọng: “Mày ngốc quá, vào tù chịu tội thay cho nhà vợ. Vừa cầm được cái giấy l/y h/ôn do tòa án gửi về, vợ mày đã dọn sạch đồ đạc đi luôn.” Bà Tư kể rành giọt từng chi tiết. Cái tháng mà tòa án giải quyết xong thủ tục l/y h/ôn, Ly gọi người đến chuyển đồ đi ngay trong đêm. Bà con lối xóm ra hỏi thăm thì mẹ vợ tôi đứng ra chặn họng, nói là con gái bà có phúc được tổng giám đốc công ty bất động sản nào đó trên phố rước đi rồi.
Tôi ngồi ch/ết chân trên cái ghế nhựa, ly trà đá trên tay lạnh toát. Ba năm trời trong phòng giam chật hẹp, tôi đếm từng ngày, nghĩ về nụ cười của vợ để lấy động lực cải tạo. Tôi nhường lại toàn bộ tài sản cho cô ấy. Nào ngờ giấy ly hôn vừa ráo mực, cô ấy đã vội vàng bước lên xe hoa với người đàn ông khác.
Tôi lang thang đến khu phòng trọ rẻ tiền gần bến xe, thuê một phòng nhỏ giá vài trăm ngàn một tháng. Căn phòng ẩm mốc, chỉ kê vừa một cái giường xếp và chỗ để cái quạt trần cũ kỹ. Tôi không tin Ly lại là con người cạn tình cạn nghĩa như vậy. Tôi quyết định phải tìm hiểu cho ra nhẽ.
Sáng hôm sau, tôi tìm đến xưởng cơ khí cũ. Thằng Hải người bạn thân nhất của tôi ngày trước vừa thấy tôi đã vứt luôn cái cờ lê xuống sàn, chạy lại đấm thụp vào vai tôi mừng rỡ. Nó kéo tôi ra quán bia hơi, gọi đĩa lạc rang và ca bia. Tôi hỏi Hải có biết tung tích của Ly bây giờ ở đâu không. Hải đặt mạnh cốc bia xuống bàn, chép miệng một cái rõ to: “Chuyện nhà mày cả xưởng này ai cũng biết. Ly bây giờ làm vợ giám đốc, đổi đời rồi. Chồng mới của cô ấy tên là Biên, làm chủ một công ty bất động sản lớn.”
Hải lấy điện thoại ra đưa cho tôi xem một tấm ảnh. Trong ảnh Ly mặc chiếc váy màu đỏ rực rỡ, mái tóc uốn lọn bồng bềnh, xách chiếc túi da hàng hiệu. Đứng bên cạnh cô ấy là một gã đàn ông khoảng 40 tuổi mặc áo vest bảnh bao. Phía sau họ là chiếc xe Mercedes bóng lộn.
Buổi chiều hôm đó, tôi mượn chiếc xe máy cũ của Hải chạy lên quận trung tâm, đứng đối diện khu chung cư cao cấp nơi Ly sống. Đến chập tối, chiếc Mercedes màu đen từ từ lăn bánh rẽ vào cổng. Gã đàn ông tên Biên bước xuống trước, mở cửa cho Ly. Vợ cũ của tôi bước ra, khoác lên mình bộ đồ dạ hội sang trọng, nữ trang lấp lánh. Biên ôm lấy Ly, hai người cùng nhau bước vào sảnh chung cư sáng rực ánh đèn pha lê.
Tôi đứng đó nhìn theo bóng lưng hai người họ khuất sau cánh cửa kính tự động. Sự thật tàn nhẫn phơi bày trước mắt: việc tôi ký giấy ly hôn trong tù, tự nguyện sang tên toàn bộ tài sản cho cô ấy hóa ra không phải để giúp cô ấy làm lại cuộc đời một cách bình dị. Đó lại là bước đệm hoàn hảo, dọn sạch mọi vướng bận quá khứ để cô ấy tự do bước lên xe hoa.
Tôi định xông thẳng qua đường yêu cầu lễ tân gọi vợ chồng họ xuống, muốn đứng trước mặt Ly vạch trần tất cả. Nhưng khi nhìn hai bàn tay thô ráp chai sần của mình, bộ quần áo sờn cũ, tôi nhận ra một thằng có tiền án, không nhà cửa, không nghề nghiệp thì lấy tư cách gì mà làm ầm ĩ? Nếu tôi làm to chuyện, cuộc sống êm ấm hiện tại của Ly sẽ tan vỡ.
Cuối cùng tình thương và sự cam chịu lấn át cơn giận dữ. Tôi quyết định sẽ không vạch trần bất cứ điều gì. Việc tôi im lặng là món quà cuối cùng tôi dành cho cô ấy.
Những ngày sau đó, tôi lang thang khắp các con phố. Đôi chân vô định thế nào lại dẫn tôi quay về đúng khu chung cư cao cấp nơi Ly đang sống. Tôi ngồi trên ghế đá công viên đối diện, quan sát tòa nhà sừng sững. Ánh mắt tình cờ va phải một tấm biển báo dán trên vách kính của một kiốt nằm khuất sâu bên hông tầng trệt: “Cho thuê mặt bằng”. Diện tích không lớn lắm, lại vướng cây cột trụ giữa nhà, nghe nói bị lỗi phong thủy nên bỏ trống từ lâu.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên. Tôi nảy ra ý định thuê lại mặt bằng nhỏ này để mở một quán ăn. Dù không gặp gỡ, tôi vẫn có thể dùng tư cách một người bán hàng ở tầng trệt để âm thầm quan sát, đảm bảo Ly thực sự đang sống vui vẻ. Khi nào chắc chắn cô ấy hạnh phúc trọn vẹn, tôi sẽ thanh thản rời đi.
Tôi gọi cho chủ nhà. Sau một hồi thương lượng, ông chủ đồng ý cho tôi thuê với giá rất bèo. Tiền bán mảnh đất nhỏ ở quê mà tôi nhờ người anh họ bán giúp đủ để xoay sở khoản tiền cọc và vài tháng đầu. Tôi quyết định mở quán lẩu bò bình dân, lấy tên là “Hồi ức”. Quán lẩu này sẽ là nơi tôi hoàn thành tâm nguyện cuối cùng với người phụ nữ tôi từng gọi là vợ.
Tôi tự tay dọn dẹp, sơn sửa, mua bàn ghế thanh lý về đóng lại. Hương vị nồi lẩu bò của tôi bắt đầu phát huy tác dụng. Mùi thơm của thảo quả quế chi bay len lỏi qua các ô thông gió lan ra tận sảnh chung cư. Dần dần quán bắt đầu có khách quen.
Trong những khoảng thời gian rảnh rỗi, tôi thường ngồi sát lớp cửa kính trong suốt, nhìn bao quát sảnh đá hoa cương. Tôi đã nhìn thấy Ly đi ngang qua không dưới chục lần. Cô ấy xuất hiện trong những bộ đồ đắt tiền, mái tóc uốn lượn, nhưng ánh mắt không hề lấp lánh niềm vui. Nhiều lần tôi bắt gặp cô ấy bước ra từ thang máy với dáng vẻ rã rời, đôi vai nhỏ bé rũ xuống.
Một buổi chiều, tôi nghe chú Bảy chạy xe ôm kể: “Ông giám đốc Biên nổi tiếng nhất cái chung cư này. Bề ngoài hào nhoáng thế chứ bên trong nát bét. Ổng coi vợ như món đồ trang sức, vui thì cho tiền, buồn thì chửi bới. Thi thoảng ổng nhậu say về còn nghe tiếng đập phá đồ đạc.” Tôi ngồi nghe, cổ họng đắng ngắt.
Thành phố bước vào mùa mưa. Đêm hôm đó, một trận mưa dông lớn kéo dài. Quán đông khách đột biến. Đúng lúc tôi đang bận rộn trong bếp, chiếc Mercedes màu đen của Biên tấp vào lề đường. Biên cau có bước xuống, Ly đi sát theo sau. Vì đường kẹt cứng, họ đành vào quán tôi ăn tạm.
Tôi cúi gằm mặt, kéo sụp mũ lưỡi chai, đeo khẩu trang rồi tự mình ra phục vụ bàn của họ. Biên liên tục chê bai quán bình dân, còn Ly ngồi im lặng cam chịu. Khi cô ấy nhúng miếng thịt vào nước chấm do tôi pha, động tác nhai bỗng khựng lại. Hương vị quen thuộc của quá khứ ùa về. Ly đưa tay lên che miệng, nước mắt bắt đầu ứa ra. Cô xin gặp người nấu nồi lẩu này…………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên……….
Tôi bước ra, cởi khẩu trang và mũ. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi giữ thái độ lạnh nhạt, giới thiệu mình là chủ quán. Ly đứng bật dậy, gọi tên tôi, nhưng tôi chỉ đáp bằng thái độ xã giao như người xa lạ. Biên nhìn vợ rồi lại nhìn tôi, hắn cau mày hỏi Ly có quen biết tôi không. Ly lắc đầu quầy quậy, vội vàng kéo chồng ra về.
Tôi đứng im nhìn theo bóng lưng hai người họ khuất sau cánh cửa thang máy. Nồi lẩu vẫn sôi sùng sục nhưng miếng thịt trong bát Ly đã nguội ngắt.
Một buổi chiều, Dũng em trai Ly mặt hằm hằm cùng bà Mai vào quán cãi nhau. Tôi lắng nghe được sự thật động trời: bà Mai chính là người đã chia rẽ vợ chồng tôi, tịch thu thư từ của tôi từ trại giam, ép Ly phải cưới Biên để lấy tiền giải nợ cho Dũng. Ly hoàn toàn là nạn nhân đáng thương nhất trong vở kịch tàn nhẫn do chính mẹ ruột mình đạo diễn.
Cơ hội để tôi hành động đến vào một buổi chiều. Ả nhân tình của Biên đến trước sảnh chung cư, gào thét đòi Ly ra mặt. Ả chửi bới, vung tay định tát Ly. Tôi lao ra từ quán lẩu, tóm lấy cổ tay ả, đẩy ả ra và chắn ngang trước mặt Ly. Tôi tuyên bố sẽ gọi công an nếu ả còn gây rối. Ả ta đành bỏ đi.
Tin tức đến tai Biên. Tối hôm đó hắn đập phá đồ đạc trong nhà, chửi bới Ly và quyết định trả thù tôi. Hắn thuê đám giang hồ đến quậy phá quán, đòi 50 triệu tiền bảo kê. Tôi không nao núng, bình thản đáp trả. Khi tên đầu chọc vung tuýp sắt đánh tôi, tôi nhanh chóng lách người và khống chế hắn. Đúng lúc đó, chú Bảy dẫn bảo vệ và công an đến, bọn chúng bỏ chạy.
Biên quyết định tự mình ra mặt, mang 500 triệu đến hối lộ tôi. Tôi từ chối thẳng thừng, tuyên bố sẽ bảo vệ Ly đến cùng. Đúng lúc đó, tin tức về đường dây lừa đảo bất động sản của Biên bị phanh phui. Công an vào cuộc, tài sản bị phong tỏa. Biên bị dồn vào đường cùng, định ép Ly ký giấy ủy quyền bán căn nhà cấp bốn để lấy tiền trốn trốn. Hắn đánh đập Ly, dùng dao đe dọa.
Tôi phá cửa xông vào, khống chế Biên và gọi công an. Ngay lúc đó, Dũng từ ngoài mưa lao vào, khai nhận chính mình mới là người lái xe gây tai nạn 3 năm trước. Bản án cũ của tôi được xem xét lại và minh oan.
Ly hoàn tất thủ tục ly hôn với Biên. Cô tìm đến quán, cầu xin tôi tha thứ và cho cô một cơ hội làm lại từ đầu. Tôi nhẹ nhàng lắc đầu: “Mọi chuyện đã qua, hãy cứ để nó trôi qua. Chuyện tình cảm của anh đã gửi gắm hết vào ba năm tù tội và căn nhà đó rồi. Bây giờ anh thấy em được sống bình an, đối với anh như thế là đủ.”
Ly cúi mặt khóc rồi lau khô nước mắt. Cô rời đi trong sự nhẹ nhõm. Quán lẩu Hồi ức lại tiếp tục đón khách. Tôi sắn tay áo, bước ra quầy dọn dẹp, nụ cười tươi sáng trên môi. Cuộc đời mới đang chờ đón.





