Chồng Th/ực Vật Nằm Liệ/t 6 Năm Đêm Nào Cũng Thay Quần L/ót Lạ, Tôi Nghi Giả Đi Công Tác Đêm Trèo Nhìn qua cửu sổ thì phát hiện chuyện động trời……..

Chồng Th/ực Vật Nằm Liệ/t 6 Năm Đêm Nào Cũng Thay Quần L/ót Lạ, Tôi Nghi Giả Đi Công Tác Đêm Trèo Nhìn qua cửu sổ thì phát hiện chuyện động trời……..

Sáu năm rồi, căn phòng này lúc nào cũng chìm trong mùi thuốc s/át tr/ùng. Tôi bước lại gần giường, nhìn Duy nằm im lìm như pho tượng sáp. Gương mặt anh vẫn điển trai, lồng ngực phập phồng y/ếu ớ/t theo máy trợ thở. Người ngoài nhìn vào ai cũng khen tôi là người vợ tảo tần, là Phật sống khi không quản ngại thanh xuân để chăm chồng th/ực v/ật. Họ đâu biết mỗi đêm đối diện với bốn bức tường l/ạnh lẽ/o, tôi cô đơn đến như/ờng nào.

Tôi cúi xuống hôn lên trán anh theo thói quen. Bỗng tôi khựng lại – xen lẫn mùi cồn y tế là mùi nước hoa nồng nàn, quyến rũ, pha chút xạ hương và cả mùi kh/ói thu/ốc l/á. Duy nằm liệt 6 năm, không th/ể hú/t thu/ốc hay dùng nước hoa. Tôi tự trấn an: chắc là mùi của bác sĩ nam nào đó. Nhưng bác sĩ riêng của anh là Tuyết – một nữ bác sĩ.

Sự nghi ngờ nảy sinh như hạ/t m/ầm đ/ộc hạ/i.

Khi phân loại quần áo để giặt, tay tôi chạm phải một chất liệu khác lạ – chiếc quần lót boxer nam hiệu cao cấp màu đô, kiểu dáng thời thượng. Tôi không mua loại này cho Duy. Một người nằm l/iệt giư/ờng, tiểu tiện không tự chủ, làm sao mặc được quần chật trội thế này? Và ở đáy quần còn vương vết b/ẩn si/nh l/ý. Tôi đứng ch/ết lặng, cảm giác lạ/nh c/hạy d/ọc số/ng lư/ng.

Tôi lắp camera siêu nhỏ trong phòng ngủ. Ba ngày đầu không có gì bất thường. Đêm thứ tư, tín hiệu mất đúng một giờ – từ 2h đến 3h sáng. Khi hình ảnh trở lại, bàn tay Duy đã thay đổi tư thế, từ đặt trên bụng sang buông thõng mép giường. Không phải m/a qu/ỷ, có người đã dùng thiết bị ph/á sóng.

Tôi giả vờ đi công tác Đà Nẵng. Đêm đó, tôi lén trở về, trốn trong bụi cây đối diện cửa sổ phòng ngủ. 1h sáng, Tuyết xuất hiện với chùm chìa khóa, mở cổng sau một cách thành thục. Tôi trèo lên cây hoa giấy, ghé mắt nhìn qua khe rèm.

Cảnh tượng bên trong khiến tôi suýt ngã. Duy đang ngồi trên mép giường, khỏe mạnh, cầm ly rư/ợu vang. Tuyết ngồi trên ghế sofa, mặc váy ngủ mỏ/ng, tay xoa bụn/g: “Bao giờ anh mới diễn xong cái vai s/ắc ch/ết này? Con em trong bụng sắp đạp rồi.”…………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Duy cười: “Con m/ụ vợ n/gu ng/ốc kia còn chưa ký sang tên lô đất Long Thành. Nó tưởng đang hy sinh vì chồng, ai ngờ đang nuôi ong tay áo.”

Họ dìu nhau đến tủ quần áo. Duy ấn vào kệ gỗ, một cánh cửa bí mật mở ra, thông sang căn nhà bên cạnh – nơi tôi vẫn tưởng là nhà hoang vô chủ…………

Tôi thuê thám tử. Căn nhà đó đứng tên người em họ của Tuyết đã mất. Hóa đơn điện nước cao ngất. Trong rác có vỏ hộp thuốc bổ bà bầu và vỏ bao cao su. Tôi tra lại dòng tiền 6 năm – 50 tỷ đồng đã bị bòn rút qua quỹ từ thiện giả, chảy vào túi họ.

Tôi bắt đầu kế hoạch trả thù. Tôi bán tháo cổ phiếu, tẩu tán tài sản. Tôi soạn hồ sơ vay nợ giả 100 tỷ, thế chấp căn biệt thự. Khi Tuyết hí hửng dẫn “luật sư” đến làm thủ tục ủy quyền tài sản, tôi khéo léo thay tờ giấy quan trọng. Họ tưởng đang ký giấy ủy quyền, thực chất là giấy nhận nợ.

Tôi đưa bà Tân về quê, gửi bà một phong bì tiền. Bà là người duy nhất trong nhà này đối xử với tôi chân thành.

Đêm định mệnh ấy, tôi kích hoạt máy tạo khói, hô hoán cháy nhà. Hàng xóm ùa vào cứu chồng tôi – nhưng giường trống không. Đúng lúc đó, xe cứu hỏa chiếu đèn pha vào sân nhà bên cạnh, nơi Duy và Tuyết đang đứng, khỏe mạnh, mặc đồ ngủ đôi. Duy còn vòng tay ôm eo Tuyết.

Hàng xóm phát hiện cánh cửa bí mật. Công an ập đến. Trong căn nhà hoang, họ tìm thấy tiền mặt, ngoại tệ, giấy tờ chuyển tiền từ công ty tôi.

Duy và Tuyết quay sang cắn xé nhau tại đồn công an. Tôi nộp toàn bộ bằng chứng – video họ sống như vợ chồng, đoạn ghi âm Duy thừa nhận giả bệnh và cả vụ tai nạn năm xưa: hắn cố tình giật vô lăng, muốn giết tôi để hưởng bảo hiểm.

Trước khi Duy bị chuyển đi thi hành án, tôi vào trại thăm hắn lần cuối. Hắn trông già đi cả chục tuổi, van xin tôi rút đơn. Tôi nhìn hắn qua tấm kính, bình thản nói: “Anh có nhớ ngày kỷ niệm ngày cưới sáu năm trước không? Tôi biết anh định làm gì khi anh tháo dây an toàn. Cú đánh lái đó là tôi chủ động chiều theo ý anh đấy. Tôi chỉ muốn thử xem người đàn ông tôi yêu có thực sự muốn giết tôi không.”

Duy buông rơi ống nghe, mặt cắt không còn giọt máu. Tôi đặt ống nghe xuống, đứng dậy, vĩnh biệt hắn.

Ba năm sau, tôi mở tiệm trà hoa nhỏ ở Đà Lạt, bà Tân vẫn ở cùng. Duy ra tù, bị bạn tù đánh gãy chân, nay bán vé số dạo. Tuyết bỏ đi biệt xứ, đứa con gửi vào trại trẻ mồ côi.

Tôi đã tha thứ – không vì họ xứng đáng, mà vì tôi xứng đáng được bình yên. Cuộc sống mới trôi qua êm đềm, những vết thương lòng đã liền sẹo. Một vị khách quen – kiến trúc sư với nụ cười hiền hậu – đến mỗi chiều thứ bảy uống trà, ngắm hoa và nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp.

Gió cao nguyên thổi qua mang theo tiếng chuông gió leng keng. Tôi biết mình đang sống – một cuộc sống thực sự của chính mình, tự do và an nhiên.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!