Trung Tá Đưa Vợ Sắp Cưới Đi Xem Đất – Ch/ết Lặng Khi Gặp Vợ Cũ Đang Địu 2 Con Đi Nhặt Ve Chai
Tôi là Trần Đức Hải, trung tá. Câu chuyện của tôi bắt đầu từ một ngày chủ nhật tưởng chừng bình thường.
Hôm đó, bố tôi – đại tá đã nghỉ hưu – bị tăng huyết áp đột ngột khi đang kiểm tra hồ sơ dự án ở cơ quan. Tôi vội đưa ông xuống phòng quân y, bảo vợ – Thu Hà – quay lên lấy thuốc và áo khoác. Hà làm nhân viên hợp đồng ở bộ phận lưu trữ, tính tình hiền lành, ít nói.
Chính cái quyết định vội vàng đó đã đẩy cuộc đời tôi xuống v/ực th/ẳm.
Ngay sáng thứ hai, tập hồ sơ dự toán tối mật biến mất. Dữ liệu camera và thẻ từ chỉ ra Hà là người duy nhất vào phòng bố tôi trong khoảng thời gian đó. Hà bị đuổi việc, bố tôi bị đì/nh ch/ỉ công tác. Mẹ tôi oán hận con dâu. Tôi chọn tin vào bằng chứng, tin vào những gì mắt thấy.
Rồi Mai Phương xuất hiện. Cô ta là cán bộ pháp chế, lanh lợi, khéo léo. Phương đứng ra xin xỏ, giúp bố tôi được nghỉ hưu sớm mà không bị truy cứu. Cả nhà coi cô ta như ân nhân. Tôi bắt đầu so sánh Hà – im lặng, cam chịu, mang tiếng ăn cắp – với Phương – tháo vát, hiểu chuyện.
Một tuần sau, mẹ tôi nhận được sấp ảnh: Hà đứng trước phòng khám của Quốc Khánh – người yêu cũ thời đại học – được anh ta ôm eo dìu vào xe. Tôi nổ/i đ/iên, xông lên phòng, ném ảnh vào mặt Hà. Tôi ch/ửi cô ấy là thứ đàn bà h/ư hỏ/ng, ă/n c/ắp hồ sơ để lấy tiền bao nuôi nh/ân tì/nh.
Hà chỉ khóc, cầu xin tôi bình tĩnh để cô ấy giải thích. Nhưng khi tôi gặng hỏi vì sao cô ấy đến phòng khám của Khánh, Hà lại im lặng, cắn môi đến rớm máu. Sự im lặng ấy với tôi như lời thú tội.
Tôi viết đơn l/y h/ôn ngay tại chỗ, đập xuống bàn. Bố tôi cố can ngăn, tôi gạt phăng. Hà ký tên vào đơn. Cô ấy dọn đi, cắt mọi liên lạc.
Tôi lao vào công việc, rồi nhận sự quan tâm của Phương. Mẹ tôi ra sức vun vào. Chúng tôi yêu nhau, định cưới, đi xem đất để cất nhà.
—
Hôm đó, tôi chở mẹ và Phương ra ngoại ô. Giữa đường, tôi thấy một người phụ nữ gầy gò đang đẩy xe ve chai, trước ngực địu một đứa bé, sau lưng địu một đứa nữa. Quần áo lấm lem. Tôi định đi tiếp, nhưng linh tính khiến tôi dừng lại.
Người phụ nữ đó là Hà. Khi cô ấy ngẩng lên, tôi đứng ch/ết lặng. Cô ấy già đi, tiều tụy, khắc khổ. Tôi mỉa mai: “Tưởng bán hồ sơ được tiền tỷ, theo nhân tình sung sướng, sao giờ ra nông nỗi này?”
Phương bước xuống, rút tiền đưa Hà, giọng ban ơn: “Chị cầm lấy mua sữa cho con.”
Hà gạt tay Phương, tiền văng xuống bùn. Cô ấy căm phẫn: “Mẹ con tôi ch/ết đ/ói cũng không đụng đồng tiền gi/ơ b/ẩn của cô.”
Đúng lúc đó, đứa bé địu trước ngực giãy giụa, ống tay áo tuột lên, để lộ cổ tay với một vết bớt màu nâu. Tôi nín thở. Vết bớt đó – hình dáng, vị trí – giống hệt vết bớt bẩm sinh của tôi. Rồi tôi nhìn sang đứa sau lưng – cũng có vết bớt y hệt.
Cả hai đứa trẻ sinh đôi đều mang dấu ấn của dòng họ tôi. Thời gian trùng khớp: hai năm rưỡi trước, tháng cuối cùng chúng tôi còn chung sống.
Hà cuống cuồng đẩy xe bỏ chạ/y……………..
Tôi đứng như trời trồng.
—
Tôi tìm Ngân – bạn thân của Hà. Ngân hất nước vào mặt tôi, chửi tôi là thằng đàn ông tồi tệ nhất cô từng biết. Hà mang thai đôi ngày tôi ép cô ấy ký đơn ly hôn. Cô ấy định nấu cơm báo tin vui, nhưng tôi đã vùi dập cô ấy bằng những lời lẽ thậm tệ nhất.
Tôi quỳ xuống xin Ngân chỉ địa chỉ. Cô ấy đưa cho tôi mảnh giấy.
Tôi tìm đến xóm trọ tồi tàn. Đứng sau bức tường tôn, tôi thấy Hà rửa bát thuê cho quán phở, hai bàn tay nhăn nheo vì ngâm nước. Tôi thấy hai đứa con mình lê la trên chiếc chiếu rách, ruồi muỗi bâu quanh. Tôi thấy Hà chắt chiu từng tờ tiền lẻ 10.000, 20.000 để mua sữa cho con.
Tôi vả vào mặt mình không biết bao nhiêu cái.
—
Tôi tìm Khánh. Anh đưa cho tôi cuốn sổ khám thai của Hà, phiếu siêu âm song thai, ngày tháng trùng khớp với thời điểm trước khi ly hôn. Khánh kể: hôm đó Hà ngất xỉu gần phòng khám, anh đỡ cô ấy vào cấp cứu, định đưa lên bệnh viện. Chính những khoảnh khắc đó đã bị ai đó chụp lại, cắt ghép thành bằng chứng ngoại tình.
Tôi lên cơ quan, quỳ xuống xin thủ trưởng điều tra lại. Tổ công tác phát hiện thẻ từ của Hà bị sao chép. Camera ghi lại một gã đàn ông lẻn vào phòng bố tôi bằng thẻ giả. Gã đó là Mạnh – nhân viên bảo trì.
Mạnh khai: Mai Phương thuê hắn, trả tiền để ăn cắp hồ sơ. Phương sao chép thẻ của Hà khi Hà để quên túi xách, rồi giao cho Mạnh. Phương bán dữ liệu cho nhà thầu, ăn chia hoa hồng. Cô ta còn thuê người theo dõi Hà, chụp ảnh hiểu lầm, gửi về nhà cho mẹ tôi. Sau đó cô ta đóng vai ân nhân cứu bố tôi để lấy lòng tin.
Tôi về nhà, giật sấp thiệp cưới trên tay Phương ném vào thùng rác. Tôi đưa giấy triệu tập cho cô ta. Công an ập vào bắt Phương ngay tại chỗ. Cô ta nhận bản án thích đáng. Bố tôi được minh oan.
—
Tôi tìm Hà ở xóm trọ. Quỳ xuống, kể hết sự thật, xin cô ấy tha thứ, cho tôi cơ hội chuộc lỗi.
Hà đứng nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo. Cô ấy nói: “Cái ngày tôi mang bầu đôi, bị hắt hủi ra khỏi nhà trong đêm mưa, anh ở đâu? Tôi vỡ ối sinh non một mình, không ai ký giấy mổ, anh ở đâu? Tôi nhặt ve chai, rửa bát thuê nuôi con, anh đang chuẩn bị cưới vợ mới.”
Cô ấy bảo lời xin lỗi không mua lại được hai năm rưỡi sống trong địa ngục. Cô ấy đã học cách tự đứng trên đôi chân rớm máu, và không cần tôi nữa.
Tôi chỉ xin được chu cấp cho các con, xin được làm một người cha. Vì thương con, Hà đồng ý. Tôi mua căn hộ cho ba mẹ con, xin việc cho cô ấy. Nhưng cánh cửa căn hộ đó vĩnh viễn khép lại với tôi. Mỗi thứ bảy, tôi chỉ được đón hai con đi chơi rồi lại đưa về.
Bố mẹ tôi tìm đến xin lỗi, Hà vẫn giữ thái độ lịch sự nhưng xa cách. Họ ra về với nỗi nghẹn ngào.
—
Ngồi đây, tôi không có gì ngoài tiền bạc, danh vọng và nỗi ân hận giày vò mỗi đêm. Tôi đã đánh mất người vợ hiền lành nhất, hai đứa con, chỉ vì ghen tuông mù quáng, vì tin vào kẻ xấu thay vì người mình yêu.
Bài học của tôi: Đừng bao giờ vì tự ái hay lời đàm tiếu mà vội đưa ra quyết định tàn nhẫn với người mình yêu. Vì bát nước đã hắt đi, không bao giờ lấy lại được.





