2 Giờ Sáng,Co/n G/ái Tôi G/ào Th/ét: “Mẹ Ơi,Chỗ Ấ/y Co/n Đ/au Q/uá!”Tôi Vội Ôm Con Đị Việ/n.Bác Sĩ Ru/n R/ẩy… Báo Công An Đi………..

2 Giờ Sáng,Co/n G/ái Tôi G/ào Th/ét: “Mẹ Ơi,Chỗ Ấ/y Co/n Đ/au Q/uá!”Tôi Vội Ôm Con Đị Việ/n.Bác Sĩ Ru/n R/ẩy… Báo Công An Đi………..

Tôi bật dậy lúc 2 giờ sáng vì tiếng g/ào th/ất tha/nh của con.

“Mẹ ơi! Con đa/u q/uá!”

Chân tôi không kịp xỏ dép. Cánh cửa phòng Khánh Linh vừa mở, tôi gần như kh/uỵu xuống. Con bé co qu/ắp trên giường, hai tay ôm chặt bụng dưới, mặt trắ/ng bệ/ch, tóc bết mồ hôi, môi tí/m t/ái. Trên ga giường màu kem, những vệt m/áu loa/ng ngà/y cà/ng r/ộng.

Tôi h/ét xuống tầng một. “Anh Khải! Dậy mau! Đưa con đi vi/ện!”

Không có tiếng trả lời. Phòng làm việc trống không. Xe cũng biến mất.

Cửa phòng mẹ chồng mở bật. Bà Xư/ơng chạy ra, áo len cài l/ệch khuy. Vừa nhìn thấy Khánh Linh, mặt bà trắ/ng bệ/ch. Thay vì hỏi cháu đau thế nào, bà túm lấy cổ tay con: “Tối qua cháu ăn gì? Có ăn món nào trong tủ lạnh không?”

Khánh Linh thều thào: “Cháu ăn canh gà bà để cho mẹ…”

Bà Xương lả/o đả/o lùi lại, bàn tay vịn chặt thành giường. “Không thể nào… món đó là để cho mẹ cháu ăn cơ mà.”

Tôi nhìn bà. “Mẹ nói gì?”

Bà giật mình, vội lắc đầu. “Ý mẹ là món đó nấu cho con, sao nó lại ăn được?”

Xe cấp cứu đến sau mười phút. Trên xe, Khánh Linh lạ/nh ng/ắt, thỉnh thoảng co rú/m vì đ/au. Tôi cởi áo khoác quấn thêm cho con. Trong đầu chỉ còn tiếng bà Xương hỏi đi hỏi lại: “Cháu ăn bao nhiêu nước canh? Món đó có đắng không?”

Tôi cúi xuống. “Linh, con còn nhớ món đó có vị lạ không?”

Con nhíu m/ày: “Hơi đắng… nhưng con nghĩ do thuốc bắc. Bà nội hay bảo gà ác hầm phải đắ/ng nhẹ mới bổ.”

Tại bệnh viện, bác sĩ Trần Minh Quân yêu cầu xét nghiệm m/áu, si/êu â/m và xét nghi/ệm đ/ộc ch/ất. Khi tôi nói mình đang ma/ng th/ai gần ba tháng, ánh mắt ông thay đổi: “Phần thức ăn được chuẩn bị cho chị. Các dấu hiệu nghi ngờ có hoạt chất ng/oại si/nh ảnh hưởng đến đông m/áu và gây co th/ắt – đặc biệt ngu/y hiể/m với phụ nữ m/ang t/hai.”

Tai tôi ù đi. Người đáng lẽ nằm cấp cứu không phải Khánh Linh. Là tôi. Là đ/ứa trẻ/ chưa thành hình trong bụn/g tôi.

Điện thoại tôi rung liên tục. Quốc Khải không bắt máy. Gần năm giờ sáng anh mới xuất hiện, quần áo tối hôm trước, tóc rối, cổ áo nhăn. Trên người anh phảng phất mùi nước hoa phụ nữ rất lạ – hương ngọt mà suốt gần hai mươi năm chung sống tôi chưa từng thấy.

Điều tra viên Nguyễn Đức Thành hỏi anh tối qua ở đâu. Quốc Khải nói gặp đối tác, uống hơi nhiều nên ngủ lại nhà bạn. Khi bác sĩ nhắc lại: “Hoạt chất chúng tôi nghi ngờ rất nguy hiểm với phụ nữ man/g th/ai”, chiếc cốc nhựa trên tay Quốc Khải rơi xuống nền.

Tôi nhìn từng động tác của anh. Nếu thật sự không liên quan, tại sao anh lại phản ứng như vừa nghe thấy một điều đã biết trước?


 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Gần tám giờ sáng, cán bộ gọi điện: trong tủ của người giúp việc – chị Dung – có phát hiện vật đáng ngờ. Chị được mời đến, khóc nức nở khi nghe Khánh Linh cấp cứu. Quốc Khải chỉ thẳng mặt chị: “Công an tìm thấy đồ liên quan trong tủ của chị, chị còn giả vờ thương con gái tôi?”

Vật được tìm thấy là một mẩu bao bì thuốc bị vò nát. Chị Dung khai rõ: sáu giờ hai mươi chị rời nhà, camera xác nhận. Nhưng dòng tiền một trăm sáu mươi triệu bất ngờ chuyển vào tài khoản con trai chị từ công ty An Phúc – do em họ Trịnh Bảo Châu đứng tên.

Minh Anh, bạn thân của Linh, mang đến bức ảnh con bé chụp lúc 20:52: chiếc hộp thủy tinh có tờ giấy vàng ghi nét chữ của bà Xương: “Phần của Hà – không ai được ăn.”

Tôi đang định nói gì thì bụng dưới thắt lại. Đầu ngón tay dính một vệt máu. Tôi được đưa sang khoa sản vì dấu hiệu động thai.

Quốc Khải mang tập hồ sơ dày đến: “Em ký giúp anh mấy chỗ này. Anh cần vay tiền gấp để chuyển Linh lên tuyến trên.”

Tôi cầm trang đầu. Giấy ủy quyền quản lý và định đoạt tài sản. Văn bản đồng ý dùng quyền sử dụng đất làm biện pháp bảo đảm.

“Đây đâu phải giấy vay viện phí.”

Anh cười gượng. “Thủ tục ngân hàng lúc nào chẳng dài.”

Điện thoại tôi rung. Thanh Hạnh – kế toán trưởng – nói nhỏ: “Chị đừng ký. Bộ hồ sơ ấy đã được chuẩn bị từ năm ngày trước khi cháu Linh vào viện. Khoản vay không phải để chữa bệnh. Anh Khải đang muốn lấy quyền xử lý nhà đất của chị.”

Lần đầu tiên sau gần hai mươi năm, tôi thấy người đàn ông ấy xa lạ hơn bất kỳ người dưng nào.

Đại úy Thành đặt trước mặt tôi tấm ảnh từ camera: Quốc Khải bước vào sảnh khách sạn lúc hơn mười giờ tối, bên cạnh là Trịnh Bảo Châu – trưởng phòng kinh doanh đối tác, người từng đến nhà tôi ăn cơm, mua yến cho tôi khi biết tôi mang thai. Họ vào lúc 22:14 và rời đi lúc 3:47. Phòng đứng tên Quốc Khải.

Buổi tối tôi nghe Bảo Châu nói điện thoại ở cuối hành lang: “Anh ấy đang rối lắm. Mắc phải giữ bà Xương im miệng. Nếu bà ấy nói sai một câu thì chẳng ai cứu được đâu.”

Người ở đầu dây không phải Quốc Khải. Châu gọi người đó là bác. Trong nhà chồng tôi, người khiến cả Quốc Khải, bà Xương lẫn Bảo Châu đều phải dè chừng chỉ có một người – bà Mến, chị ruột của mẹ chồng.

Gần nửa đêm tôi nghe tiếng bà Xương nức nở sau cánh cửa: “Chị Mến bảo chỉ cần nó mất cái thai thôi, sao giờ con Linh lại ra nông nỗi này?”

Quốc Khải gắt: “Mẹ nói nhỏ thôi. Mẹ còn dán tên lên hộp rồi, tại sao lại để Linh ăn?”

“Tối con bé về sớm, mẹ đang nghe điện thoại của bác, có biết nó xuống bếp đâu.”

“Con nói với mẹ thứ đó chỉ làm thai không giữ được rồi đưa nó đi viện là xong.”

“Con nói theo lời bác Mến. Giờ mẹ hỏi con thì con biết hỏi ai? Thế tại sao con bỏ nhà đi? Nếu con ở nhà thấy Linh ăn thì đã ngăn được.”

“Con phải có mặt ở chỗ khác. Sau này người ta hỏi, ít nhất con còn chứng minh mình không ở nhà.”

Tôi bật ghi âm. Tay run đến mức suýt làm máy rơi.

Sáng hôm sau bà Xương đến cơ quan điều tra nhận toàn bộ trách nhiệm: tự ý bỏ thuốc vì không muốn tôi sinh thêm con ở tuổi ngoài bốn mươi. Không nhắc đến ai khác.

Tôi gặp bà trong phòng làm việc có cán bộ chứng kiến: “Mẹ nhận vì hối hận hay vì muốn cứu anh Khải?”

Bà nhắm mắt: “Con chưa là mẹ của con trai nên không hiểu.”

Tôi đặt tay lên bụng: “Con đang làm mẹ của hai đứa trẻ. Yêu con không có nghĩa biến nó thành kẻ không biết chịu trách nhiệm.”

Bà Mến xuất hiện đúng lúc ấy. Áo dài màu trầm, khăn lụa, nụ cười hiền: “Hà, bác vừa nghe chuyện. Tiền chữa cho Linh bác sẽ lo hết. Chuyện trong nhà người nhà mình tự giải quyết với nhau.”

Nụ cười ấy không phải của người vừa nghe tin cháu họ suýt chết. Nó giống nụ cười của người đã chuẩn bị sẵn cách dọn dẹp hậu quả.

Bà Mến thừa nhận Quốc Khải đang nợ bà mười ba tỷ tám trăm triệu. Hợp đồng vay có phụ lục: nếu không trả đúng hạn, anh phải hỗ trợ bên cho vay tiếp cận và xử lý tài sản tại khu đô thị – chính căn biệt thự đứng tên tôi.

Thanh Hạnh giao hồ sơ: trong tám tháng, công ty chuyển sang An Phúc hơn ba tỷ hai trăm triệu. Biên bản họp có chữ ký giả của tôi. Bản ghi chú viết tay: “Hoàn thiện ủy quyền – định giá nhà – chuyển 12% sau giải ngân.”

Hồ sơ siêu âm Bảo Châu dùng để thông báo mang thai bị chỉnh sửa. Phòng khám xác nhận mã hồ sơ thuộc về bệnh nhân khác. Đứa trẻ ấy chưa từng tồn tại.

Bảo Châu thừa nhận: “Tôi muốn anh Khải ly hôn và thực hiện cam kết chuyển cổ phần. Bà Mến bảo chỉ cần chị Hà mất thai, tinh thần suy sụp thì anh Khải sẽ dễ lấy chữ ký hơn. Túi giấy bà Mến đưa, bảo là thuốc dành cho người có thai nhưng dùng sai thời điểm sẽ gây vấn đề.”

Nhân viên vệ sinh bệnh viện trình báo: Bảo Châu đưa tiền nhờ đánh tráo mẫu vật. Hoàng giao nộp năm mươi triệu tiền trước và đoạn ghi âm.

Tại căn biệt thự cũ, bà Mến, Quốc Khải, Bảo Châu, bà Xương tranh nhau. Tôi ngồi im nhìn họ tự nói ra phần lợi ích của mình. Đại úy Thành cùng các cán bộ bước vào đúng lúc họ không còn giữ được mặt nạ.

Tám tháng sau, phiên tòa. Khánh Linh ngồi bên cạnh tôi, gầy đi nhiều, tóc cắt ngắn. Con nói: “Con muốn tự nghe họ nói.”

Bà Mến vẫn giữ lưng thẳng. Khi chủ tọa hỏi có điều gì muốn nói với cháu Khánh Linh không, bà đáp: “Không.”

Khánh Linh đứng lên. “Bà nội nói bà không muốn hại cháu vì bà không biết cháu sẽ ăn. Nếu người ăn là mẹ cháu thì bà không thấy có lỗi sao?”

Bà Xương mở miệng nhưng không phát ra tiếng. Cuối cùng bà cúi gằm mặt, hai vai rung lên.

Tôi đứng lên. “Người cha thật sự không đánh cược mạng sống của bất kỳ người nào trong nhà để cứu một công ty. Tình thương không chỉ là nước mắt khi hậu quả xảy ra. Nó là lựa chọn ngăn cái ác trước khi quá muộn.”

Sau phiên tòa tôi không trở lại căn biệt thự. Hai mẹ con ở tạm gần bệnh viện. Tôi mua một căn nhà mái ngói nhỏ ven sông Đuống. Hai phòng ngủ, gian bếp sáng, khoảng sân đủ trồng giàn mướp và vài khóm hồng.

Vài tháng sau tôi sinh một bé trai. Đặt tên Minh. Ngày bế em về, Khánh Linh ngồi cạnh nôi rất lâu: “Em có giống bố không mẹ?”

Tôi đáp: “Em giống chính em. Sau này lớn lên em sẽ được tự chọn mình trở thành người thế nào.”

Khánh Linh không trở lại lớp chuyên toán. Con học chương trình nhẹ hơn, kết hợp phục hồi và trị liệu. Những ngày đầu rất khó. Có hôm con đọc một trang sách ba lần vẫn không nhớ. Chỉ cần ai đó đặt hộp thức ăn có dán tên trong tủ lạnh, con lập tức tái mặt.

Một buổi sáng tôi thấy con ngồi dưới nền bếp, lưng dựa vào tủ, cả người run. Tôi ngồi xuống. “Con nhìn mẹ này. Đây là nhà mới. Trong bếp chỉ có mẹ con và em Minh.”

Khi bình tĩnh lại, Linh tự mở tủ lạnh lấy một quả trứng: “Mẹ dạy con luộc trứng được không?”

Lần đầu con chỉ đứng nhìn. Lần thứ hai trứng vỡ cả vào bát lẫn mặt bàn. Lần thứ ba trứng cháy cạnh, mặn đến mức hai mẹ con vừa ăn vừa uống nước. Linh bật cười. Đó là tiếng cười tự nhiên đầu tiên sau nhiều tháng.

Bác sĩ trị liệu giới thiệu con đến trung tâm nghệ thuật. Con đặc biệt thích những mảnh gỗ có vân tự nhiên. Bác Hoàn đưa con miếng gỗ mít nhỏ: “Cháu đừng nghĩ phải làm thành thứ gì. Cứ nhìn đường vân xem nó muốn trở thành gì.”

Linh nắm rất lâu rồi nói: “Cháu thấy một cánh chim.”

Hai năm sau, trung tâm tổ chức buổi trưng bày nhỏ. Ở giữa phòng là tác phẩm của Khánh Linh. Từ một khúc gỗ sẫm màu, con khắc hình chim phượng hoàng đang vươn lên. Phần gốc vẫn giữ những vết cháy đen, nhưng đôi cánh phía trên mở rộng, từng đường khắc hướng về vùng sáng. Tấm bảng nhỏ bên cạnh ghi hai chữ: Tái sinh.

Tôi hỏi: “Tại sao con đặt tên như vậy?”

Linh nhìn tác phẩm rồi nhìn em trai đang chạy quanh chân chị: “Vì có những thứ tưởng đã cháy hết rồi, nhưng từ tro tàn vẫn có thể bắt đầu lại.”

Tôi quay đi lau nước mắt. Ngoài sân, nắng cuối thu trải trên mặt sông Đuống một dải vàng dài. Căn nhà mái ngói nhỏ không còn mùi canh gà, không còn những tập giấy giả, không còn tiếng bước chân của người từng muốn nhìn mẹ con tôi gục xuống. Chỉ còn tiếng cười của Minh và ánh mắt của Linh khi nhìn về phía trước.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!