20 Năm Ngày Nào Tôi Cũng Ra Mộ Con Trai, Bỗng Một Người Đàn Ông Gọi “Mẹ Ơi!” – Sự Thật Phía Sau Khiến Tôi Sụp Đổ…

20 Năm Ngày Nào Tôi Cũng Ra Mộ Con Trai, Bỗng Một Người Đàn Ông Gọi “Mẹ Ơi!” – Sự Thật Phía Sau Khiến Tôi Sụp Đổ…

Tôi đang quỳ trước ngôi mộ con trai, tay run run cầm bó hương vừa thắp, thì bất ngờ nghe tiếng gọi “Mẹ ơi!” vang lên sau lưng. Tim tôi như ngừng đập. Hai mươi năm nay, mỗi chiều tôi đều ra đây quét dọn, lau sạch bia đá, thay bình hoa cúc trắng, thắp hương, rồi ngồi nói chuyện với đứa con đã khuất. Chưa bao giờ có tiếng người nào gọi tôi như thế. Tôi quay phắt lại, đôi chân bủn rủn suýt ngã.

Đứng cách tôi chưa đầy hai mét là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, tóc điểm bạc, khuôn mặt gầy gò, da sạm nắng, mắt đỏ hoe. Anh ta nhìn tôi, rồi gọi khẽ: “Mẹ… con đây. Con là Hùng.”

Tôi không nhận ra. Hai mươi năm trước, con trai tôi mất khi vừa tròn hai mươi. Lúc đó nó cao lớn, da ngăm, cười rất tươi. Người đàn ông trước mặt tôi hoàn toàn khác. Tôi lùi lại, sợ hãi: “Anh là ai? Sao lại dám gọi tôi là mẹ?”

Anh ta khóc, quỳ xuống, giọng nghẹn ngào: “Mẹ… con thật sự là Hùng. Con không chết. Hai mươi năm nay con sống ngoài ấy, không dám về.”

Tôi ôm lấy đầu, khóc lớn. Bao năm trời tôi sống với nỗi đau mất con, mỗi tháng dành dụm tiền bán hàng rong để mua hương hoa, giờ lại có người lạ đến nhận mình là Hùng. Tôi hét lên: “Đừng đùa với tôi! Con tôi đã chết rồi! Ngôi mộ này là của nó!”

Người đàn ông không đứng dậy. Anh chỉ nói khẽ: “Mẹ hãy nghe con kể hết. Sự thật không phải như mẹ nghĩ.”

Tôi nhớ lại ngày hôm đó cách đây hai mươi năm. Hùng đi làm phụ hồ ở tỉnh xa, vẫn gửi tiền về đều. Một buổi tối mưa to, chồng tôi nhận được điện thoại. Ông bảo con bị tai nạn xe tải, chết tại chỗ, xác hỏng nặng không nhận ra mặt. Quan tài được đóng kín đưa về. Chúng tôi không được mở ra nhìn mặt lần cuối. Chồng tôi tự tay lo liệu, tự tay khiêng quan tài xuống huyệt. Tôi khóc đến khô nước mắt, van xin được nhìn con, nhưng ông chỉ lắc đầu: “Xác hỏng hết rồi, nhìn chỉ thêm đau lòng.” Từ ngày ấy, mỗi chiều tôi ra mộ, quét lá, lau bia, nói chuyện với con như thể nó còn sống.

Cuộc sống sau đó ngày càng khó. Chồng tôi uống rư/ợu nhiều hơn. Tiền bạc eo hẹp. Con dâu cũ của Hùng mang cháu nội về ở nửa năm rồi bỏ đi lấy chồng khác. Tôi phải đi bán hàng rong từ sáng đến tối, kiếm từng đồng tiền điện, tiền nước. Mỗi tháng vẫn dành dụm mua hương hoa ra mộ. Hàng xóm thì thầm tôi bị điên vì nhớ con. Họ hàng khuyên tôi quên đi. Tôi không quên được.

Bây giờ người đàn ông này nói anh là Hùng. Tôi run rẩy hỏi: “Nếu con còn sống thì sao mẹ lại có ngôi mộ này? Ai nằm dưới đó?”

Anh im lặng một lúc, rồi thì thầm: “Mẹ… dưới ngôi mộ đó không có ai cả.”

Tôi như bị đá/nh m/ột g/ậy. “Không có ai? Vậy quan tài mẹ chôn ngày đó là gì?”

Anh giọng khàn: “Là quan tài trống. Bố đã dựng chuyện con ch/ết để làm đám tang giả.”

Tôi hét lên: “Bố con không thể làm vậy!”

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Anh khóc nức nở: “Mẹ không biết đâu. Bố nợ ngân hàng rất nhiều. Hồi đó bố vay tiền mở quán ăn, thất bại, bị siết nợ, sắp mất nhà. Nếu con ‘chết’, bố sẽ được nhận tiền bảo hiểm. Con biết chuyện, phản đối. Bố và chú Ba đã đánh con bất tỉnh, đẩy con lên xe tải đi xa. Họ dọa nếu con quay về sẽ hại mẹ. Con sợ quá nên bỏ chạy. Con sống lang thang nhiều năm, làm đủ nghề, không dám liên lạc. Đến khi bố mất, con mới dám về.”

Tôi ngồi sụp xuống đất. Hai mươi năm quét mộ, giờ hóa ra con vẫn còn sống, ngôi mộ chỉ là nấm đất trống.

Tôi hỏi: “Quan tài ngày đó bố để gì bên trong?”

Anh lắc đầu: “Con không biết. Chỉ biết bố bảo xác hỏng nặng, không cho ai mở. Thực ra bên trong chẳng có gì.”

Tôi nhớ lại. Chồng tôi không cho tôi mở nắp quan tài. Ông bảo nhìn sẽ đau lòng. Tôi tin hết.

Giờ sự thật phơi bày, tôi cảm thấy cả thế giới sụp đổ. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cố tìm lại khuôn mặt con trai ngày xưa. Đôi mắt giống, cái miệng giống, nhưng thời gian đã thay đổi tất cả.

Anh nắm lấy tay tôi: “Mẹ… con xin lỗi. Con sợ quá nên không dám về sớm hơn.”

Tôi òa khóc, ôm lấy anh. Hai mươi năm nước mắt dồn lại. Tôi khóc vì con còn sống, vì bị lừa dối, vì ngôi mộ chẳng có gì bên dưới.

Chúng tôi ngồi im lặng trước ngôi mộ giả. Gió chiều thổi qua. Tôi thì thầm: “Vậy từ nay mẹ không cần ra đây nữa à?”

Anh gật đầu: “Không cần nữa, mẹ. Con sẽ ở bên mẹ.”

Nhưng khi chúng tôi về nhà, sự thật còn kinh hoàng hơn.

Người hàng xóm bà Tư nhìn thấy chúng tôi, vội chạy vào nhà đóng cửa. Vài phút sau, chị gái tôi gọi điện, giọng run: “Em ơi, đừng về nhà vội. Có chuyện rồi. Chú Ba vừa đến. Chú bảo thằng Hùng là đồ giả mạo, đến để lừa tiền thừa kế. Chú đang kêu họ hàng đến.”

Tôi lạnh toát. Chú Ba chính là người Hùng nói đã cùng bố đẩy con đi.

Chúng tôi vừa bước vào sân thì thấy chú Ba đứng sẵn, mặt đỏ gay, tay chỉ vào mặt Hùng: “Mày là ai? Dám mạo danh cháu tao? Hai mươi năm nay mày ở đâu? Cút ngay!”

Hùng đứng thẳng: “Chú Ba, chú quên rồi sao? Ngày chú và bố đánh con bất tỉnh, đẩy lên xe tải. Chú còn bảo nếu con về sẽ hại mẹ con.”

Chú Ba mặt biến sắc, gầm lên: “Nó nói dối! Nó bịa chuyện để lừa tiền!”

Họ hàng ùa đến. Chị gái tôi khóc, kéo tôi vào nhà: “Em ơi, đừng tin thằng này vội.”

Tôi nhìn Hùng, nhìn chú Ba, nhớ lại những lần chồng tôi say rượu thì thầm “tao đã làm xong việc”. Tôi nhớ tiền bảo hiểm ông nhận rồi tiêu sạch. Tôi nhớ chú Ba luôn tránh mặt khi tôi hỏi về ngày con mất.

Sự thật đang dần hiện ra rõ hơn bao giờ hết.

Tôi không chịu nổi. Tôi hét vào mặt chú Ba: “Chú im đi! Hai mươi năm nay chú để tôi khóc trước ngôi mộ trống! Chú và bố đã cướp đi hai mươi năm tuổi trẻ của con tôi!”

Chú Ba run lên, quỳ xuống: “Em… không phải muốn hại nó thật. Chỉ là nợ nần quá nhiều. Nếu không có tiền bảo hiểm, cả nhà sẽ mất đất mất nhà. Thằng Hùng cứng đầu, không chịu nghe. Chúng tôi chỉ muốn nó đi xa một thời gian. Không ngờ nó không về.”

Hùng bước tới: “Chú nói dối. Chú định cho con biến mất hẳn. Con nghe rõ. Chú bảo ‘để nó biến mất luôn cho sạch sẽ’. Con tỉnh lại trên xe tải, nhảy xuống chạy trốn trong đêm. Con sống như kẻ vô gia cư bao năm trời.”

Tôi ôm lấy con, khóc nức nở. Cả sân im phăng phắc.

Đêm đó, tôi và Hùng ngồi trong bếp. Tôi nấu cháo cho con ăn. Hùng kể từng năm tháng lang thang: làm phụ hồ, phụ bếp, ngủ gầm cầu, từng định tìm cái chết nhưng nhớ mẹ nên cố sống. Tôi nghe mà lòng đau như cắt.

Sáng hôm sau, chú Ba đến xin lỗi. Ông thừa nhận chuyện dựng đám tang giả. Quan tài ngày đó trống không. Tiền bảo hiểm gần hết để trả nợ. Phần còn lại ông và chú Ba chia nhau.

Tôi nhìn ông, hỏi khẽ: “Hai mươi năm nay, mỗi lần tôi ra mộ khóc, chú nghĩ gì?”

Chú Ba cúi đầu: “Tôi không dám nghĩ. Tôi chỉ mong chị quên dần.”

Tôi không thể quên. Cũng không thể tha thứ ngay. Nhưng tôi không muốn con ôm thù cả đời. Hùng nói: “Mẹ đừng lo. Con không kiện cáo gì. Con chỉ muốn về ở với mẹ.”

Chúng tôi sống cùng nhau từ đó. Hùng đi làm phụ hồ gần nhà, chiều về nấu cơm với tôi. Ngôi mộ trống vẫn còn ngoài đồng. Tôi không ra nữa. Có lần Hùng hỏi có nên san bằng không. Tôi lắc đầu: “Cứ để vậy. Nó đã thành ký ức của mẹ.”

Đôi khi ban đêm tôi vẫn thức giấc, nghĩ về hai mươi năm quét mộ trống. Tôi nghĩ về chồng đã mất, về chú Ba già nua, về những lời nói dối chất chồng. Tôi nghĩ về con trai ngồi trong bếp, đang húp cháo, khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố cười với mẹ.

Tôi không còn khóc nhiều như trước. Chỉ đôi khi nhìn ra sân, thấy bóng dáng Hùng, tôi lại thấy nỗi đau cũ vẫn còn nằm im trong ngực. Nỗi đau ấy không còn sắc nhọn, nhưng nó nằm rất sâu, không bao giờ biến mất hẳn.

Tôi đã mất con trai trong suốt hai mươi năm. Giờ con về, tôi vẫn cảm thấy như đang ôm một bóng ma của quá khứ. Có những điều đã xảy ra thì không thể xóa sạch. Chỉ có thể sống tiếp, từng ngày một, với những vết thương không bao giờ lành hẳn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!