Mẹ Bán Ve Chai Nuôi Con Thành Giám Đốc, Ngày Bà Tìm Đến Anh Lại Chối Bỏ – 3 Ngày Sau Anh Khóc Nức Nở…
Tôi đang đứng trước bàn làm việc thì cửa phòng giám đốc bị đẩy mạnh. Bà cụ lưng còng, tóc bạc trắng, tay cầm túi nilon rách bước vào, nhìn quanh rồi gọi khẽ:
“Con… mẹ đây.”
Cả phòng im bặt. Vợ tôi đang ngồi cạnh, hai đứa con đứng bên cạnh ghế sofa. Tôi nhìn bà một giây, rồi quay sang thư ký:
“Bảo bảo vệ đưa bà cụ này ra ngoài. Bà nhận nhầm người.”
Bà cụ sững lại. Đôi mắt già nua nhìn tôi rất lâu. Môi bà mím chặt, rồi khẽ gật đầu:
“Xin lỗi… bà nhận nhầm.”
Bà quay lưng đi ra. Túi nilon va vào cánh cửa, mấy cái vỏ lon kêu lách cách. Tôi không nhìn theo. Vợ tôi thì thầm:
“Sao bà ấy lại vào được tầng này?”
Tôi chỉ đáp ngắn: “Có lẽ bảo vệ sơ suất.”
Buổi họp chiều hôm đó vẫn diễn ra bình thường. Tôi ký hợp đồng, cười nói với đối tác, nhưng trong đầu cứ văng vẳng tiếng “con… mẹ đây”.
Tôi biết bà là ai.
Mười năm trước, bà bán ve chai nuôi tôi ăn học. Mỗi chiều tôi tan trường, bà vẫn ngồi ở góc chợ với chiếc xe đạp cũ, lưng còng hơn một chút so với hôm nay. Tiền bán ve chai đủ đóng học phí, mua sách, đôi khi còn dư để tôi ăn sáng ở căng tin. Bà không bao giờ than. Bà chỉ nói:
“Con học cho giỏi. Mai này đỡ khổ.”
Tôi học giỏi thật. Tôi đỗ đại học, ra trường, vào công ty, lên chức dần. Năm năm trước tôi cưới vợ. Vợ tôi xuất thân gia đình khá giả. Lần đầu bà đến nhà vợ, vợ tôi chỉ mỉm cười lịch sự rồi sau đó bảo tôi:
“Nhà mình tiếp khách cũng nên chọn người. Bà ấy mặc vậy ngồi phòng khách trông… không hợp.”
Từ đó tôi ít về quê. Tôi chuyển tiền về qua tài khoản, bảo bà đừng lên thành phố. Bà nghe lời. Mấy năm trời bà không xuất hiện.
Hôm nay bà đến. Tôi không biết vì sao.
Tối đó, khi hai con đã ngủ, vợ tôi hỏi:
“Anh có thật không biết bà cụ sáng nay không?”
Tôi lắc đầu. Vợ tôi nhìn tôi một lúc rồi thôi không hỏi nữa.
Đêm ấy tôi ngồi trong phòng làm việc ở nhà, mở ngăn kéo cũ. Bên trong còn tờ giấy nhàu nát bà viết năm tôi mới vào đại học: “Con nhớ ăn uống đầy đủ. Mẹ khỏe.” Chữ bà nguệch ngoạc. Tôi gấp tờ giấy lại, bỏ vào ngăn kéo.
Sáng hôm sau, tôi gọi điện về quê. Hàng xóm bắt máy:
“Bà cụ nhà anh đi từ hôm qua. Bà bảo lên thành phố tìm con. Chưa thấy về.”
Tôi im lặng. Hàng xóm hỏi thêm:
“Anh có gặp bà không?”
Tôi nói không. Rồi cúp máy.
Ba ngày sau, thư ký báo có người để lại túi đồ ở bảo vệ. Tôi xuống lấy. Bên trong là mấy bộ quần áo cũ của tôi thời sinh viên, một chiếc áo mưa rách, và tờ giấy viết tay:
“Mẹ nhận nhầm người rồi. Con đừng bận tâm. Mẹ về quê.”
Không có địa chỉ. Không có số điện thoại.
Tôi bỏ tờ giấy vào túi. Buổi họp chiều tôi vẫn chủ trì bình thường. Vợ tôi gọi điện hỏi tối nay ăn gì. Tôi bảo tùy cô.
Một tuần trôi qua. Tôi không về quê. Tôi bảo bận họp. Thực ra tôi sợ.
Đến chiều thứ bảy, tôi đang ngồi trong xe thì điện thoại reo. Số lạ. Giọng đàn ông:
“Anh Tuấn phải không? Tôi là hàng xóm bà cụ. Bà cụ bị tai nạn xe sáng nay. Đang nằm bệnh viện huyện. Bà hỏi có ai là con bà không.”
Tôi nắm chặt điện thoại. Tài xế hỏi đi đâu. Tôi bảo về nhà lấy giấy tờ rồi chạy xuống huyện.
Trên đường, tôi nhớ lại lần cuối cùng bà cười. Hôm tôi báo tin đỗ đại học, bà ngồi trên chiếc ghế tre, mắt đỏ hoe, chỉ nói:
“Vậy là mẹ không nuôi uổng.”
Tôi đã hứa sẽ rước bà lên thành phố ở. Tôi chưa làm.
Bệnh viện huyện nhỏ. Hành lang đầy người. Tôi hỏi phòng cấp cứu. Điều dưỡng chỉ vào cuối dãy. Bà nằm trên giường, tay bó bột, trán có vết băng. Mắt bà lim dim.
Tôi đứng ngoài cửa kính nhìn rất lâu. Một người đàn ông ngồi cạnh giường nhìn thấy tôi, đứng dậy:
“Anh là con bà cụ hả? Bà cứ hỏi mãi.”
Tôi gật đầu. Ông ấy nói thêm:
“Sáng nay bà đẩy xe ve chai ra đường, bị xe máy tông. May mà người ta đưa vào kịp. Bà không có giấy tờ gì trên người. Chỉ có tờ giấy ghi tên anh.”
Tôi bước vào. Bà mở mắt. Nhìn tôi một lúc, rồi khẽ cười:
“Con đến thật à.”
Tôi ngồi xuống mép giường. Không biết nói gì. Bà nhìn bàn tay tôi:
“Con gầy đi nhiều.”
Tôi hỏi:
“Sao mẹ lên thành phố?”
Bà thở nhẹ:
“Mẹ nhớ con. Mẹ muốn nhìn con một lần. Thấy con khỏe là được.”
Tôi cúi đầu. Bà không hỏi về buổi sáng hôm đó. Bà không trách. Bà chỉ nhìn tôi như ngày còn bé.
Vợ tôi gọi điện lúc đó. Tôi bắt máy ngoài hành lang. Cô hỏi tôi đang ở đâu. Tôi nói thật. Im lặng bên kia đầu dây khá lâu. Rồi cô bảo:
“Anh về đi. Hai đứa hỏi bố.”
Tôi không về ngay. Tôi ở lại bệnh viện đến tối. Bác sĩ nói bà cần nằm theo dõi thêm vài ngày vì lớn tuổi, xương yếu.
Đêm ấy tôi ngồi trên ghế nhựa ngoài hành lang. Điện thoại đầy tin nhắn công việc. Tôi không trả lời.
Sáng hôm sau, khi tôi đang ký giấy tạm ứng viện phí thì vợ tôi xuất hiện. Cô đứng ngoài cửa phòng, nhìn bà nằm trên giường, rồi nhìn tôi. Không nói gì nhiều. Cô chỉ hỏi:
“Anh định ở lại bao lâu?”
Tôi trả lời:
“Đến khi mẹ xuất viện.”
Cô gật đầu, đưa cho tôi túi đồ: quần áo, khăn, hộp cơm. Rồi cô về.
Những ngày sau đó tôi thay phiên với một người hàng xóm già ở lại chăm bà. Tôi phát hiện bà vẫn giữ chiếc xe đạp cũ. Bánh xe đã mòn. Trên xe còn vài cái thùng nhựa đựng ve chai.
Một buổi chiều, khi bà tỉnh táo hơn, tôi hỏi:
“Mẹ còn bán ve chai à?”
Bà gật:
“Thói quen rồi. Ngồi không buồn.”
Tôi im lặng. Bà nhìn ra cửa sổ:
“Con đừng giận mẹ. Hôm đó mẹ chỉ muốn nhìn con thôi. Mẹ biết con bận.”
Tôi muốn nói xin lỗi. Nhưng lời không ra. Tôi chỉ nắm lấy bàn tay gầy của bà. Bàn tay ấy từng nhặt từng cái vỏ lon để nuôi tôi.
……………………………………………
Ba ngày sau bà được xuất viện. Tôi muốn đưa bà về nhà mình. Bà lắc đầu:
“Mẹ về quê. Ở dưới ấy quen.”
Tôi không ép. Tôi thuê xe đưa bà về. Trên đường, bà nhìn ra cửa sổ rất lâu. Thỉnh thoảng bà hỏi tôi công việc có vất vả không. Tôi nói không. Bà cười nhẹ.
Về đến căn nhà cấp bốn cũ, tôi bước vào. Bên trong vẫn sạch sẽ. Bàn thờ còn ảnh bố tôi đã mất từ lâu. Tôi để tiền trên bàn. Bà không nhận ngay. Bà chỉ bảo:
“Con để đó. Mẹ giữ giúp.”
Tôi đứng trong căn nhà hẹp. Mùi ẩm quen thuộc. Tôi nhớ những đêm mùa thi, bà thức khuya nấu cháo cho tôi ăn. Tôi nhớ tiếng xe đạp bà đẩy về khuya. Tôi đã quên gần hết.
Tôi ở lại quê hai ngày. Hàng xóm đến thăm, ai cũng nói bà cụ vẫn bán ve chai đều. Không ai biết chuyện ở thành phố. Tôi không kể.
Khi tôi chuẩn bị lên xe về, bà đứng ở cổng nhìn theo. Bà không khóc. Bà chỉ vẫy tay:
“Con về đi. Cẩn thận.”
Trên đường về, vợ tôi gọi. Cô hỏi bà có khỏe không. Tôi nói khỏe. Cô im lặng một lúc rồi bảo:
“Lần sau anh muốn đón bà lên nhà mình ở vài hôm cũng được. Hai đứa cần biết bà.”
Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ nói cảm ơn.
Những tháng sau đó, tôi về quê thường hơn. Không phải mỗi tuần, nhưng đều đặn. Đôi khi tôi đưa hai con theo. Lần đầu thằng bé nhìn bà, hỏi:
“Đây là ai vậy bố?”
Tôi nói:
“Đây là bà nội.”
Bà nhìn cháu, cười rất tươi. Bà không kể chuyện bán ve chai. Bà chỉ hỏi cháu học lớp mấy, thích món gì.
Vợ tôi cũng đi cùng vài lần. Cô mang theo bánh trái. Không còn cái nhìn như trước. Có lần cô ngồi ngoài sân nói chuyện với bà khá lâu. Tôi không nghe rõ họ nói gì.
Tôi vẫn làm giám đốc. Vẫn họp hành, ký giấy tờ. Nhưng thỉnh thoảng, khi ngồi một mình trong phòng làm việc, tôi lại nhớ cái túi nilon rách và tiếng vỏ lon kêu lách cách hôm ấy.
Bà không bao giờ nhắc lại chuyện tôi từ chối nhận bà. Bà sống như chưa từng có ngày đó. Tôi thì nhớ.
Có những buổi chiều tôi về quê, thấy bà vẫn ngồi bên đống ve chai, phân loại từng cái. Tôi bảo bà nghỉ. Bà chỉ cười:
“Làm cho đỡ nhớ.”
Tôi ngồi xuống cạnh bà. Không nói nhiều. Chỉ ngồi. Tiếng xe ngoài đường chạy qua. Gió thổi nhẹ. Bà đưa cho tôi một cái vỏ lon sạch:
“Con giữ chơi.”
Tôi cầm lấy. Không biết để làm gì. Chỉ biết cầm.
Tôi đã từ chối nhận bà một lần trước mặt vợ con. Bà đã bỏ qua. Tôi thì chưa bỏ qua được chính mình. Mỗi lần nhìn bàn tay gầy của bà vẫn còn vết chai, tôi lại thấy cái ngày ấy hiện về rõ hơn. Không có gì sửa được hoàn toàn. Chỉ còn cách ngồi đây, lần này không quay đi nữa.





