Nấu 15 Món Cỗ Nhưng Bị Đuổi Ra Khỏi Mâm – Tôi Không Khóc, Chỉ Làm Một Việc Khiến Cả Nhà Chồng Sụp Đổ
Tôi tên Hải Yến, 32 tuổi, từng là dâu nhà họ Phạm. Ngày giỗ ông nội chồng, tôi dậy từ tinh mơ đi chợ, tự tay nấu mười lăm món cỗ. Mẹ chồng tôi, bà Lan, dặn kỹ phải có xôi gấc đỏ au, gà chống thiến luộc ngậm hoa hồng, bóng bì cuộn mọc, nem rán giòn, tôm hùm sốt tỏi, cá mú hấp xì dầu. Tôi làm hết, một mình.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo lụa. Bàn tay vốn quen ký hợp đồng chục tỷ giờ xước sát vì bóc tôm, thái miến. Nhưng tôi không oán thán. Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, lấy chồng rồi, tôi khao khát được gọi bà Lan một tiếng mẹ, được chăm sóc gia đình chồng như ruột thịt.
11 giờ 30, khách khứa đông đủ. Mười lăm món cỗ bày biện đẹp không kém nhà hàng năm sao. Tôi tháo tạp dề, rửa mặt, vuốt lại tóc rồi bước ra phòng ăn với nụ cười tươi.
Mọi người đã yên vị. Bà Lan ngồi ghế chủ tọa, áo dài nhung the sang trọng. Tuấn, chồng tôi, ngồi bên phải. Kế đó là Ngọc, em gái chồng, và Hùng, em trai chồng. Tôi bước tới chiếc ghế trống cạnh Tuấn, đưa tay kéo ra.
Ngay khoảnh khắc tôi định ngồi xuống, một lực mạnh kéo phắt ghế ra sau. Tôi chới với suýt ngã. Quay lại, bà Lan đang giữ chặt lưng ghế, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi từ đầu đến chân.
Cả phòng ăn im bặt.
Bà Lan hắng giọng, từng chữ rõ ràng để họ hàng cùng nghe: “Gia đình này có truyền thống gia giáo, có quy củ từ đời các cụ. Phận con dâu, không có tư cách ngồi chung mâm với bề trên trong ngày giỗ trọng đại. Con dâu là người lo bếp núc, phải đứng xới cơm, phục vụ gắp thức ăn cho các trưởng bối. Chờ mọi người ăn xong, khách về hết, mới được mang đồ thừa xuống bếp mà ăn.”
Lời bà như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi sững sờ, tai ù đi. Đã là thời đại nào rồi mà bà còn lôi cái thứ quy củ cổ hủ ấy ra để làm nhục tôi. Bà chọn đúng lúc đông đủ họ hàng nhất để thị uy, để chứng tỏ quyền lực mẹ chồng.
Xung quanh, tiếng xì xào bắt đầu. Vài người bác gái gật gù khen bà Lan biết dạy dỗ con dâu. Ngọc che miệng cười khúc khích, rút điện thoại ra chụp khoảnh khắc tôi đứng chơ vơ. Hùng thản nhiên gắp miếng tôm hùm to nhất bỏ vào bát, chẳng buồn bận tâm.
Tôi dồn hết hy vọng về phía Tuấn. Chỉ cần anh lên tiếng, một câu nói đỡ lời, một cái kéo tay bảo tôi ngồi xuống. Chỉ cần một hành động nhỏ thôi cũng đủ để tôi có lý do tiếp tục hy sinh.
Tuấn khẽ nhíu mày, lảng tránh ánh mắt tôi. Anh cúi gằm mặt, ngón tay lướt trên chiếc đồng hồ thông minh mạ vàng – món quà kỷ niệm ngày cưới trăm triệu tôi tặng anh. Rồi anh buông một câu nhẹ bẫng: “Anh bảo em nhịn đi. Chuyện gia đình nhỏ nhặt, đừng tính toán so đo làm mất vui ngày giỗ của ông. Mẹ nói sao thì cứ làm vậy cho tròn đạo hiếu.”
Câu nói ấy như nhát dao cắt đứt sợi dây tình cảm cuối cùng níu giữ tôi. Đừng tính toán sao? Ba năm qua, ai là người không tính toán trong cái nhà này? Khi công ty Tuấn gặp khó khăn, tôi rút tiền túi ra lo lót để anh yên vị. Khi bà Lan muốn đi spa, tôi quẹt thẻ không chớp mắt. Ngọc muốn du lịch châu Âu, Hùng muốn mua xe hơi, tôi đều đứng ra gánh vác.
Tôi dùng cả thanh xuân, mồ hôi và tâm huyết để cống hiến cho họ. Đổi lại, tôi chỉ là con dâu không cùng dòng máu, một cỗ máy in tiền không cần tôn trọng.
Tôi không khóc. Những người phụ nữ trải qua thương trường như tôi đã học được cách kiểm soát cảm xúc trong khoảnh khắc sinh tử. Khóc lóc lúc này chỉ làm trò cười cho thiên hạ.
Tôi hít một hơi sâu, nuốt cay đắng vào đáy lòng. Khóe môi nhếch lên, tạo thành một nụ cười hoàn hảo, thanh lịch và tĩnh lặng. Tôi cầm chiếc muôi xới cơm, nhẹ nhàng bới một bát đầy, hai tay đặt trước mặt bà Lan.
Tôi nói: “Mẹ dùng cơm. Các bác, các cô chú cứ tự nhiên dùng bữa cho nóng. Con xin phép đứng phục vụ mọi người theo đúng gia quy nhà mình.”
Bà Lan hơi bất ngờ trước sự ngoan ngoãn đột ngột, rồi nhếch mép hài lòng. Tuấn thở phào, tiếp tục gắp thức ăn. Cuộc trò chuyện trên bàn tiệc lại rôm rả như chưa hề có chuyện gì.
Tôi lùi lại, đứng sát vách tường phòng ăn. Mùi cá mú hấp xì dầu, tôm hùm nướng phô mai bay sộc vào mũi. Bụng tôi trống rỗng, nhưng tôi đứng đó, hoàn thành vai diễn người con dâu nhẫn nhịn.
Trong đầu tôi, một cuộc thanh lọc vô hình đã bắt đầu. Tuấn muốn tôi đừng tính toán, vậy từ giây phút này, tôi sẽ tính toán rõ ràng từng đồng, từng hào, từng giọt nước mắt đã đổ xuống vì cái gia đình vong ân này.
Bữa tiệc tàn, khách ra về. Tôi đứng tựa tường, xoa thái dương đang giật từng cơn. Từ phòng khách, tiếng bà Lan và Ngọc vọng vào. Bà bảo Ngọc mai cứ đi mua túi xách 60 triệu, dùng thẻ tín dụng của tôi mà quẹt. Bà cũng phải ghé spa gia hạn thẻ VIP. Ngọc cười ré lên: “Chị dâu nhà này có mỗi nghĩa vụ cày tiền phục vụ nhà chồng. Mẹ dạy dỗ một bài học ngay giữa bữa cỗ là quá chuẩn.”
Nghe những lời ấy, trái tim tôi không còn đau nữa. Sự phẫn nộ nhường chỗ cho nỗi xót xa ớn lạnh. Tôi nhận ra mình đã sống trong một vở kịch hoang đường suốt ba năm qua.
Tuấn bước vào bếp, cởi cà vạt vứt lên bàn: “Em chịu khó dọn nốt đống bát đĩa rồi lên phòng nghỉ. Chuyện lúc trưa mẹ có nặng lời thì em đừng để bụng. Mẹ già rồi, tính lẩm cẩm. Em làm dâu thì chịu thiệt một chút cho êm cửa êm nhà.”
Tôi ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào mặt anh. Sự hèn nhát và đạo đức giả hiện rõ mồn một. Tôi mỉm cười lạnh lẽo: “Tôi sẽ không tính toán cũng không oán trách một lời nào nữa. Mọi chuyện đến hôm nay là quá đủ.”
Tôi tháo tạp dề vứt xuống ghế, quay lưng bước lên tầng hai. Tôi kéo vali, bình thản xếp vào vài bộ quần áo công sở, mỹ phẩm cơ bản và máy tính xách tay. Những bộ váy hàng hiệu, trang sức đắt giá tôi đều để lại. Tôi chỉ mang theo những gì thiết yếu.
Tuấn chạy theo: “Em làm cái trò gì vậy? Giận dỗi vớ vẩn cũng phải có mức độ!”
Tôi không đáp. Tôi cài khóa vali, xỏ giày cao gót, xách vali lách qua người anh, đi thẳng xuống lầu. Bà Lan và Ngọc trố mắt nhìn. Bà đập tay xuống bàn: “Cô định đi đâu? Nhà này không phải chợ muốn ra thì ra!”
Tôi dừng bước, không quay đầu: “Công ty có việc khẩn cấp. Đêm nay tôi không ngủ ở nhà.”
Tôi bước ra khỏi cửa, bỏ lại sau lưng tiếng chửi bới oang oang của bà Lan. Chiếc xe công ty đã đỗ sẵn. Tôi ngồi vào ghế sau, ra lệnh cho tài xế chạy thẳng lên trụ sở công ty.
Điện thoại rung bần bật. Ngọc nhắn: “Nhớ để lại mật khẩu thẻ tín dụng.” Hùng nhắn: “Chuyển gấp 100 triệu trả nợ.” Tuấn nhắn: “Sáng mai về sớm mua đồ ăn sáng bồi tội với mẹ.”
Tôi nhìn những dòng chữ vô cảm, sực mùi tiền bạc và lợi dụng, rồi nhấn nút tắt nguồn. Màn hình vụt tắt, hệt như tình nghĩa vợ chồng, nghĩa mẹ con nhà họ Phạm trong trái tim tôi.
Tại văn phòng công ty, tôi gọi cho Thảo, kế toán trưởng, người em gái thân thiết từ ngày khởi nghiệp. Thảo đến ngay, mang theo dữ liệu tài chính. Tôi yêu cầu trích xuất toàn bộ sao kê chi tiêu, lịch sử chuyển khoản, giao dịch qua tám thẻ tín dụng phụ tôi mở cho gia đình Tuấn suốt ba năm……….
Năm phút sau, Thảo in ra tập tài liệu dày cộp. Con số tổng kết ở trang cuối: 15 tỷ đồng. Mười lăm tỷ đồng mồ hôi nước mắt của tôi đổ xuống cái giếng không đáy mang tên lòng tham nhà họ Phạm.
Tôi nhấc điện thoại, gọi vào đường dây nóng ngân hàng, giọng lạnh lùng dứt khoát: “Khóa hai chiều toàn bộ tám thẻ tín dụng phụ mang tên Tuấn, bà Lan, Ngọc và Hùng. Hủy toàn bộ ủy nhiệm chi tự động: tiền trả góp xe của Hùng, thẻ spa của bà Lan, hóa đơn điện nước căn biệt thự.”
Nhân viên xác nhận hoàn tất. Tôi gập điện thoại, đặt mạnh xuống bàn. Tôi không xứng đáng ngồi ăn cùng mâm với họ, vậy thì từ nay, họ cũng không có tư cách tiêu một đồng từ công sức của tôi.
Sáng hôm sau, điện thoại tôi nổ tung. Ngọc gào khóc: thẻ bị từ chối khi đang quẹt túi xách 60 triệu trước mặt bạn bè. Bà Lan tức giận: thẻ VIP spa hết hạn, bà phải muối mặt rời đi. Hùng hoảng loạn: ngân hàng dọa thu hồi xe trả góp. Tuấn hầm hầm lao vào phòng tôi: “Em điên rồi à? Sao dám khóa thẻ?”
Tôi ném tập sao kê 15 tỷ xuống trước mặt anh: “Con số này là bao nhiêu? Mười lăm tỷ đồng tiền mồ hôi nước mắt của tôi đổ xuống cái gia đình này trong ba năm. Các người chê tôi không xứng ngồi cùng mâm, coi sự đóng góp của tôi là rác rưởi. Vậy từ hôm nay, tiền ai người nấy tiêu, nợ ai người nấy trả.”
Tuấn tái mặt, miệng há ra không nói được lời nào. Tôi chỉ tay ra cửa: “Mang bài ca thông cảm về hát cho mẹ anh nghe. Ở đây, tôi là giám đốc, tiền là của tôi, và tôi không có nghĩa vụ bao nuôi một đám vô ơn.”
Chiều hôm đó, trên nhóm chat đại gia đình họ Phạm, bà Lan đăng bài dài khóc lóc kể tội con dâu ngược đãi. Họ hàng hùa vào chửi bới. Tôi lặng lẽ gửi vào nhóm tệp PDF bảng kê chi tiết từng khoản tiền tôi đã cho từng người vay mượn trong ba năm. Kèm theo dòng tin: “Tôi có nguyên tắc có vay có trả. Xin gửi bảng kê để các bác các cô chú tiện thanh toán. Hạn trong một tuần.”
Cả nhóm chat im phăng phắc. Không một ai dám gõ thêm chữ nào.
Ba ngày sau, tôi gặp Tuấn tại văn phòng luật sư. Đơn ly hôn đã soạn xong. Căn biệt thự ven hồ Tây là tài sản riêng trước hôn nhân, Tuấn không có quyền. Tôi đồng ý thanh toán nốt nợ thẻ tín dụng cho ngân hàng, nhưng Tuấn phải ký giấy cam kết hoàn trả trong hai năm. Khoản nợ nặng lãi của Hùng, tôi không liên đới.
Tuấn cầm đơn, nước mắt lã chã. Anh ký tên, chữ ký ngoằn ngoèo, chất chứa sự hối hận muộn màng.
Hai tuần sau, gia đình họ Phạm dọn khỏi căn biệt thự. Bà Lan im lặng, Ngọc xách vài chiếc túi hàng hiệu sót lại, Hùng trốn nợ biệt tích. Tuấn thuê căn nhà cấp bốn ngoại thành cho mẹ và em gái. Anh gửi tin nhắn: “Anh đã xin làm tài xế xe tải ban đêm. Cuối cùng anh hiểu giá trị của đồng tiền kiếm từ mồ hôi nước mắt.”
Tôi không nhắn lại. Tôi chỉ đơn giản đặt mọi thứ về đúng vị trí.
Nửa năm sau, công ty tôi ngày càng khởi sắc. Tôi vẫn sống trong căn hộ chung cư cùng dì Bảy. Tối nay, tôi tổ chức tiệc liên hoan nhỏ cho nhân viên cốt cán tại một quán ăn gia đình ấm cúng.
Bữa tiệc vui vẻ. Khi nhân viên bưng lên bát canh bóng bì cuộn mọc, Thảo định múc cho tôi như thói quen. Tôi mỉm cười, đỡ lấy muôi từ tay cô ấy. Tôi tự tay múc một bát canh đầy, đặt trước mặt mình, rồi ung dung ngồi xuống vị trí danh dự nhất của bàn tiệc.
Tôi nhấp một ngụm rượu vang, nhìn bát canh nóng hổi trước mặt. Chợt nhớ về bát canh tủi nhục chưa hôm nào. Nhớ về ngày tôi đứng nép góc bếp, phục vụ một đám người không hề coi trọng sự tồn tại của tôi.
Mọi thứ giờ đây đã lùi xa. Một người phụ nữ chỉ thực sự có được sự tôn trọng khi cô ấy biết tự trân trọng chính mình. Tôi tự hào ngồi trên chiếc ghế thuộc về mình, thưởng thức bát canh do chính bàn tay mình vun đắp, tận hưởng sự tự do và bình yên mà không thế lực nào có thể tước đoạt.





