Tôi Tưởng Vợ Đi Làm Giúp Việc Vì Nghèo Hèn, Nào Ngờ Cô Ấy Đã Âm Thầm Cứu Cả Gia Đình Tôi Suốt 6 Năm
Tôi đẩy cửa bước vào căn nhà tập thể tầng ba khi trời đã tối. Không có ánh đèn bếp, không có mùi canh chua, không có bóng dáng Linh đứng bên bếp ga với chiếc tạp dề cũ. Mẹ tôi ngồi bó gối trên ghế sofa, mặt cau có. Bé Pin co rụt ở góc giường, mắt đỏ hoe, ba lô siêu nhân vẫn ôm chặt.
“Con vợ mày hôm nay đổ đốn thật rồi. Giờ này chưa thấy mặt. Tao phải lết cái thân già ra đầu phố đón thằng bé,” mẹ cằn nhằn.
Tôi gọi điện. Tiếng tút dài rồi máy báo không liên lạc được. Gọi lần hai, lần ba vẫn vậy. Lòng nóng như lửa. Tôi dỗ Pin ăn gói mì tôm sống, khoác áo gió, lao xe vào mưa. Điểm đến duy nhất là căn biệt thự ven hồ Tây nơi Linh làm giúp việc theo giờ.
Cổng sắt mở. Người ra là bà Hoàng Thu Cúc, ngoài sáu mươi, tóc búi cao, ánh mắt nghiêm. Tôi run run nói mình là chồng Linh, vợ đi từ sáng chưa về.
Bà nhìn tôi rất lâu rồi thở dài:
“Anh là chồng cô Linh mà đến giờ mới biết cô ấy là ai sao?”
Câu nói ấy như một cái tát giữa mưa lạnh.
Bà Cúc dẫn tôi vào phòng khách rộng, bài trí tinh tế. Tôi đứng khúm núm, sợ nước mưa làm bẩn ghế. Bà rót nước ấm, giọng lạnh:
“Nếu anh và gia đình thực sự lo lắng cho Linh, anh đã không để cô ấy gánh cả nhà một mình suốt bao năm. Anh có biết vợ anh mỗi ngày ở đây phải trải qua những gì không?”
Tôi lắp bắp rằng cô ấy chỉ dọn dẹp, nấu cơm, lương chín triệu, đủ lo cho nhà. Bà lắc đầu:
“Linh chưa bao giờ coi công việc này là nhục nhã. Chỉ có anh và gia đình anh tự tạo ra sự nhục nhã đó rồi đổ lên đầu cô ấy. Linh là người có tự trọng, có tri thức và tấm lòng mà cả đời anh cũng khó tìm được người thứ hai.”
Bà lấy ra chiếc túi vải thô màu xanh rêu đã sờn, quai đeo được khâu lại bằng chỉ lệch. Đó là túi Linh đeo mỗi ngày.
“Cô ấy vội đi quên túi. Anh cầm về mở xem. Xem xong rồi tự hỏi mình có xứng đáng làm chồng cô ấy hay không. Tôi sẽ không nói cô ấy đang ở đâu cho đến khi anh thực sự hiểu.”
Tôi ôm túi về giữa mưa. Căn nhà tối om. Mẹ đã ngủ. Pin ngủ thiếp, má còn vết nước mắt. Tôi ngồi bàn ăn, tay run khi kéo khóa túi. Bên trong không son phấn, không đồ trang sức. Chỉ có cuốn sổ tay ghi chi tiêu sáu năm, từng đồng hành lá, đậu phụ, học phí Pin, thuốc huyết áp mẹ. Cột thu nhập chín triệu được chia nhỏ: bốn triệu học phí và sữa con, hai triệu phụng dưỡng mẹ, hai triệu âm thầm trả nợ tôi, còn một triệu đổ xăng và ăn trưa. Cột chi tiêu cá nhân của Linh gần như trống.
Dưới đáy túi là biên lai học phí mười hai triệu, hóa đơn thuốc huyết áp, và bản hợp đồng vay tay một trăm tám mươi triệu đồng ký với bà Cúc, cam kết trừ dần vào lương hàng tháng.
Tôi nhớ cái đêm hai năm trước. Công việc làm ăn đổ bể, căn tập thể sắp bị ngân hàng siết. Tôi nổi trận lôi đình, đập bàn, mắng Linh là đồ vô tích sự, bảo khoản nợ lớn bằng mười năm lương cô ấy. Đêm đó Linh chỉ lặng lẽ lau bàn. Sáng hôm sau cô ấy đã đến gặp bà Cúc, quỳ xuống xin vay đúng một trăm tám mươi triệu, viết hợp đồng rõ ràng, hứa làm thêm cho các nhà xung quanh để trả. Tôi thì cứ ngỡ vận may đã mỉm cười.
Còn chiếc nhẫn cưới vàng 24K. Mẹ phát hiện Linh không đeo, bảo cô ấy bán gửi tiền về quê. Tôi cũng trách. Linh chỉ cúi đầu xin lỗi, hứa sau này mua lại. Thực ra mười hai triệu bán nhẫn đã đóng học phí cả năm cho Pin và mua sẵn hai hộp thuốc cho mẹ.
Tôi ngồi đó khóc không thành tiếng. Người phụ nữ bị cả nhà gọi là quê mùa, ít học, ăn bám, chính là người chống đỡ mái nhà này……………
Sáng hôm sau tôi đến bệnh viện Hữu Nghị Việt Xô. Qua kính, tôi thấy Linh đứng bên giường bà Cúc, mặt bơ phờ, mắt thâm quầng, đang lau mặt cho bà bằng khăn ấm. Đêm trước bà bị đột quỵ tái phát. Linh một mình phát hiện, phá cửa phòng tắm, sơ cứu, gọi cấp cứu, thức trắng đêm. Người nhà ruột thịt ở nước ngoài chưa chắc đã tận tâm bằng.
Tôi bước vào. Linh quay lại, ánh mắt bình thản đến lạnh. Tôi quỳ xuống nền gạch men:
“Anh xin lỗi. Anh đã mở túi. Anh biết hết rồi. Xin em tha thứ, bế Pin về.”
Linh chỉ nói nhỏ:
“Anh đứng dậy đi. Em không giận nữa. Mọi chuyện sáu năm giống một giấc mơ dài mệt mỏi em vừa tỉnh. Anh về trông Pin và mẹ. Em phải ở lại chăm ân nhân.”
Tôi khóc nức. Linh nhìn thẳng:
“Em nhẫn nhịn không phải vì thấp kém. Em làm tất cả vì anh và vì muốn giữ mái ấm cho con. Nhưng sự im lặng của anh trước những lời sỉ nhục đã giết chết tình nghĩa rồi. Em không cần lời xin lỗi muộn. Em chỉ cần được đối xử như một con người.”
Tôi ra về. Đêm đó tôi trải hết sổ sách, biên lai, hợp đồng nợ trước mặt mẹ và em gái. Tôi nói rõ từng đồng Linh đóng, từng lần cô ấy bị mắng vì bó rau rẻ, vì áo rách nách, vì dám hỏi lại mười lăm triệu Mai Anh mượn mua túi hiệu rồi không trả. Mẹ tái mặt, khóc. Mai Anh trắng bệch.
Mẹ đòi tôi chở đến bệnh viện. Bà quỳ trước Linh, nắm lấy đôi tay thô ráp:
“Mẹ xin lỗi con. Hóa ra con cứu cả nhà. Mẹ đã đối xử với con không bằng người ngoài.”
Linh đỡ mẹ dậy, giọng vẫn bình thản:
“Con không giận nữa. Nhưng tình nghĩa bị vô tâm giết chết thì một lời xin lỗi không hàn gắn được ngay. Mẹ và anh về đi. Con cần thời gian.”
Linh thuê phòng trọ nhỏ gần hồ Tây. Tôi mang quần áo ấm và đồ chơi Pin đến. Cô ấy từ chối tiền lương tôi đưa. Tôi bắt đầu thay đổi thật sự. Bỏ nhậu, về sớm nấu cơm, dọn nhà, nhận thêm việc ngoài giờ gửi tiền vào tài khoản Linh. Mẹ tự quét nhà, khâu áo cũ của con dâu, thỉnh thoảng khóc một mình. Mai Anh bán túi hiệu, gửi tiền học cho cháu.
Một năm sau, Linh dựng được trung tâm dịch vụ chăm sóc nhà cửa nhỏ. Cô ấy tạo việc làm cho nhiều phụ nữ tỉnh lẻ. Tôi sang phụ sổ sách, đưa đón Pin. Không còn ép cô ấy về.
Một chiều tháng Chạp, mẹ bảo tôi mời hai mẹ con về ăn cơm. Mẹ và Mai Anh tự vào bếp nấu canh cá – món Linh thích. Khi cửa mở, Linh dắt Pin bước vào, mặt mộc, ánh mắt bình yên. Mẹ nắm tay con dâu, giọng khàn:
“Con về rồi. Vào đi. Mẹ đã chuẩn bị cơm nóng.”
Giữa bữa, mẹ gắp miếng cá gỡ xương đặt vào bát Linh, vuốt tóc con dâu:
“Con ăn đi. Từ nay con bế Pin về ở với mẹ và anh. Mẹ hứa dùng phần đời còn lại để trân trọng con như con gái ruột.”
Linh khóc. Không phải nước mắt uất ức nữa. Cô ấy gật đầu, tiếng “vâng” nhỏ nhẹ xua tan cái lạnh ngoài kia.
Chúng tôi sống lại dưới mái nhà cũ. Có lần ai đó hỏi đùa vợ tôi vẫn đi làm giúp việc không. Tôi nhìn thẳng, trả lời rõ:
“Vâng. Nghề chăm sóc nhà cửa. Nhưng người cô ấy chăm sóc nhiều nhất suốt đời lại từng là cả cái gia đình vô ơn của tôi.”
Tôi lên xe, lòng nhẹ. Căn nhà không còn tối om mỗi khi tôi về.





