CҺặп пҺầm xe và cáι kết…
Tôi ngồi sát mép thùng xe tải quân sự, mồ hôi ướt đẫm lưng áo dù đã cởi nút cổ. Nắng miền Trung trưa tháng Sáu như đổ lửa xuống mặt đường nhựa, hơi nóng bốc lên từng làn sóng méo mó khiến mắt tôi cay xè. Chiếc xe chạy đều đặn, tiếng bánh xe nghiến trên đường vang vọng trong tai, lá cờ đỏ sao vàng nhỏ phía cabin rung phấp phới trong gió nóng. Tôi là trung úy Trần Minh Khải, đang dẫn đội lên biên giới với nhiệm vụ tiếp tế khẩn cấp. Tim tôi nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi hành quân, mà vì mỗi phút trễ nãi có thể khiến đồng đội ngoài kia thiếu thốn một viên đạn, một gói lương khô.
Bụi đỏ bay mù mịt, bám đầy vai áo, vị mặn của mồ hôi lẫn với bụi đất khiến cổ họng tôi khô rát. Các chiến sĩ ngồi im thin thít quanh tôi, ai nấy đều thẳng lưng, mắt nhìn thẳng phía trước. Không ai than vãn, chỉ thỉnh thoảng có tiếng thở dài khe khẽ. Tôi siết chặt tay vịn, cố giữ giọng bình tĩnh khi dặn trước khi lên xe: “Nhiệm vụ trên hết. Chậm một phút cũng có thể đổi bằng máu.” Lời ấy vẫn còn vang vọng trong đầu tôi, khiến tim nhói đau mỗi khi nghĩ đến những người lính đang canh giữ biên cương.
Rồi đột nhiên, từ phía trước, một chốt kiểm tra hiện ra. Cọc tiêu cam, hàng rào sắt, tấm bạt xanh căng tạm. Xe nối đuôi dài, tiếng còi xe inh ỏi. Tôi nheo mắt nhìn, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng dù nắng đang thiêu đốt. Chiếc xe của chúng tôi tiến gần, và một trung úy cảnh sát giao thông vạm vỡ giơ tay dứt khoát. Cây gậy điều khiển vạch một đường cong trên không trung rồi hạ xuống. Bánh xe nghiến ken két, động cơ gầm nhỏ như tiếng thở nặng nhọc. Xe dừng lại.
Tôi nhảy xuống đất gọn gàng, đôi giày chạm mặt nhựa nóng đến mức tưởng như xèo xèo. Nắng chiếu thẳng vào mặt khiến tôi phải nheo mắt. Người đàn ông mặc cảnh phục vàng be đứng giữa đường, vai ngang, mắt dưới vành mũ quét ngang như lưỡi dao. Trung úy Đặng Hoàng Phúc. Tôi bước tới, giọng rõ ràng, bình tĩnh: “Thưa anh, có vấn đề gì mà anh yêu cầu xe chúng tôi dừng?” Tôi đưa tập hồ sơ, giấy giới thiệu nhiệm vụ, lệnh điều động, giấy tờ xe. “Đây là xe công vụ quân đội, đang chở vật tư khẩn cấp lên biên giới. Giấy tờ đầy đủ. Xin anh tạo điều kiện cho chúng tôi đi tiếp.”
Hoàng Phúc không nhìn giấy tờ ngay. Anh ta đảo mắt nhìn quân hàm trên vai tôi, rồi liếc về thùng xe như cố xuyên qua lớp bạt. Nụ cười nhạt kéo lên khóe miệng. “Kiểm tra. Hôm nay tất cả xe qua đây đều phải kiểm tra. Xe quân đội cũng vậy. Yêu cầu xuống hết, xuất trình giấy tờ. Hàng trên xe, chúng tôi kiểm tra toàn bộ.” Giọng anh ta kéo dài, đầy mệnh lệnh. Tôi cảm giác như có ai bóp nghẹt lồng ngực. Không phải vì sợ, mà vì nhục nhã dâng trào. Chúng tôi đang đi làm nhiệm vụ giữ nước, mà bị đối xử như nghi phạm. Nước mắt tôi muốn trào ra, nhưng tôi cắn chặt môi, nuốt ngược vào trong. Kỷ luật quân nhân không cho phép tôi nóng vội.
Đám đông hai bên đường bắt đầu xì xào. Có người thốt lên: “Ủa, xe quân đội đi biên giới mà cũng bị chặn vậy luôn á?” Tiếng xì xào lớn dần, vài người giơ điện thoại quay. Tôi giữ giọng trầm, kiên nhẫn lặp lại: “Thưa anh, anh có thể kiểm tra giấy tờ xe và giấy nhiệm vụ. Nhưng theo quy định, cảnh sát giao thông không có thẩm quyền lục soát vật tư quân đội đang thực hiện nhiệm vụ. Nếu anh vẫn yêu cầu, chúng tôi buộc phải báo cáo cấp trên.” Hai chữ “không có thẩm quyền” rơi xuống như một cái tát vô hình. Hoàng Phúc bật cười khan, tiếng cười khô khốc giữa nắng cháy. “Giờ quân đội còn dạy công an làm việc nữa hả?” Anh ta khoanh tay, vai ưỡn, mắt nhìn tôi như nhìn một kẻ thách thức.
Tôi cảm thấy cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng dù trời nóng như đổ lửa. Các chiến sĩ sau lưng tôi bắt đầu động đậy, nhưng vẫn giữ đội hình nghiêm chỉnh. Tôi ra hiệu cho một đồng chí gọi cấp trên. Không khí đặc quánh lại. Tiếng ve kêu ran, tiếng máy xe phía sau ù ù, tiếng mồ hôi nhỏ giọt trên nền nhựa. Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, nghĩ đến những người lính biên giới đang chờ tiếp tế. Một phút chậm trễ có thể là sinh mạng. Nhưng tôi không thể nóng vội. Tôi phải giữ bình tĩnh, vì đây là trách nhiệm.
Rồi từ phía xa, tiếng động cơ Jeep quân đội vang lên trầm chắc. Chiếc xe tiến tới, bụi đỏ bốc lên. Cửa mở, thiếu tá Lưu Quang Thịnh bước xuống. Dáng ông cao lớn, khí chất trầm ổn khiến không khí xung quanh như lắng xuống. Ông quan sát một vòng, rồi dừng lại trước Hoàng Phúc. Tôi và các chiến sĩ lập tức đứng nghiêm chào. Thiếu tá đáp lễ, giọng không lớn nhưng sắc bén: “Thưa anh, anh có biết mình vừa làm gì không?”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Thiếu tá Thịnh nhìn thẳng vào mắt Hoàng Phúc, giọng trầm nhưng mỗi chữ như nặng đá: “Anh là người thực thi pháp luật giữa nhân dân, còn chúng tôi là người bảo vệ biên cương. Đây là xe quân đội đang làm nhiệm vụ chính thức chở vật tư quan trọng. Anh chặn lại, anh đang trực tiếp gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia.” Đám đông nín thở, rồi tiếng vỗ tay lẻ tẻ vang lên, dần dồn dập. Tôi đứng đó, tim thắt lại, không phải vì đắc thắng, mà vì xót xa. Một đồng chí cùng lực lượng lại đang lạm dụng quyền lực trước mặt dân, trước mặt chúng tôi.
Hoàng Phúc đứng im, mồ hôi chảy dài trên thái dương. Khuôn mặt anh ta đỏ bừng, không chỉ vì nắng. Thiếu tá tiếp tục, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng chạm sâu: “Làm theo lệnh không có nghĩa là anh được phép bỏ não ở nhà. Anh thử nghĩ xem, nếu một ngày đồng đội anh ở biên giới phải đứng chờ từng thùng đạn vì bị chặn lại chỉ vì ‘đúng quy trình’, anh sẽ thấy thế nào?” Hoàng Phúc cúi đầu, vai run nhẹ. Anh ta hít sâu, rồi chậm rãi chắp tay trước bụng, giọng khàn đặc: “Thưa thiếu tá… hôm nay tôi đã đi quá giới hạn. Tôi xin lỗi thiếu tá, xin lỗi các đồng chí quân nhân. Mong anh em bỏ qua cho sự nông nổi của tôi.”
Cả chốt im phăng phắc. Đám đông há hốc miệng. Tôi nhìn anh ta cúi đầu trước mặt mọi người, nước mắt tôi muốn trào ra. Không phải vì vui, mà vì thương. Một người lính đã để cái tôi che lấp trách nhiệm. Thiếu tá gật nhẹ: “Xin lỗi không xóa được sai lầm, nhưng biết sai mà dám nhận còn hơn sai mà cố cãi. Anh phải nhớ, cản trở quân đội là đang làm suy yếu chính đất nước mình.” Ông quay sang tôi: “Cho anh em lên xe xuất phát. Nhiệm vụ đang đợi.”
Tôi đáp “Rõ!” rồi ra hiệu cho đội hình. Các chiến sĩ di chuyển gọn gàng, lên xe, thu bạt. Tôi bước qua Hoàng Phúc một khoảng vừa đủ, nhìn anh ta một giây. Không có lời nào nặng nề, chỉ là cái nhìn bình thản. Xe nổ máy, lăn bánh qua chốt. Đám đông giơ tay chào, tiếng hô “Quân đội nhân dân Việt Nam muôn năm!” vang lên. Lá cờ nhỏ phía trước bay phần phật trong gió nóng.
Xe chạy tiếp, bụi đỏ bay mù mịt sau lưng. Tôi ngồi lại vị trí cũ, gió nóng thổi qua mặt, nhưng lòng tôi bình yên lạ thường. Nắng vẫn cháy, nhưng tôi thấy mát mẻ hơn. Không phải vì chúng tôi thắng, mà vì một đồng chí đã dám nhận sai trước mặt dân. Những ngày sau, tôi nghe tin Hoàng Phúc thay đổi. Anh không còn gằn giọng với dân, không còn coi mình là “luật” trên đường. Người ta kể anh giải thích lỗi một cách bình tĩnh, nhắc nhở tài xế với trách nhiệm thay vì quyền lực. Cái cúi đầu hôm ấy đã cứu lấy danh dự của anh, của cả bộ đồ anh đang mặc.
Tôi nhìn ra xa, nơi biên giới đang chờ. Năm năm mặc quân phục, tôi đã học được rằng quyền lực không phải để phô trương, mà để phục vụ. Cả hai chúng tôi đều mặc áo bảo vệ đất nước, chỉ khác nhau ở vị trí. Hôm ấy, giữa trưa nắng miền Trung, tôi không chỉ chứng kiến một lời xin lỗi, mà còn thấy hy vọng: khi con người dám nhìn thẳng vào sai lầm, đất nước này sẽ mạnh hơn. Xe tiếp tục lao đi, tim tôi nhẹ nhàng. Nhiệm vụ vẫn ở phía trước, và tôi sẵn sàng.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





