Haι AпҺ Em CҺuпg 1 Vợ . Và Sự TҺật Độпg Trờι…..

Haι AпҺ Em CҺuпg 1 Vợ . Và Sự TҺật Độпg Trờι…..
Tôi vừa quyết định bước ra khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng. Cửa sắt nặng nề đóng sầm sau lưng, tiếng kim loại va chạm vang lên như một lời chia tay lạnh lùng, khiến tim tôi thắt lại đau nhói. Con gái tôi, bé Bông, đang ngủ say trong lòng, hơi thở ấm áp phả vào ngực áo mỏng. Tay tôi run run cầm vali cũ kỹ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo và giấy tờ. Ba năm hôn nhân, ba năm địa ngục, giờ đây tôi chỉ muốn quay về Thanh Hóa, về với mẹ cha, dù biết rằng mọi người sẽ xì xào, sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại đầy tò mò.
Tôi tên là Liên, 28 tuổi. Hôm nay là ngày tôi kết thúc một cuộc hôn nhân tàn nhẫn nhất mà tôi từng tưởng tượng. Nước mắt lăn dài trên má, vị mặn chát khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Nhưng lúc ấy, khi tôi còn là cô gái 25 tuổi lên Hà Nội làm kế toán, tôi đâu biết trước được tất cả những đau khổ đang chờ đợi.
Mọi chuyện bắt đầu ở công ty in bao bì. Anh Nhất, giám đốc, hơn tôi hai tuổi, đẹp trai như thư sinh, nói năng nhẹ nhàng ấm áp. Tôi thích anh ngay từ lần đầu gặp. Tim tôi đập mạnh mỗi khi anh đi qua. Anh chưa để ý tôi, nhưng tôi chủ động lắm. Hay đi công tác chung, tôi luôn tìm cách ở gần, cười tươi, quan tâm từng chút một. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Sau hai tháng, chúng tôi yêu nhau. Tôi tự hào lắm, khoe khắp nơi rằng bạn trai tôi là giám đốc gốc Hà Nội. Nhưng anh chưa công khai, nên tôi khéo léo để cả công ty biết. Từ đó, lời bàn tán bay khắp nơi: “Con Liên Thanh Hóa khéo léo thật, mua chuộc giám đốc rồi.” Tôi lì lợm, chẳng quan tâm. Yêu là phải công khai chứ, giấu giếm làm gì cho mệt lòng?
Nhất giàu có kinh khủng. Nhà biệt thự rộng lớn, mẹ anh là bà Huệ, 52 tuổi, giám đốc công ty lớn. Trên anh còn có anh trai Tuấn, 32 tuổi, đầu óc không tỉnh táo, lúc khôn lúc dở. Tôi đến nhà anh lần đầu khi anh ốm, giả vờ mua thuốc. Biệt thự sang trọng khiến tôi choáng ngợp, tim rung lên vì tham vọng. Lúc đó tôi nghĩ, mình sẽ là bà chủ nơi này. Tôi thay đổi kiểu tóc, đi spa, tiêu tiền anh thoải mái. Anh là chỗ dựa của tôi. Ở công ty, tôi loại hết cô gái xinh đẹp, chỉ tuyển người kém hơn mình. Thậm chí tôi gắn máy nghe lén vào áo anh khi anh đi công tác. Tôi canh giữ anh chặt lắm, sợ mất.
Nhưng lúc ấy tôi không hề biết rằng… sự thật phía sau hoàn toàn khác biệt và đau đớn đến mức tôi không thể ngờ tới.
Nhất có vẻ lạnh nhạt, tôi gạ gẫm trước, chúng tôi gần gũi ngay ở văn phòng, trên xe. Sáu tháng sau, tôi có thai ba tháng. Chúng tôi về nhà anh nói chuyện cưới. Bà Huệ nhìn tôi lạnh nhạt, giọng xa cách: “Chưa gì đã gọi mẹ rồi, nhanh quá nhỉ?” Anh Tuấn dở thì thích tôi ngay, kéo tay tôi chơi. Anh cười ngây ngô: “Cưới Liên về, anh không buồn nữa.” Bà Huệ yêu thương Tuấn hết mực, còn Nhất thì bà hầu như chẳng quan tâm. Tôi thắc mắc mãi không hiểu, lòng đầy nghi hoặc.
Siêu âm biết là con gái, tôi hoảng loạn, tim đập thình thịch. Bà Huệ thích cháu trai. Tôi nói dối là con trai. Đám cưới diễn ra, nhà gái chỉ 30 người, bà chê nhà tôi nghèo. Tôi cắn răng chịu đựng, nước mắt lưng tròng trong phòng trang điểm. Tuần trăng mật Nha Trang là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, sóng biển vỗ rì rào, anh ôm tôi thật chặt. Về nhà, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Bà Huệ không cho tôi đi làm, kiểm soát hết ăn uống. Tôi thèm trà sữa khoai tây lắc, lén mua, bị bà bắt quả tang. Bà gọi mẹ ruột tôi mắng, bảo tôi ăn đồ độc hại cho con. Tôi khóc nức nở trong phòng, nhưng Nhất chỉ bảo nghe lời mẹ cho yên.
Anh Tuấn là chỗ dựa bất ngờ. Anh thích tôi, tôi lợi dụng. Khi mẹ và Nhất đi công tác, chỉ còn hai chúng tôi, Tuấn khoe tiền, đưa tôi cả đống. Tôi nhận, lòng tham nổi lên. Rồi chúng tôi gần gũi. Từ đó, Tuấn coi tôi như nữ hoàng. Anh nghe lời tôi, đưa tiền, bảo vệ tôi. Tôi gửi tiền về quê, mua đồ hiệu khoe bạn bè trên mạng. Nhưng nhu cầu của Tuấn cao, bụng tôi to dần, tôi mệt mỏi rã rời. Rồi sinh con gái, bà Huệ tối sầm mặt, đuổi mẹ con tôi ra ngoài vì bé khóc đêm. Nhất say rượu, không tin tôi, cãi nhau với mẹ. Tiếng la hét vang vọng cả nhà, khiến tôi run rẩy ôm con.
Tôi lợi dụng Tuấn để chống lại bà Huệ. Tuấn bảo vệ tôi, đẩy bà ngã khi bà đuổi đánh tôi. Bà sốc, khóc: “Thằng bất hiếu!” Tôi hả hê trong lòng, nhưng cũng day dứt vô cùng. Hai anh em nhà này, tôi như có hai chồng. Nhất bận, Tuấn ở nhà với tôi và con. Cuộc sống tưởng êm đẹp, nhưng rồi Nhất ngoại tình. Tôi thuê thám tử, biết hết. Mẹ chồng cũng biết, giục tôi đánh ghen. Nhưng tôi không dám, vì chính tôi đã phản bội trước………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Nhất về nhà, tôi đối chất, giọng run run. Anh cười khinh bỉ, ánh mắt lạnh tanh: “Em biết rồi à? Anh trai anh kể hết rồi. Anh biết hai đứa gần gũi với nhau cả năm nay.” Tôi chết lặng, chân tay buốt giá, đầu óc quay cuồng. Hóa ra Tuấn tỉnh táo lúc nào đó, kể hết. Nhất không giận, thậm chí chấp nhận: “Hai anh em chung một vợ. Anh thương anh trai, vì ngày xưa anh hư hỏng, Tuấn đi tìm anh bị tai nạn mới dở như vậy. Anh ấy cô đơn, giờ có em, anh vui lắm.” Tôi sụp đổ, quỳ sụp xuống sàn, nước mắt trào ra không kìm được. Chồng tôi biết hết từ lâu, im lặng để anh trai vui. Tôi không còn tư cách trách ai, nỗi xấu hổ thiêu đốt tận tâm can.
Cuộc sống thành địa ngục thực sự. Nhất dọn ra ngoài ở với nhân tình có thai. Tôi muốn ly hôn, anh xé đơn, đòi tôi trả 3 tỷ tiền đã tiêu. “Cô ở đây chăm anh trai tôi, trừ nợ dần.” Tôi khóc lóc, quỳ xin, nước mắt rơi lã chã, nhưng anh lạnh lùng quay đi. Tuấn thấy tôi quỳ, đỡ dậy, nhưng Nhất đe dọa. Mẹ chồng biết, trách tôi không giữ chồng. Tôi mệt mỏi rã rời, nghĩ đến cái chết nhiều lần. Lần cuối, tôi ra cầu, gió lạnh buốt sống lưng, định nhảy xuống, nhưng nhớ con gái khóc oe oe, tôi quay về, lòng tan nát.
Trên đường về, tai nạn xảy ra. Tuấn đi tìm tôi, bị xe tông mạnh. Ba tháng sau, anh tỉnh lại, khỏe mạnh, đầu óc bình thường. Hóa ra cú va chạm chữa lành cho anh. Nhất hối hận, đồng ý ly hôn, không đòi tiền nữa. Bà Huệ giận dữ, không tiễn tôi. Tôi đưa con về quê, sống bình yên trong ngôi nhà nhỏ, tiếng gà gáy mỗi sáng, mùi lúa chín thoang thoảng. Nhất cưới vợ mới.
Một ngày, tôi đang chơi với con thì nghe giọng quen thuộc. Quay lại, Tuấn đứng đó, mặc vest bảnh bao, tóc gọn gàng, cười ấm áp: “Liên, hai mẹ con khỏe không?” Anh bình phục rồi. Anh nói nhờ tai nạn mà tỉnh lại, và anh về tìm tôi vì tình cảm thật lòng. “Anh muốn ở bên em và con.” Tôi ngập ngừng, tim đau nhói, ký ức ba năm tàn nhẫn ùa về như sóng dữ. Tình cảm anh dành cho tôi là thật, nhưng vết thương trong lòng thì không dễ lành.
Giờ ngồi đây viết những dòng này dưới ánh đèn vàng vọt ở quê, tôi chỉ thấy mệt mỏi và day dứt khôn nguôi. Tôi sai từ đầu, vì lòng tham, lợi dụng, phản bội. Nhưng cuộc đời cũng trừng phạt tôi đủ rồi. Con gái tôi lớn lên, tôi chỉ mong nó không phải chịu những đau khổ như mẹ. Còn Tuấn… có lẽ tôi sẽ trả lời anh sau. Cuộc sống ở quê yên bình, tiếng gió thổi qua hàng tre, nhưng vết sẹo trong lòng thì không bao giờ lành hẳn. Tôi học được rằng tham lam chỉ mang lại nước mắt và hối hận.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!