Chú Ruột Bị Ung Thư, Cả Họ Ngoảnh Mặt – Tôi Bán Sổ Tiết Kiệm Cứu Chú, Chồng Lập Tức Bỏ Mẹ Con Tôi

Chú R/uột Bị U/ng Th/ư, Cả Họ Ngoảnh Mặt – Tôi Bán Sổ Tiết Kiệm Cứu Chú, Chồng Lập Tức Bỏ Mẹ Con Tôi

Nhóm chat dòng họ Nguyễn đỏ chói như một vết thương rỉ máu. Tấm ảnh bệnh án chụp vội nằm chình ình giữa màn hình: khối u ác tính trong lồng ngực chú Sơn – chú ruột neo đơn của tôi – đang lớn dần từng ngày, từng giờ, như con quái vật vô hình gặm nhấm phần đời còn lại của một con người.

*Nếu chậm sẽ nguy đến tính mạng.*

Bảy chữ ấy đập vào mắt tôi như búa tạ.

Bác hai viết không dấu, từng chữ trơ trọi như que củi khô: “Đang công tác miền Nam, trăm sự nhờ mọi người.” Cô ba than thở cửa hàng ế ẩm, tiền học của con, tiền bỉm sữa cho cháu – một chuỗi dài những lý do được sắp xếp ngay ngắn như đá cuội xếp hàng trên bờ suối. Mợ bốn thì viết hẳn một đoạn dài, mỗi câu như một nhát dao: “Già cả đơn thân chữa làm gì uổng tiền.” Rồi mợ rời nhóm. Không một lời chào. Không một cái nhìn lại.

Tôi đứng lặng giữa bếp. Bàn tay run run đặt xuống mặt bàn đá lạnh. Ngoài kia, nắng sớm đang lên, vàng óng trên mái tôn nhà hàng xóm. Nhưng trong lòng tôi, tất cả tối sầm.

Ký ức ùa về như thác lũ. Năm tôi lên mười, bố mất sau một trận ốm dài. Ngày đưa tang, mưa tầm tã. Mẹ con tôi – hai bóng người nhỏ bé trong bộ đồ tang trắng toát – bị họ hàng đẩy ra ngồi mâm dưới cùng. Cái mâm nhựa cũ kỹ kê sát cửa bếp, nơi gió lùa và khói bếp cay xè mắt. Người lớn ngồi mâm trên, chuyện trò rôm rả về đất đai, về chuyện làm ăn, về những toan tính thường ngày. Còn tôi – đứa trẻ mười tuổi mất bố – ngồi co ro, tay siết chặt vạt áo tang, nước mắt lăn dài trên má mà không dám khóc thành tiếng.

Chỉ có chú Sơn.

Người đàn ông nghèo nhất làng ấy – với đôi dép lốp mòn vẹt, bộ quần áo nâu bạc màu quanh năm, căn nhà tranh xiêu vẹo cuối xóm – đã lặng lẽ ngồi xuống cạnh tôi. Không nói một lời. Chỉ lặng lẽ đẩy đĩa thịt về phía tôi. Bàn tay chú – bàn tay nứt nẻ, chai sạn vì cuốc đất trồng khoai – nhẹ nhàng thò vào túi áo, lấy ra một viên kẹo chanh nhỏ xíu, gói giấy bạc nhăn nhúm, rồi nhét vào lòng bàn tay tôi.

Viên kẹo ấy. Nhỏ thôi. Rẻ thôi. Nhưng nó ấm. Ấm đến mức ba mươi năm sau, tôi vẫn còn cảm nhận được hơi ấm ấy lan tỏa khắp cơ thể.

Tôi rời nhóm chat. Không một lời từ biệt. Những người trong nhóm ấy – những người mang cùng dòng máu với tôi – đã chọn quay lưng. Tôi cũng chọn. Chọn quay lưng lại với họ.

Tôi gọi cho chú. Chuông đổ ba hồi. Bốn hồi. Năm hồi. Rồi giọng chú vang lên – yếu ớt, khàn đặc, như tiếng gió lùa qua khe cửa:

“Thôi con… chú già rồi… không muốn làm gánh nặng cho ai…”

Tôi gần như hét vào điện thoại: “Chú là người đã che chở mẹ con con! Chú đã cho con viên kẹo chanh khi cả làng quay lưng lại với con! Tiền mất còn làm ra được! Mạng sống chỉ có một! Chú nghe rõ chưa? Chỉ có một!”

Đầu dây bên kia im lặng. Rồi tôi nghe tiếng nấc nghẹn ngào của một người đàn ông già cả, cô đơn, đã quá quen với việc bị bỏ rơi.

Vĩ – chồng tôi – nghe hết. Anh ngồi ở sofa, điếu thuốc cháy dở trên tay, mắt dán vào màn hình điện thoại. Khi tôi cúp máy, anh ném điều khiển xuống bàn. Tiếng nhựa va vào gỗ nghe khô khốc.

“Nhà này chưa đủ khổ hay sao mà rước ông già sắp chết về? Tiền học của Dương đang thiếu, đừng hòng đụng vào tiền tiết kiệm.”

Tôi nhìn anh. Người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ cùng tôi đi hết cuộc đời. Khuôn mặt anh lúc ấy – lạnh lùng, xa lạ, như một người hoàn toàn khác.

“Anh không bỏ ra một đồng nào hết. Một đồng cũng không.”

Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại. Tôi đứng một mình trong phòng khách. Tiếng tivi vẫn rì rầm. Tiếng xe cộ ngoài đường vẫn náo nhiệt. Nhưng trong tôi, mọi thứ như chết lặng.

Sáng hôm sau, tôi dậy từ năm giờ. Dọn căn phòng kho nhỏ cuối hành lang – nơi chất đầy đồ đạc cũ kỹ, bụi bặm bám dày – thành chỗ ở tạm cho chú. Tôi kê lại chiếc giường gỗ cũ, giặt sạch ga gối, đặt lên bàn một bình hoa nhỏ hái vội ngoài vườn.

Chiều ấy, tôi đón chú ở bến xe Mỹ Đình. Người đàn ông gầy guộc ấy bước xuống xe với một túi bạt nhẹ bẫng. Tất cả tài sản của cả một đời người gói gọn trong chiếc túi ấy. Chú nhìn tôi, cười méo mó, đôi mắt đục ngầu ánh lên điều gì đó tôi không thể gọi tên.

Về nhà, chú lôi từ trong túi áo ra một bọc tiền lẻ – gần năm triệu – những tờ tiền nhàu nhĩ, được gói cẩn thận trong túi ni lông. Cả đời tiết kiệm.

“Chú gửi con…”

Tôi đẩy lại, nước mắt chực trào: “Chú cất đi. Mọi thứ con lo.”

Đêm ấy, tiếng ho xù xụ từ phòng kho vang lên như tiếng cồn cào của biển động. Tôi bật dậy, chạy vào. Chú nửa nằm nửa ngồi, mặt tím tái, hai tay bám chặt cạnh giường, mồ hôi ướt đẫm trán.

“Vĩ! Anh dậy giúp em! Chú suy hô hấp cấp!”

Anh kéo chăn trùm kín đầu. Giọng nói vọng ra từ trong chăn, lạnh như băng: “Đang nửa đêm. Thích bao đồng thì tự lo.”

Tôi một mình dìu chú ra thang máy. Một mình đỡ tấm thân gầy guộc ấy qua từng bậc cửa. Một mình gọi taxi. Một mình ngồi trong bệnh viện, tay nắm chặt tay chú, nhìn bác sĩ chạy ra chạy vào.

“Phải mổ gấp trong đêm. Tạm ứng một trăm triệu.”

Tôi gọi Vĩ. Máy chặn. Tôi gọi bác hai. Không bắt máy. Cô ba. Khóa máy. Mợ bốn. Thuê bao.

Tôi ngồi xuống ghế nhựa bệnh viện. Đèn huỳnh quang trắng toát chiếu xuống khuôn mặt tôi. Tôi mở điện thoại, tất toán sổ tiết kiệm bảy mươi triệu – tiền học của Dương. Rồi vay nóng ba mươi triệu trên app. Lãi suất cắt cổ. Nhưng tôi không còn lựa chọn.

Đóng tiền. Chú được đưa vào phòng mổ. Bốn tiếng đồng hồ. Bốn tiếng dài như bốn thế kỷ. Tôi ngồi ngoài phòng mổ, tay siết chặt viên kẹo chanh – viên kẹo tôi mua vội ở cửa hàng tiện lợi, gói giấy bạc nhăn nhúm, giống hệt viên kẹo năm xưa.

Bốn tiếng sau, cửa phòng mổ mở ra. Bác sĩ tháo khẩu trang, mỉm cười mệt mỏi: “Ca mổ thành công.”

Tôi gục xuống ghế. Nước mắt chảy dài. Nhưng lần này, đó là nước mắt của sự nhẹ nhõm.

Sáng hôm sau, tôi về nhà…………….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Vĩ ngồi ở sofa, máy tính bảng mở lịch sử giao dịch. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt của một con thú bị dồn vào đường cùng. Rồi anh đứng dậy. Bàn tay anh vung lên. Một cú tát trời giáng vào mặt tôi. Túi xách của tôi bị ném vào tường. Bình hoa trên bàn vỡ tan.

Anh kéo Dương từ trong phòng ra. Thằng bé mười hai tuổi, mắt đỏ hoe, mặt mếu máo. Anh đẩy nó về phía tôi: “Nhìn mẹ con đi! Vì ông già mà cướp hết tiền học của con!”

Dương đẩy tôi ra. Bàn tay nhỏ bé ấy đẩy vào ngực tôi, nhưng đau như dao đâm. “Con ghét mẹ!”

Ba chữ ấy. Từ miệng đứa con trai tôi yêu hơn sinh mạng. Đau hơn cả cái tát của Vĩ. Đau hơn cả những lời từ chối của họ hàng. Đau hơn tất cả.

Chiều hôm sau, Vĩ dọn vali. Dắt Dương về nhà nội. Cánh cửa đóng sầm. Tôi đứng một mình giữa căn hộ trống hoác. Tiếng kim đồng hồ tích tắc. Tiếng tủ lạnh rù rì. Và tiếng nước mắt tôi rơi xuống sàn gạch.

Những ngày sau đó, tôi sống trong bệnh viện. Chăm chú từng thìa cháo, từng viên thuốc. Đêm về căn hộ trống, tôi đối mặt với những tin nhắn đòi nợ. Đồng nghiệp tránh mặt. Những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm sau lưng.

Rồi giám đốc gọi tôi lên phòng. Ông đặt trước mặt tôi một tập hồ sơ dày cộp: “Dự án lọc nước sạch miền Tây đang đóng băng. Nếu em nhận và thành công, thưởng ba mươi triệu và cơ hội thăng tiến.”

Tôi đồng ý ngay. Không một giây do dự.

Miền Tây. Nắng cháy da. Gió mặn mòi. Chi nhánh cũ kỹ nằm cuối con đường đất đỏ. Nhân viên uể oải, mắt nhìn tôi như nhìn một kẻ lạc loài. Lão Vương – trưởng chi nhánh – nhìn tôi từ đầu đến chân, cười khẩy: “Tiểu thư da trắng chịu sao nổi nắng miền Tây?”

Tôi không trả lời. Tôi ôm thùng hồ sơ bụi bặm lên tầng hai. Tự nhốt mình ba ngày ba đêm với mì tôm và cà phê đen. Tôi đọc từng trang tài liệu, từng biên bản họp, từng email. Và tôi tìm ra nút thắt: người tiền nhiệm đã xúc phạm ông Hà – đại gia địa phương – khiến dự án bị đóng băng.

Tôi đến trụ sở ông Hà. Ngồi chờ từ sáng đến chiều. Nắng miền Tây đổ xuống như thiêu như đốt. Khi ông Hà xuất hiện, tôi chắn lối: “Cho tôi đúng năm phút.”

Tôi không nói về lợi nhuận. Tôi nói về bà con vùng nhiễm mặn. Về những đứa trẻ uống nước giếng phèn mà da vàng vọt. Về người thân tôi – người đã chết vì nước giếng phèn năm nào. Về phương án cung cấp nước miễn phí cho hộ nghèo, kết hợp nhà thuốc từ thiện.

Ông Hà nhìn tôi rất lâu. Rồi ông quay sang thư ký: “Sắp xếp họp chính thức ngày mai.”

Dự án sống lại. Tôi được bổ nhiệm giám đốc chi nhánh. Nhận thưởng ba mươi triệu. Trả hết nợ nóng.

Trong lúc ấy, Vĩ rút sạch bảy mươi ba triệu tài khoản chung. Mua xe cho bồ. Tôi khởi kiện. Phiên tòa, luật sư đưa ra sao kê, ảnh ngoại tình, biên bản trường học khi Dương đánh bạn vì bị xúc phạm mẹ. Tòa xử cho tôi quyền nuôi con. Buộc Vĩ hoàn trả tiền.

Tôi đón Dương ở trường. Thằng bé gầy đi, mắt trũng sâu. Tôi quỳ xuống, ôm con vào lòng. Kể cho con nghe về chú Sơn. Về những viên kẹo chanh năm xưa. Về người đàn ông nghèo nhất làng nhưng giàu lòng nhân hậu nhất.

Dương òa khóc: “Con hiểu rồi. Con không ghét mẹ nữa.”

Chú khỏi bệnh. Đất quê được đền bù hơn ba tỷ. Họ hàng kéo đến bệnh viện. Rồi về quê đòi chia. Tôi nhờ luật sư mang di chúc và giấy ủy quyền công chứng. Bảo vệ bệnh viện và công an xã có mặt. Đám người từng quay lưng lếch thếch bỏ đi.

Một năm sau, tôi mua nhà mới. Chú Sơn hồng hào, đưa đón Dương đi học. Dương ngoan ngoãn, tự hào kể về mẹ. Vĩ trắng tay vì bạc, bị sa thải, bị bồ bỏ. Họ hàng cũng lần lượt gặp vận hạn.

Buổi chiều, tôi ngồi ban công. Nhìn chú và con trai dưới sân. Gió miền Tây mang theo mùi nước ngọt từ những trạm lọc. Có những khoản tiền mất đi có thể kiếm lại. Có những người quay lưng có thể quên. Nhưng có những lựa chọn – một khi đã chọn – thì cả đời không hối tiếc.

Tôi siết nhẹ viên kẹo chanh trong lòng bàn tay. Vị ngọt ấy. Vị ngọt của lòng tốt. Vị ngọt của tình người. Vị ngọt ấy – tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời còn lại.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!