Sau 41 Năm Chung Sống, Tôi Thú Nhận Một Đêm Ngoại Tình – Chồng Chỉ Nói Một Câu Khiến Tôi Bật Khóc

Sau 41 Năm Chung Sống, Tôi Thú Nhận Một Đêm Ngoại Tình – Chồng Chỉ Nói Một Câu Khiến Tôi Bật Khóc

9 giờ 18 phút tối, tôi gọi cho Thịnh từ khách sạn ở Phú Yên. Ông đang ở nhà một mình tại Buôn Ma Thuột. Ông hỏi ngày mai đón mấy giờ, thuốc đau đầu còn không, rồi dặn đi chơi thì chơi cho vui. Tôi cười bảo biết rồi. 9 giờ 29 cuộc gọi kết thúc.

Tôi ngồi ở mép giường, mở Zalo lên rồi tắt hai lần. Ba người bạn đã yên tiếng. Mến đang tắm. Tôi tìm tên Hào – anh trai của Mến, người tôi mới gặp ba ngày. Tôi gõ: “Anh còn thức không?”

Nhìn câu ấy gần một phút. Không ai ép tôi. Không có cuộc cãi nhau nào với chồng. Không có giọt rượu nào. Tôi vẫn bấm gửi.

10 phút sau Hào trả lời đang ở quán dưới đường biển. Tôi đứng dậy thay áo.

Ba ngày trước tôi thậm chí không có ý nghĩ nào gần với chuyện ấy. Năm người phụ nữ ngoài 60, con cái lớn hết, chơi với nhau hơn 30 năm. Mến rủ đi Phú Yên. Thịnh còn thích tôi đi hơn chính tôi. Sáng lên đường ông kéo vali ra, kiểm tra khóa, hỏi thuốc huyết áp. Không ôm không hôn. Ông đứng trên vỉa hè nhìn xe chạy khỏi rồi mới về.

Đến Tuy Hòa gần trưa. Mến gọi anh trai đến chỉ chỗ ăn. Hào 67 tuổi, vợ mất sáu năm, con đã ở riêng. Lần đầu gặp, ông gọi tôi là em. Tôi cười: “Anh thích gọi sao thì gọi, miễn đừng gọi cháu.”

Chỉ là một câu nói. Tôi cũng không nhớ nó lâu. Ít nhất lúc ấy tôi nghĩ vậy.

Ngày thứ hai Hào ghé qua chỗ nhóm ăn khoảng nửa tiếng. Tối ông nhắn riêng: “Anh cảm ơn em mới đúng, hôm nay ngồi nói chuyện vui.” Tôi trả lời. Rồi chúng tôi nhắn thêm hơn 20 phút. Không tán tỉnh rõ ràng. Không câu nào vượt giới hạn. Nhưng khi đặt điện thoại xuống, tôi biết một việc đã khác. Tôi bắt đầu chờ tin nhắn của Hào.

Đêm cuối, sau khi gọi cho Thịnh, tôi lại mở Zalo. Tên Hào không có tin mới. Tôi tự hỏi mình đang chờ cái gì. Rồi tôi gõ câu hỏi còn thức không. Gửi đi. Ông trả lời đang ngồi một mình. Tôi hỏi quán xa khách sạn không. Ông gửi vị trí. Không xa.

Tôi thay chiếc áo be sạch. Mén ra khỏi nhà tắm hỏi thay áo làm gì. Tôi bảo xuống mua nước. Còn hai chai trên bàn. Tôi nói đi bộ chút. Mén chẳng nghi ngờ.

Tôi xuống thang máy, ra khỏi sảnh, đi bộ về phía vị trí Hào gửi. Gió biển đêm thổi mạnh. Quán không lớn. Hào ngồi bàn ngoài cùng. Thấy tôi ông đứng dậy, không cười ngay.

“Anh tưởng em hỏi thôi.”

Tôi kéo ghế. Chúng tôi ngồi gần một giờ. Ông hỏi tôi có hạnh phúc không. Tôi nói có, không suy nghĩ. Ông bảo vậy thì đừng làm gì chỉ vì tối nay. Tôi nhìn ông: “Nếu em vẫn muốn thì sao?”

Lần này Hào im rất lâu. Ông thanh toán rồi đứng lên. “Anh đưa em về.”

Tới chỗ rẽ, hai hướng rất rõ. Khách sạn một bên, căn hộ ông thuê bên kia. Ông hỏi đưa tới cửa không. Tôi nhìn về phía khách sạn rồi quay sang ông: “Nhà anh xa không?”

Từ câu hỏi ấy không còn gì mơ hồ nữa. Hào không kéo tôi. Tôi cũng không say. Tôi biết mình có thể quay về bất kỳ lúc nào. Nhưng đêm đó tôi đã đi cùng ông.

Gần sáng, nhìn đồng hồ, một nỗi sợ lạnh chạy dọc người. Hào nói xin lỗi. Tôi lắc đầu: “Đừng xin lỗi thay em.”

Tôi về khách sạn lúc gần 4 giờ sáng. Đèn đầu giường phía Mén bật. Bà nhìn tôi từ đầu xuống chân: “Bà đi đâu từ hơn 11 giờ đêm tới giờ?”

Tôi nói rất nhỏ: “Ừ.”

Mén bật chăn bước xuống: “Bà điên rồi à? Người bà phải xin lỗi đang ở Buôn Ma Thuột.”

Sáng hôm sau tôi chặn Hào. Xóa đoạn chat. Về nhà như không có gì xảy ra.

Thịnh ra đón ở điểm trả khách. Ông kéo vali, hỏi có mua lắm không mà nặng thế. Về nhà ông mang vali vào tận phòng, bảo để quần áo bẩn riêng chiều ông giặt. Tôi nhìn chiếc áo be nằm trên cùng, vội lấy chậu giặt tay.

Sáu ngày sau, trong bữa cơm, tôi đặt đũa xuống.

“Ông Thịnh, ở Phú Yên tôi đã ngủ với một người đàn ông khác.”……….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Ông nhìn tôi như vừa nghe sai một từ. Tôi nói lại. Một lần. Đêm cuối. Nhà ông ấy. Tôi nhắn trước. Tỉnh táo. Không rượu.

Thịnh đặt đũa xuống rất nhẹ. Ông đứng dậy ra sân gần 10 phút. Quay vào, lấy gối và chăn mỏng sang phòng con trai.

“Tôi chưa biết tôi muốn bà đi hay ở. Cũng đừng hỏi tôi có tha thứ không. Vì chính tôi cũng chưa biết.”

Từ hôm đó ông ngủ phòng riêng. Sáng pha hai ly cà phê nhưng không đẩy ly sang phía tôi. Tôi phải tự pha phần mình.

Con gái Diệu phát hiện chăn gối bố ở phòng anh. Cô hỏi thẳng. Tôi nói thật. Cô giận. Con trai Nam cũng biết sau đó. Cũng giận. Nhưng không ai ép bố ly hôn, cũng không ai bảo thôi tha cho mẹ.

Mén vẫn giận vì bị kéo vào chuyện không muốn biết. Nhóm bạn năm người biết một phần. Chuyến Đà Lạt bị hủy. Tình bạn không còn kiểu chuyện gì cũng kể.

Ba tháng trôi qua. Thịnh vẫn ngủ phòng con trai. Có hôm pha hai ly cà phê, có hôm chỉ một. Có hôm cùng đi chợ vì một người xách không tiện. Có đêm mưa dột hai người cùng lau nước, ông đỡ khuỷu tay tôi rồi buông ngay.

Tôi đăng ký lớp chỉnh ảnh cơ bản ở trung tâm gần nhà. Nói với ông chiều thứ ba thứ năm đi học. Ông chỉ ừ.

Một chiều ông gọi tôi ra hiên. Hai chiếc ghế cách nhau gần một mét.

“Hôm qua tôi nói còn thương bà. Tôi nghĩ cả đêm. Nếu ly hôn chỉ để chứng minh tôi không hèn thì hóa ra đời tôi lại do miệng người khác quyết. Còn nếu ở lại chỉ vì sợ tuổi này bắt đầu lại thì cũng không được. Cho nên tôi muốn bỏ hai cái đó ra. Còn chuyện tôi có muốn sống tiếp với bà không? Tôi chưa trả lời được bằng một chữ. Nhưng tôi biết tôi chưa muốn bà đi.”

Tôi nói tôi vẫn muốn sáng dậy biết ông đang ở trong nhà này. Vẫn muốn lúc đi chợ thấy món ông ăn được thì mua. Vẫn muốn già thêm cùng ông. Nhưng nếu ông không muốn thì tôi không lấy 41 năm ra ép.

Ông gật. “Được.”

Chỉ một chữ. Không phải tha thứ. Không phải ở lại. Không phải làm lại từ đầu.

Sáng hôm sau trên bàn nhỏ ngoài hiên có hai ly cà phê. Một ly trước mặt ông. Một ly đặt ở chiếc ghế bên cạnh. Ông không nhìn tôi: “Cà phê nguội rồi đấy.”

Tôi cầm ly ngồi xuống. Chiếc ghế vẫn cách ông một khoảng. Không gần như trước, nhưng cũng không xa như những ngày đầu.

Ngoài ngõ một chiếc xe chạy qua. Nắng đã lên. Trong nhà căn phòng con trai vẫn còn gối và chăn của ông. Ông chưa quay lại chiếc giường cũ. Con gái nói chuyện với tôi nhiều hơn nhưng vẫn còn những khoảng ngập ngừng. Con trai vẫn chưa hoàn toàn bình thường. Mén và tôi đã có thể ăn cùng bàn nhưng tình bạn không còn như cũ. Hào không còn xuất hiện trong đời tôi.

Tôi không còn là người phụ nữ có thể tin rằng sống tử tế hàng chục năm thì một lần bước qua giới hạn sẽ được quá khứ che chở. Ông cũng không còn tin rằng cứ sống tốt với vợ thì sẽ không bao giờ bị phản bội.

Chúng tôi mất sự tin tưởng vô điều kiện. Nhưng vẫn còn 41 năm ký ức, vẫn còn tình thương, vẫn còn khả năng nói thật dù muộn.

Tôi kéo chiếc ghế gần thêm một chút. Không nhiều, chỉ vài phân. Ông nhìn tôi dừng lại.

“Không thích thì tôi kéo lại.”

Ông nhìn chiếc ghế rồi nhìn tôi: “Ngồi đi.”

Tôi không kéo thêm. Hai người uống nốt cà phê. Khoảng cách vẫn còn. Có thể ngày mai nhỏ đi, có thể có hôm lại xa hơn. Không ai biết.

Lần này tôi không cố nhảy qua nó. Ông cũng không dựng thêm bức tường. Chúng tôi để khoảng cách ấy ở đó, nhìn thấy nó, sống với nó. Và nếu một ngày nào đó hai chiếc ghế lại đứng gần nhau như trước, thì đó sẽ không phải vì ai quên chuyện đã xảy ra, mà vì sau tất cả những gì đã mất, hai người vẫn tự chọn bước về phía nhau thêm một chút.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!