Tôi nằm viện gọi 20 cuộc cho con trai không nghe vì bận đưa nhà vợ đi Dubai bằng 500 triệu tiền dưỡng già của tôi

Tôi nằm viện gọi 20 cuộc cho con trai không nghe vì bận đưa nhà vợ đi Dubai bằng 500 triệu tiền dưỡng già của tôi

Tôi nằm sấp trên nền gạch lạnh buốt, hai cùi chỏ tì xuống, lết từng tấc một từ phòng ngủ ra cửa chính. Cơn đau từ vùng quanh rốn như hàng trăm mũi kim đâm xuyên, mỗi lần cử động là một lần chết lặng. Điện thoại vẫn kêu tút tút. Cuộc gọi thứ hai mươi.

1 giờ 45 sáng. Hà Nội rét đậm. Trong căn nhà ba tầng, chỉ còn tiếng thở dốc đứt quãng của một bà già sáu mươi ba tuổi. Tôi bấm 115.

“Cấp cứu… đau bụng… sống một mình…”

Bảy phút sau, tiếng còi hụ vang lên đầu ngõ. Tôi vừa mở chốt cửa thì bóng tối sập xuống.

Khi tỉnh lại, tôi nằm trên băng ca. Bác sĩ Minh nói:

“Ruột thừa vỡ, mủ tràn ổ bụng, viêm phúc mạc toàn thể. Cần mổ cấp cứu ngay. Người nhà bác đâu?”

Tôi nhìn hành lang trống:

“Không có ai. Chồng chết hơn mười năm. Con trai… coi như đêm nay tôi không có nó. Đưa giấy đây. Tôi tự ký.”

Bàn tay đầy đồi mồi run run viết chữ “Hạnh” nguệch ngoạc trên tờ cam kết sinh tử. Không có ai nắm tay. Không có tiếng khóc. Chỉ có tôi.

Ca mổ gần hai tiếng. Khi tỉnh trong phòng hồi sức, việc đầu tiên tôi làm là hỏi điện thoại. Hộ lý Phượng đưa máy đã sạc đầy. 8 giờ 15 sáng. Không một cuộc gọi nhỡ. Không một tin nhắn.

Tôi mở Zalo. Bài đăng mới của Vi, con dâu: check-in Burj Khalifa. Ảnh vợ chồng Sơn cười rạng rỡ, ông bà ngoại nhà vợ nâng ly rượu vang. Dòng trạng thái: “Trốn cái lạnh 8 độ Hà Nội, đưa ông bà ngoại tận hưởng nắng ấm Dubai. Đầu tư 500 củ quả đáng đồng tiền. Chồng bảo tiền không quan trọng, quan trọng là vợ và ông bà vui.”

500 triệu.

Tháng trước Sơn còn van xin: “Mẹ, xe cũ hay hỏng. Cho con xin nốt tiền tiết kiệm đổi xe gầm cao cho an toàn.” Tôi rút sạch tài khoản, không giữ lại đồng nào. Hóa ra sự an toàn ấy là chuyến du lịch xa hoa cho nhà vợ, trong khi mẹ nó bò lê trên sàn nhà tự ký giấy mổ.

Buổi chiều Phượng cầm biên lai vào:

“Trong 24 giờ phải tạm ứng viện phí. Bác gọi anh chị chuyển khoản được không?”

Tôi gọi Vi. Đầu dây ồn ào trung tâm thương mại Dubai.

“Mẹ đau ruột thừa vỡ, vừa mổ xong, cần 20 triệu tạm ứng.”

Vi gắt:

“Mổ có cái ruột thừa thôi mà làm như ung thư. Sao không mổ tuyến huyện cho rẻ? 20 triệu mẹ làm như con in tiền. Thẻ tín dụng sắp cháy rồi. Anh Sơn bảo 500 triệu là tiền trúng chứng khoán. Mẹ đừng ghen tỵ kể công. Tự xoay sở đi.”

Máy cụp.

Tôi tháo chiếc lắc vàng 24K – kỷ vật duy nhất nhà chồng tặng ngày cưới, đeo bốn mươi năm chưa từng tháo. Đưa cho Phượng:

“Bán đi. Đóng viện phí. Số thừa thuê cô chăm tôi 24/24. Ăn cháo tốt nhất, thuốc tốt nhất. Không tiết kiệm gì cả.”

Phượng bán được hơn 40 triệu. Tôi được chuyển lên phòng dịch vụ.

Người bạn giường tên Hoa, 65 tuổi, nghe tôi kể hết. Bà nói:

“Lỗi lớn nhất của bà là hy sinh quá nhiều đến mức chúng nó nghĩ đó là đương nhiên. Tài sản lớn nhất tuổi già không phải con cái, mà là sức khỏe và tiền trong túi mình. Bà ném tiền cho chúng, chúng hất lại sự vô tâm. Lấy tiền đó mua dịch vụ, người dưng còn tử tế gấp vạn lần.”

Tôi nhớ căn nhà ba tầng ngõ ô tô tránh nhau. Giá đang cao. Tôi bảo Phượng tìm số cậu Hải môi giới.

“Cậu Hải, tôi bán đứt nhà ba tầng. Hai ngày phải xong. Giá 8 tỷ. Tiền mặt sẵn thì 7 tỷ 800. Giữ bí mật tuyệt đối, không để con trai biết trước khi tiền về tài khoản.”

Sáng hôm sau khách chốt. Chiều công chứng ủy quyền. Ngày thứ tư, tin nhắn ngân hàng: cộng 7 tỷ 800 triệu.

Tôi xuất viện sớm hơn dự kiến. Phượng gọi taxi. Tôi để lại cho bác sĩ Minh một phong bì niêm phong và dặn:

“Khi thằng Sơn đến, bác sĩ chỉ cần nói ba chữ: Bà ấy đi rồi. Rồi đưa lá thư này.”

Trước khi rời phòng, tôi tháo sim điện thoại dùng mười lăm năm, bẻ gãy làm đôi, thả vào thùng rác y tế…………..

……………………………………………
**X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI**
👇👇👇

 

7 giờ 30 sáng, tôi bước lên chuyến bay VN247 đi Đà Lạt. Không quay đầu.

 

12 giờ trưa cùng ngày, chuyến bay từ Dubai hạ cánh. Sơn gọi mẹ. Tổng đài báo số không còn tồn tại. Vi bảo chắc mẹ dỗi. Họ về nhà. Ổ khóa bị đổ keo. Hàng xóm bà Phương đứng ra chửi:

“Đêm rét 8 độ, bà ấy đau quằn quại bò dưới sàn, gọi mày 20 cuộc không nghe. Tự ký giấy mổ. Xin 20 triệu viện phí thì vợ mày chửi rồi cúp máy. Bà ấy tháo lắc vàng bán lấy tiền cứu mạng. Bây giờ đi mà tìm cái xác mẹ mày ở bệnh viện xem còn không.”

Sơn mặt cắt không còn giọt máu, bỏ mặc vợ, chạy thục mạng vào viện. Phòng dịch vụ trống. Chăn ga đã lột sạch.

Bác sĩ Minh nhìn hắn:

“Anh Sơn? Bà ấy đi rồi.”

Sơn khụy xuống. Vi hỏi ngay về chìa khóa và sổ đỏ. Minh đưa phong bì:

“Đây là thứ duy nhất bà ấy nhờ tôi giao.”

Sơn xé thư. Nét chữ run của mẹ:

“Khi con đọc được những dòng này, người mẹ tên Hạnh đã chết. Chết ngay trong đêm con mải xách đồ hiệu ở Dubai. 500 triệu mẹ đưa đổi xe an toàn, con dùng mua nụ cười nhà vợ. Mẹ phải tháo lắc vàng lấy tiền mổ. Đừng tìm mẹ. Nhà ba tầng mẹ đã bán 8 tỷ. Tiền vào tài khoản, mẹ đi nơi rất xa sống cho chính mình. Các con đã trưởng thành, tự bỏ tiền tỷ đi du lịch thì từ nay tự lo. Kể từ giây phút bẻ gãy sim, mẹ không còn đứa con trai nào mang tên Sơn nữa.”

Vi hét đòi kiện. Sơn tát vợ ngay giữa hành lang. Hai người cãi nhau tan nát. Về nhà, nồi cá kho mẹ để lại đã mốc meo. Vi tuyên bố ly hôn vì trắng tay, về nhà đẻ.

Sáu tháng sau, Đà Lạt tháng sáu. Tôi ngồi bên hồ Xuân Hương uống trà atiso. Số tiền gần 8 tỷ gửi ngân hàng mỗi tháng lãi hơn 30 triệu. Đủ sống dư dả, thuê người dọn nhà, tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh.

Tôi tải lại Zalo bằng mật khẩu cũ. Hàng trăm tin nhắn của Sơn hiện ra: ngày đầu van xin, ngày thứ bảy vợ bỏ, ngày thứ ba mươi thất nghiệp, ngày thứ chín mươi ốm không có ai nấu cháo, vẫn xin tiền, vẫn kêu “mẹ về cứu con”.

Tôi đọc hết. Trong lòng không gợn một chút xót xa. Nó hối hận vì mất sự chăm sóc và tài sản, không phải vì suýt đẩy mẹ vào cõi chết.

Tôi chọn “Xóa vĩnh viễn tài khoản”. Ngón tay ấn đồng ý.

Màn hình tối đen rồi trở về giao diện trắng tinh.

Tôi đứng dậy, bước dọc bờ hồ. Gió thông thổi. Nắng vàng. Bóng tôi đổ dài trên đường – không còn là bóng của người mẹ cả đời hy sinh, mà là bóng của một người phụ nữ đang sống cho chính mình.

Không hẹn ngày gặp lại.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!