Nữ Trung Úy Cứu Nữ Tỷ Phú Bị Truy Sát Giữa Đêm Mưa – Tái Mặt Khi Nhận Ra Cô Ấy Là Chị Em Sinh Đôi Mình Đã Mất Gần 30 Năm
Tôi tên Thanh Thức, 29 tuổi, là trung úy công an. Tôi từng tin mình là con một suốt 29 năm. Nhưng Ngọc Anh không chỉ giống tôi về khuôn mặt, cô ấy còn cùng ngày sinh, cùng nhóm máu, cùng vết bớt và có nửa chiếc mặt dây chuyền giống hệt thứ mẹ tôi cất kín.
Tối hôm ấy, trời mưa rất to. Tôi đang lái xe về đơn vị thì thấy một chiếc ô tô sang trọng đỗ lệch bên lề, cửa mở toang. Cách đó khoảng 20 mét, một người phụ nữ đang chạy loạng choạng, tay áo dính máu. Phía sau cô ấy, hai người đàn ông đang đuổi theo. Tôi lập tức đánh xe sát lề, mở cửa bước xuống. Người phụ nữ nhìn thấy tôi liền chạy thẳng về phía tôi rồi ngã xuống. Cô ấy nắm chặt tay tôi: “Cứu tôi, đừng để họ đưa tôi lên xe.”
Tôi giới thiệu mình là công an và nói đã thông báo vị trí cho đồng đội. Hai người đàn ông nghe vậy liền bỏ chạy. Người phụ nữ khụy xuống, tôi đỡ lấy cô ấy. Cô ấy nhìn thẳng vào mặt tôi rất lâu rồi hỏi một câu kỳ lạ: “Sao cô lại giống tôi như thế?”
Lúc đó tôi chưa hiểu. Trời tối, mưa lớn, tóc cô ấy che gần nửa khuôn mặt. Tôi nghĩ cô ấy bị sốc nên đầu óc chưa ổn định. Khi xe cấp cứu đến, đồng nghiệp của tôi là Mai nhìn từ người phụ nữ sang tôi rồi im hẳn. Cô ấy bật đèn điện thoại soi rõ khuôn mặt người phụ nữ. Tôi đứng im vì đầu óc không tiếp nhận được thứ đang nhìn thấy. Khuôn mặt ấy rất giống tôi, từ đường chân mày, sống mũi, khóe môi đến nốt ruồi nhỏ gần cằm. Mai nói nhỏ: “Giống như chị em sinh đôi.” Tôi trả lời ngay: “Không thể nào, chị là con một.” Người phụ nữ trên cáng nghe rõ, cô quay đầu nhìn tôi: “Tôi cũng là con một.”
Tại bệnh viện, cô ấy cho biết tên là Trần Ngọc Anh, 29 tuổi, chủ tịch một doanh nghiệp lớn. Khi bác sĩ kiểm tra vết thương ở vai, tôi vô tình nhìn thấy vết bớt màu nâu nhạt sau vai trái của cô ấy. Tôi cũng có một vết bớt ở đúng vị trí đó. Mẹ từng bảo đó là dấu ông trời đánh lên người tôi để mẹ không bao giờ nhận nhầm con.
Trước khi tôi rời bệnh viện, Ngọc Anh gọi tôi lại: “Cô sinh ngày nào?” Tôi nói ngày tháng năm sinh của mình. Cô ấy mở ví, lấy căn cước đặt xuống bàn. Chúng tôi sinh cùng một ngày. Ngọc Anh nhìn tôi: “Chuyện chúng ta gặp nhau tối nay có thể không đơn giản là tình cờ.”
Đêm đó tôi không về nhà mẹ ngay. Tôi nhớ đến chiếc hộp gỗ mẹ vẫn cất ở đáy tủ quần áo. Năm tôi tám tuổi, tôi từng mở nhầm và thấy bên trong có một chiếc khăn sữa ngả vàng, một vòng chỉ đỏ và một miếng bạc nhỏ hình nửa chiếc lá. Mẹ đã giật lại, ôm vào ngực rồi khóc. Từ đó chiếc hộp được khóa lại.
Sáng hôm sau, tôi gặp lại Ngọc Anh. Cô ấy kể cha cô tên Trần Đức Thành, mẹ tên Lệ Thu đã mất. Cô sống trong biệt thự ở Hà Nội, học trường tốt, du học nước ngoài rồi về tiếp quản tập đoàn. Hai cuộc đời chúng tôi khác nhau hoàn toàn. Vậy mà chúng tôi lại ngồi đối diện nhau với cùng một gương mặt. Bác sĩ kiểm tra vết thương cho Ngọc Anh, khi lớp áo bệnh nhân được kéo nhẹ xuống, vết bớt hiện rõ. Tôi cởi bớt cổ áo mình, xoay vai về phía gương. Hai vết bớt gần như giống hệt. Ngọc Anh hỏi: “Mẹ cô có bao giờ nói cô sinh đôi không?” Tôi lắc đầu. Nhưng hình ảnh chiếc hộp gỗ dưới đáy tủ nhà mẹ lại hiện lên rõ mồn một.
Buổi chiều, tôi về quê. Tôi đặt điện thoại có ảnh Ngọc Anh trước mặt mẹ. Mẹ tôi vừa nhìn thấy đã khựng lại, sợi chỉ tuột khỏi đầu kim, khuôn mặt trắng đi. Tôi hỏi: “Mẹ biết cô ấy sao?” Mẹ không trả lời, đứng bật dậy bước về phía chiếc tủ cũ nhưng chỉ đi được hai bước thì dừng lại. Đáy chiếc tủ ấy chính là nơi mẹ cất chiếc hộp gỗ suốt gần 20 năm.
Tối hôm đó, Ngọc Anh gọi cho tôi. Cô ấy nói vừa hỏi bố về ngày mình chào đời, ông Thành nổi nóng bất thường. Tôi hỏi cô có nhớ vật gì đi cùng mình từ khi mới sinh không. Ngọc Anh nói: “Một chiếc dây chuyền bạc.” Tim tôi đập hụt một nhịp. Cô ấy kể đó là một nửa chiếc lá, cạnh bên trong bị cắt thành đường cong, phía dưới có khắc một nét mờ. Tôi chụp lại ảnh Ngọc Anh gửi. Đúng là thứ tôi từng thấy trong chiếc hộp của mẹ tôi.
Tôi bước vào nhà, mẹ đang ngồi trên giường. Tôi đặt điện thoại trước mặt bà: “Mẹ, trong chiếc hộp của mẹ có một cái giống thế này.” Mẹ đứng bật dậy: “Không có. Mày nhớ nhầm rồi.” Lần đầu tiên mẹ gọi tôi bằng “mày” trong lúc hoảng loạn. Tôi nói: “Người phụ nữ kia vừa bị truy sát. Cô ấy giống con, cùng ngày sinh, cùng nhóm máu, cùng vết bớt, bây giờ cô ấy lại có nửa trước mặt dây giống hệt thứ mẹ cất.” Mẹ nhìn tôi, mắt đỏ dần: “Đừng gặp nó nữa.”…………
Đêm ấy tôi ngủ lại nhà. Khoảng hơn 2 giờ sáng, tôi nghe tiếng cửa buồng mẹ mở. Qua khe cửa, tôi thấy bà ngồi trước bàn thờ bố, trên bàn có chiếc hộp gỗ đã mở. Mẹ cầm nửa mặt dây chuyền bạc, khóc rất lâu. Sau đó mẹ nói một câu tôi nhớ nguyên từng chữ: “Ông ơi, tôi tưởng mang bí mật này xuống mồ xong, nhưng con bé ấy còn sống. Ngày ấy tôi không giữ được cả hai đứa.” Trên nửa mặt dây bạc có một chữ T. Tôi chụp lại gửi cho Ngọc Anh. Cô ấy gửi lại ảnh nửa của mình, trên đó có chữ A. Đường cong ở mép hai miếng bạc gần như khớp hoàn toàn.
Tôi gọi cho Ngọc Anh, cô ấy kể trước khi bị tấn công ba ngày, cô nhận được một phong bì không tên người gửi. Bên trong là bức ảnh cũ chụp khoa sản bệnh viện huyện, đúng ngày chúng tôi sinh ra. Kèm theo mảnh giấy: “Cô đang sống cuộc đời vốn không chỉ thuộc về mình. Nếu muốn biết mình là ai, hãy tìm hồ sơ của đêm đó.” Ngọc Anh cũng phát hiện trong tập đoàn có chuỗi giao dịch bất thường và một văn bản ủy quyền cũ cho phép một người trong gia đình thay mặt xử lý tài sản nếu cô mất khả năng điều hành. Cô nghi ngờ chú ruột mình là Trần Quốc Vinh.
Tôi cùng Ngọc Anh đến bệnh viện huyện. Trong kho lưu trữ, chúng tôi tìm thấy sổ trực khoa sản năm đó. Tên mẹ tôi xuất hiện, phòng số 7. Giờ sinh đầu tiên là 2:10, bé gái. Ngay dưới dòng đó là giờ sinh 2:17, bé gái, nhưng tên ở cột ghi chú đã bị gạch một nét rất đậm. Số lượng thai bị sửa từ hai thành một.
Chúng tôi tìm gặp bà Lê Thị Nhàn, nữ hộ sinh ca đó. Bà vừa nhìn thấy tôi đã hỏi: “Con là đứa ở lại phải không?” Bà Nhàn kể đêm đó mẹ tôi sinh hai bé gái. Đứa thứ hai nhẹ cân hơn nên được theo dõi riêng. Khoảng hơn 2 giờ sáng, một bác sĩ yêu cầu chuyển đứa bé thứ hai sang phòng khác. Bà bế sang rồi quay về hỗ trợ ca sinh khác. Khi trở lại, chiếc nôi đã trống. Bà chạy xuống cổng sau, thấy một chiếc xe con màu tối đỗ sát hàng cây. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, khoác áo mưa sẫm màu đang đợi. Vài phút sau, một nữ nhân viên ôm bọc trẻ con quấn khăn trắng bước lên xe. Sáng hôm sau, bệnh viện thông báo với mẹ tôi rằng đứa bé thứ hai không qua khỏi. Bà Nhàn nói bà đã bị đe dọa, có người đến nhà đặt tờ giấy ghi tên trường, lớp và giờ tan học của con trai bà. Mẹ tôi cũng bị đe dọa nếu còn đi tìm.
Bà Nhàn lấy ra một tấm ảnh cũ. Người đàn ông đứng gần cửa phụ đêm ấy có dáng cao, tóc trải ngược, bên lông mày trái có vết sẹo nhỏ. Sau ảnh có ghi tên: Trần Quốc Vinh. Tôi gửi ảnh cho Ngọc Anh. Cô ấy gọi lại ngay, giọng run: “Đó là em trai ruột của bố tôi.”
Ngọc Anh về hỏi cha. Ông Thành thừa nhận ông biết Ngọc Anh không phải con ruột từ nhiều năm trước. Ông kể vợ chồng ông hiếm muộn, em trai là Vinh nói có thể xin một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ lại. Ông tin. Nhiều năm sau, khi Ngọc Anh 16 tuổi, có người gửi thư nặc danh nói đứa bé không hề bị bỏ rơi. Ông bắt đầu nghi ngờ nhưng sợ mất con nên im lặng. Ông cũng phát hiện Vinh có tên trong phương án tiếp quản quyền điều hành nếu Ngọc Anh gặp sự cố. Ông nói: “Bố sợ Vinh không chỉ muốn dùng thân thế của con để giành quyền. Có thể nó muốn con biến mất thật.”
Chúng tôi phối hợp với Khải, trợ lý của Ngọc Anh, con trai Vinh. Khải thừa nhận đã cung cấp lịch trình của Ngọc Anh cho cha. Chúng tôi dựng một kế hoạch: Ngọc Anh để lộ tin cô đang giữ bản gốc hồ sơ bệnh viện, hẹn gặp Vinh ở khu nhà kho cũ. Vinh đến một mình. Ngọc Anh hỏi: “Gần 30 năm trước, chú có mặt ở bệnh viện đêm cháu sinh ra không?” Vinh chối. Ngọc Anh đưa ra bức ảnh và nhắc tên bà Nhàn. Vinh lộ sơ hở. Ông ta thừa nhận biết mẹ tôi sinh hai đứa, thừa nhận đã đưa một đứa đi, thừa nhận sửa hồ sơ. Khi Ngọc Anh hỏi về vụ truy sát, Vinh hoảng loạn. Lực lượng chờ sẵn xuất hiện. Trước khi bị đưa đi, Vinh nói: “Lúc đầu tôi chỉ muốn anh tôi mang ơn. Sau này tôi không ngờ ông ấy lại giao mọi thứ cho cháu.”
Sau đó, Ngọc Anh về quê gặp mẹ tôi. Mẹ tôi đứng trước cửa, nhìn Ngọc Anh rất lâu. Ngọc Anh cúi đầu chào: “Con chào bác.” Mẹ tôi nước mắt chảy xuống, bà nói: “Con vào nhà đi.” Đó là lần đầu tiên sau gần 30 năm, mẹ tôi được nhìn thấy đứa con mà bà từng nghĩ đã mất. Ngọc Anh không gọi mẹ tôi là mẹ ngay ngày hôm đó. Cô ấy gọi là bác. Nhưng mẹ tôi không buồn. Mẹ nói với tôi: “Bác ấy mất con gần 30 năm rồi. Bây giờ biết con còn sống, biết con khỏe mạnh, vậy là bác được nhiều hơn bác từng dám mong. Tiếng gọi có thể chờ, con sống bình an là được.”
Một chiều cuối tuần, Ngọc Anh về sớm. Cô xắn tay phụ mẹ nhặt rau. Bữa cơm hôm ấy chỉ có cá kho, canh cua, cà muối. Mẹ xới ba bát cơm. Khi đặt bát thứ ba xuống, bà dừng tay vài giây. Gần 30 năm trong đầu bà đã tưởng tượng cảnh ấy không biết bao nhiêu lần. Hai đứa con gái cùng ngồi một bàn. Ngọc Anh nhìn bát cơm, cô hỏi: “Hồi nhỏ Thanh Thức có hay dành đồ ăn không?” Mẹ bật cười: “Nếu hai đứa lớn cùng nhau thì chắc nhà này chẳng ngày nào yên.” Rồi Ngọc Anh gọi rất nhỏ: “Mẹ.” Chiếc đũa trên tay mẹ dừng lại. Ngọc Anh gọi lần nữa: “Mẹ ăn đi, cơm nguội rồi.” Mẹ tôi khóc ngay lúc ấy. Không khóc lớn, bà chỉ đưa tay lau nước mắt rồi cúi xuống bát cơm. Có lẽ gần 30 năm chờ đợi, cuối cùng cũng chỉ cần một tiếng gọi rất bình thường như thế.
Câu chuyện của tôi khép lại tại đây. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.




