Bố Tôi Mang 1 Tỷ Tiền Dưỡng Già Lên Cứu Công Ty Chồng, Anh Ta Lại Ném Xuống Đất: Giữ Mà Mua Quan Tài
Tôi tên Nguyễn Ngọc Hương, 38 tuổi. Chồng tôi là Phạm Đức Long, hơn tôi ba tuổi. Chúng tôi cưới nhau gần 9 năm. Công ty nội thất An Thịnh do hai vợ chồng gây dựng từ xưởng gỗ nhỏ. Long 60% vốn, tôi 40%.
Người giúp chúng tôi nhiều nhất là bố tôi – ông Nguyễn Văn Tấn, kỹ sư xây dựng hơn 30 năm. Cứ gặp phần kỹ thuật khó là Long gọi: “Bố ơi, cuối tuần bố xem giúp con chỗ này với.” Bố chưa bao giờ từ chối. Ông đi xe khách từ quê lên, mang theo chiếc túi cũ đựng thước, bút chì. Có lần trời mưa, bố đứng trong xưởng gần ba tiếng, chỉ cho thợ sửa lại khung gỗ vì sợ vài tháng sau sẽ cong.
Bố không lấy tiền công. Long dúi phong bì, bố trả lại: “Con để trả lương thợ. Bố giúp con vì con là con trong nhà.” Tối đó bố gọi tôi: “Thằng Long được đấy. Nghèo mà biết nghĩ cho người khác thì sau này khá lên cũng không đến nỗi nào.” Tôi cười: “Bố khen vừa thôi.” Bố đáp: “Người ta hơn nhau lúc có quyền lựa chọn. Đợi lúc đủ đầy rồi mới biết lòng người.”
Những năm sau, An Thịnh đi lên chậm nhưng chắc. Long bắt đầu thay đổi từng chút một. Trước kia anh mặc áo thun, dép lê xuống xưởng nói chuyện với thợ. Sau này chuyển sang áo sơ mi, đồng hồ đắt tiền. Anh bắt đầu thích người khác gọi mình là “anh Long giám đốc”.
Bà Nhàn – mẹ chồng tôi – rất thích sự thay đổi ấy. Mỗi lần họ hàng tụ tập, bà lại kể: “Ngày trước nó khổ lắm, tự vay tiền mua máy, tự đi tìm khách.” Có người hỏi: “Hương hồi ấy cũng làm cùng chứ?” Bà cười: “Con Hương làm kế toán, phụ sổ sách thôi. Đàn ông mới là người lo chuyện lớn.” Long ngồi ngay bên cạnh nghe rõ từng chữ. Tôi chờ anh nói một câu rằng tôi cũng góp vốn, nhưng Long chỉ cười nhạt.
Ba năm trước biến cố, Long tuyển Đỗ Minh Cường về làm kế toán trưởng. Dần dần, quyền truy cập của tôi bị đổi từ quản trị sang chỉ xem báo cáo tổng hợp. Tôi hỏi Long, anh nói: “Cường phụ trách kế toán rồi. Em còn trăm việc, nghỉ đầu óc đi.”
Cũng giai đoạn đó, em gái Long – Yến – mở rộng công ty vật liệu Tân Lộc. Một tối ăn cơm, bà Nhàn nói: “Con Yến làm ăn khó. Anh em ruột, Long giúp em nó chút.” Tôi nói: “Nếu vay thì Yến làm hồ sơ rõ ràng.” Bà Nhàn đặt đũa xuống: “Có mỗi anh em ruột mà cũng hồ sơ với giấy tờ.” Long chen vào: “Thôi mẹ. Việc của Yến và anh tính, em đừng lo.”
Cuối tháng tám, An Thịnh khó khăn. Một chủ đầu tư nợ 4,2 tỷ, cứ trì hoãn nghiệm thu. Tiền lương, bảo hiểm không biết chờ. Tối đó tôi thấy Long ngồi trước máy tính, hai tay ôm đầu. Tôi hỏi: “Anh thiếu bao nhiêu?” Anh im lặng. Tôi nói: “Nếu chỉ mệt vì việc thì anh không ngồi cộng dòng tiền lúc 1 giờ sáng.” Long thở ra: “Khoảng gần 1 tỷ.”
Sáng hôm sau, bố gọi: “Hương, công ty thiếu bao nhiêu?” Tôi đứng khựng. Tối qua mẹ đã hứa chỉ hỏi cho biết. Tôi đáp: “Bố đừng lo, bọn con tự xoay được.” Bố hỏi: “Thiếu bao nhiêu?” “Gần 1 tỷ nhưng chỉ là dòng tiền ngắn hạn.” Bố im vài giây: “Có chắc khoản đó về không?” “Khả năng cao.” “Khả năng cao khác chắc chắn.” Tôi cắn môi, đúng kiểu của bố.
Gần trưa tôi ra ngân hàng gặp bố. Ông vẫn mặc sơ mi xám cũ, đi đôi giày sờn gót. Bố đưa tôi xem sổ tiết kiệm. Tôi nói: “Bố giờ quay về vẫn kịp.” Ông nhìn tôi: “Con có chắc công ty qua được nếu không có khoản này không?” Tôi thành thật: “Không chắc.” “Vậy thì làm.”
Trước khi bố ký, mẹ gọi: “Hương, bố mẹ giúp được thì giúp. Nhưng con nhớ, đừng vì số tiền này mà cúi đầu chịu đựng chuyện không đúng. Nợ tiền thì trả tiền, nghĩa tình là chuyện khác.”
Nhân viên ngân hàng bó tiền thành từng cọc. Khi một tỷ được đặt trước mặt, tôi nghẹn cổ. Tôi nói: “Cả đời bố mẹ để giành được thế này mà giờ mang cho con.” Bố chỉnh: “Cho vay.” Tôi bật cười trong nước mắt: “Vâng, cho vay.” Ông tự tay xếp từng cọc vào túi. Tôi hỏi: “Bố có sợ không?” “Sợ chứ.” Tôi bất ngờ. Bố nói: “Tiền lớn ai chẳng sợ mất, nhưng sợ không có nghĩa là không được làm điều mình thấy đáng làm.”
Xe vừa dừng trước cổng An Thịnh, tôi đã thấy ô tô màu đen của tập đoàn Bắc Minh. Vừa vào sảnh, gặp Cường: “Anh Long đang họp bên Bắc Minh.” Tôi định đưa bố sang phòng tiếp khách thì bà Nhàn từ đâu đi tới: “Hương đấy à.” Bà nhìn bố: “Ông thông gia cũng lên à?” Bố cười: “Vâng, tôi có chút việc.” Ánh mắt bà dừng ở chiếc túi vải: “Ông mang gì nặng thế?” Bố đáp thật thà: “Tiền.” Bà nhướng mày: “Tiền gì?” Bố nói: “Tôi nghe các cháu thiếu vốn lưu động, tôi có một tỷ, nếu cần thì cho vay ngắn hạn.”
Mặt bà Nhàn thay đổi ngay. Bà hạ giọng: “Ông cứ giữ lấy mà dưỡng già. Công ty con trai tôi chưa đến mức phải ngửa tay xin tiền nhà vợ.” Tôi lập tức nói: “Mẹ, bố con chỉ cho vay.” Bà quay sang: “Khác gì nhau.” Bố bình tĩnh: “Khác chứ. Vay có hợp đồng, có ngày trả. Tôi không đem tiền tới làm ơn cho ai.”
Cửa phòng giám đốc mở ra. Long bước ra, phía sau là Quang Duy. Long nhìn tôi, nhìn bố, nhìn chiếc túi, cau mày: “Bố lên đây làm gì?” Tôi nói: “Em gọi anh ba lần.” “Anh đang họp.” “Em biết.” Long nhìn quanh: “Có chuyện gì vào trong nói.” Bà Nhàn chen ngay: “Bố vợ con mang một tỷ lên cho công ty vay.”
Quai hàm Long cứng lại. Anh quay sang tôi: “Em kể chuyện công ty cho bố mẹ em.” Tôi đáp: “Em chỉ nói công ty kẹt tiền, mẹ hỏi.” “Anh đã bảo việc công ty để anh lo.” “Nhưng công ty không phải của riêng anh.”
Bố tôi nói: “Có khách thì bố ngồi ngoài, khi nào con xong việc mình nói sau.” Long đáp: “Không cần đâu bố. Con không cần vay.” Bố gật: “Không cần thì thôi.” Bà Nhàn lại nói thêm: “Đấy, tôi đã bảo rồi, công ty thằng Long làm ăn bao nhiêu năm, thiếu gì cũng tự xoay được. Ông mang tiền lên giữa lúc đối tác đang ở đây, người ta nhìn vào lại tưởng công ty sắp phá sản.” Bố quay sang: “Tôi không có ý đó.”
Long nhìn hai người Bắc Minh rồi quay lại nhìn tôi. Ánh mắt anh khiến tôi lạnh người. “Em chọn đúng lúc thật đấy………..
” Tôi không hiểu: “Đúng lúc gì?” “Bố em mang cả túi tiền tới đây ngay lúc Bắc Minh đang thẩm định tài chính. Em muốn họ nghĩ gì?” Tôi nói chậm: “Em không hề biết họ còn ở đây.” Bố cũng nói: “Con đừng trách Hương, bố tự quyết định.” Long không đáp. Bố đặt túi xuống ghế: “Nếu công ty không cần thì bố đem về.” Ông mỉm cười: “Nếu con khó ở dòng tiền thì lát nữa bố xem thử các khoản đến hạn. Bố làm xây dựng nhiều năm cũng biết chút chuyện nghiệm thu công nợ.”
Tôi không ngờ câu nói bình thường ấy lại khiến Long phản ứng dữ dội. Anh bước tới: “Không cần.” Bố ngạc nhiên: “Ừ, không cần thì thôi. Bố có ép đâu.” Long nhìn chiếc túi tiền rồi bất ngờ giật khỏi tay bố. Tôi hoảng: “Anh làm gì thế?” Anh quay sang tôi: “Nhà em lý anh cùng đường lắm rồi đúng không?” Tôi vừa gọi tên anh thì chiếc túi đã bị ném mạnh xuống nền gạch. Tiếng bịch khô khốc. Khóa kéo bật ra. Những cọc tiền trượt khỏi miệng túi. Có cọc văng tới chân ghế tiếp khách. Cả hành lang im bặt. Long chỉ xuống những cọc tiền, giọng run: “Bố giữ lấy mà mua quan tài. Con chưa nghèo tới mức cần tiền dưỡng già của nhà vợ.”
Tôi chết lặng. Bà Nhàn cũng sững ra. Tôi nhìn bố, ông đứng yên vài giây, không tát, không quát. Ông chỉ cúi xuống chậm rãi từng chút một. Tôi không thể quên được cái lưng đã hơi còng của bố lúc ấy. Người đàn ông từng dầm mưa chở tôi đi thi đại học, từng đứng hàng giờ trong xưởng giúp chồng tôi sửa bản vẽ, giờ lại cúi xuống nhặt tiền của chính mình dưới chân con rể. Tôi quỳ xuống theo, tay run đến mức cầm hụt một cọc. Bố không nhìn tôi: “Nhặt đi con, tiền ngân hàng bó rồi, đừng để thất lạc.” Tôi cắn chặt môi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Long vẫn đứng đó. Anh nói nhỏ: “Bố…” Bố giơ tay: “Thôi.” Chỉ một chữ, không nặng, nhưng khiến Long im bặt. Quang Duy nhặt một tấm danh thiếp gần chân mình. Anh lật lại. Ánh mắt anh thay đổi ngay lập tức. Anh nhìn tấm thẻ thêm lần nữa rồi ngẩng lên: “Chú Tấn?” Bố khựng lại. Duy bước gần hơn, giọng sửng sốt: “Chú là chú Nguyễn Văn Tấn phải không ạ?” Bố nhìn anh vài giây rồi gật: “Ờ.” “Cháu là Duy, trước cháu từng theo dự án với chú ở Bắc Ninh.” Tôi quay sang Long, mặt anh vừa rồi còn đỏ vì giận, giờ đã nhợt nhạt. Bà Nhàn cũng nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp. Tôi vẫn đang quỳ bên cạnh bố, trong tay ôm mấy cọc tiền.
Tôi nhìn xuống tấm thẻ trong tay Duy: “Nguyễn Văn Tấn – Chuyên gia tư vấn kỹ thuật cấp cao tập đoàn Bắc Minh.” Tôi biết sau khi nghỉ hưu, bố vẫn thỉnh thoảng được mời phản biện hồ sơ, nhưng ông chưa bao giờ kể rõ đang cộng tác với đơn vị nào. Long thì càng không biết. Anh đứng ngay cạnh bàn, mặt từ đỏ chuyển sang tái. Bà Nhàn khẽ hỏi: “Ông làm cho Bắc Minh à?” Bố nhìn bà: “Không hẳn. Tôi nghỉ hưu rồi, họ mời tôi làm tư vấn theo từng hợp đồng chuyên môn.” Duy nói: “Chú khiêm tốn quá, bên cháu nhiều dự án khó vẫn phải mời chú phản biện.” Bố xua tay: “Chuyện nghề nghiệp thôi.”
Câu ấy khiến tôi đau hơn. Bố có một thứ để tự hào nhưng chưa bao giờ dùng nó để ép ai phải tôn trọng mình. Còn Long chỉ vì sợ người khác nghĩ mình thiếu tiền, lại vừa dùng lời cay độc nhất để đạp lên lòng tốt của ông. Duy quay sang tôi: “Chị Hương là con gái chú Tấn ạ?” Tôi gật: “Vâng.” Long mấp máy môi: “Anh Duy, chuyện vừa rồi…” Duy chưa kịp trả lời thì bố tôi nói trước: “Chuyện gia đình tôi, cháu không cần bận tâm.” Ông nhặt nốt cọc tiền cuối cùng rồi tự tay cho vào túi. Sau đó bố quay sang Duy: “Nhưng có một việc chú phải nói rõ. Chú biết An Thịnh là công ty của con gái chú.” Duy gật: “Vâng.” “Ngay khi thấy tên An Thịnh trong danh sách đánh giá, chú đã báo quan hệ gia đình và xin không tham gia bất kỳ phần việc nào liên quan.” Long ngẩng phắt lên. Có lẽ anh không ngờ bố đã chủ động rút khỏi quy trình từ trước. Bố nói tiếp: “Việc của An Thịnh, các cháu cứ làm đúng quy trình. Đủ năng lực thì chọn, không đủ thì loại. Đừng vì chú mà nâng lên, cũng đừng vì chuyện vừa rồi mà hạ xuống.”
Tôi quay sang nhìn Long, anh cúi mặt. Bà Nhàn lúc này mới bước lại: “Ông thông gia, thằng Long nóng quá nên nói vậy, ông đừng để bụng.” Bố nhìn bà, giọng bình tĩnh: “Bà yên tâm, tôi không vì một câu nói mà làm khó con cái.” Bà Nhàn thở ra nhẹ nhõm. Nhưng bố nói tiếp: “Có điều, lời nói ra rồi thì không nhặt lại như tiền dưới đất được.” Mặt bà cứng lại.
Long tiến lên một bước: “Bố, con xin lỗi.” Bố nhìn thẳng vào anh: “Con xin lỗi vì câu nào?” Long im. Bố hỏi lại: “Vì ném tiền, vì nói chuyện quan tài, hay vì bây giờ biết bố có liên quan tới Bắc Minh?” Long lập tức nói: “Không phải, con sai vì nóng giận.” Bố không tranh luận, ông kéo khóa túi lại: “Thiếu tiền không đáng xấu hổ, Long ạ.” Long ngẩng lên. Bố nói chậm: “Làm ăn có lúc lên lúc xuống. Hôm nay mình thiếu, mai mình kiếm lại. Nhưng vì sợ người khác biết mình thiếu mà trà đạp lòng tốt của người khác, cái đó mới đáng xấu hổ.” Bố cầm túi lên: “Tiền này tôi mang về.” Tôi bước tới: “Để con đưa bố xuống.” Long gọi theo: “Hương.” Tôi không quay lại. “Em nghe anh nói đã.” Tôi nhìn anh: “Em đang nghe bố.”
Tôi đi cùng bố ra thang máy. Cửa vừa khép, tôi mới thấy hai chân mình mềm nhũn. Tôi dựa vào vách, nước mắt trào: “Bố…” Ông vẫn ôm túi trước ngực: “Khóc gì?” “Con xin lỗi.” “Con ném tiền đâu mà xin?” “Con lấy chồng để rồi bố bị người ta nói thế.” Bố thở dài: “Con lấy chồng chứ có mua bảo hiểm nhân phẩm cho chồng đâu. Nó nói gì là phần của nó.”
Ra tới xe, tôi nói: “Nay con về nhà lấy đồ, không ở với anh ấy nữa.” Bố quay sang: “Bây giờ?” “Vâng.” “Vì một câu nói?” Tôi gần như bật lại: “Nó đâu chỉ là một câu.” Bố gật: “Bố biết. Thế sao bố còn hỏi?” Ông đặt túi tiền xuống sàn xe rồi nhìn tôi: “Vì con đang giận. Con có quyền giận. Nhưng quyền giận không có nghĩa quyết định. Lúc đang giận, mình dễ nhìn mọi thứ bằng con mắt đang đỏ.” Bố nói tiếp: “Chín năm không phải chín ngày. Nếu hôm nay nó chỉ mất khôn vì sĩ diện rồi biết sai thật, còn đường sửa. Nhưng nếu câu vừa rồi là thứ đã nằm trong lòng nó lâu lắm, chỉ hôm nay mới bật ra, thì con càng cần nhìn cho rõ.” Tôi hỏi: “Bố còn muốn con tha thứ cho anh ấy à?” Bố lắc đầu: “Bố không bảo tha thứ. Bố bảo đừng quyết định trước khi biết mình đang rời bỏ một phút nóng giận hay một con người đã đổi khác.”
Một lúc sau, bố hỏi: “Con biết điều làm bố buồn nhất hôm nay là gì không?” Tôi nghĩ đến câu mua quan tài: “Anh ấy xúc phạm bố?” Bố lắc đầu: “Bố buồn vì nó sợ mất mặt trước người ngoài hơn sợ làm tổn thương người nhà.” Câu đó chạm đúng vào thứ tôi vẫn cố tránh nghĩ suốt mấy năm gần đây. Long ngày càng để ý cách người khác nhìn mình. Bộ vest phải đúng hãng, xe phải đủ đẹp, văn phòng phải ra dáng, nhân viên phải gọi đúng chức danh. Có lẽ chiếc túi một tỷ hôm nay không làm anh nổi giận vì tiền, nó làm anh nổi giận vì nó xuất hiện trước mặt Bắc Minh.
Tối đó tôi không về căn hộ. Tôi thuê một phòng nhỏ gần chỗ bố ở, tắt điện thoại gần một giờ rồi mới mở lại. Hơn 10 cuộc gọi nhỡ của Long. Tin nhắn cuối: “Anh muốn gặp bố để xin lỗi.” Tôi nhìn dòng chữ rất lâu. Nếu là trước kia, có lẽ tôi đã thấy nhẹ lòng. Nhưng lần đầu tiên tôi không còn vội tin một lời xin lỗi chỉ vì nó xuất hiện đúng lúc. Tôi nhớ lời bố: “Đừng nhìn người ta nói gì khi họ đã biết mình có thể mất thứ gì. Hãy nhìn xem trước đó, khi tưởng mình chẳng cần ai, họ đã đối xử với người khác ra sao.”
Tôi đặt điện thoại xuống. Bên ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi. Còn trong lòng tôi, một niềm tin đã từng rất chắc chắn cũng vừa xuất hiện vết nứt đầu tiên.




