Mẹ Chồng Lương Hưu 8 Triệu Tự Ý Cho Vợ Chồng Em Út Ở Nhờ: “Mẹ Lo Hết!” – Tôi Khóa Thẻ, Bế Con Về Ngoại…..

Mẹ Chồng Lương Hưu 8 Triệu Tự Ý Cho Vợ Chồng Em Út Ở Nhờ: “Mẹ Lo Hết!” – Tôi Khóa Thẻ, Bế Con Về Ngoại…..

Tôi tên Nguyễn Ngọc Yến, 38 tuổi. Chồng tôi là Phạm Đức Bình. Chúng tôi sống cùng mẹ chồng trong căn hộ ở Long Biên. Mẹ chồng tôi, bà Nhung, có lương hưu 8 triệu mỗi tháng.

Sáng hôm ấy, tôi đang pha sữa cho con gái Bảo Lam thì nghe mẹ chồng nói chuyện điện thoại ngoài phòng khách: “Ừ, chị bảo chúng nó cứ yên tâm. Một tháng mà chưa xin được việc thì ở thêm vài tháng cũng được. Nhà anh chị nó còn chỗ, anh chị nó lo được.”

Tay tôi dừng lại. Trên bàn ăn là chiếc thẻ phụ màu xanh tôi làm cho bà từ gần hai năm trước để bà mua thức ăn, thuốc men. Điện thoại trong tay tôi vẫn mở ứng dụng ngân hàng. Chỉ cần chạm thêm một lần là chiếc thẻ ấy sẽ bị khóa.

Hai hôm trước, tôi hoàn toàn không biết trong nhà mình sắp có thêm hai người.

Tối hôm đó, tôi tan làm gần 7 giờ. Vừa mở cửa căn hộ, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là hai chiếc vali dựng sát tủ giày. Một đôi dép nam, một đôi dép nữ lạ đặt ngay ngắn bên cạnh. Mẹ chồng tôi từ phòng khách bước ra, nét mặt hồ hởi: “Yến về rồi đấy à? Chú Lộc với thím Huyền vừa lên.”

Trong phòng khách, Lộc – em trai chồng tôi – đứng dậy chào. Huyền cũng vội vàng xếp chiếc túi đang cầm sang một bên. Tôi biết Lộc mất việc lái xe tải hơn hai tháng, đang học khóa vận hành máy công trình ở Gia Lâm. Huyền vừa hết hợp đồng ở xưởng may dưới quê. Tôi vẫn nghĩ hai vợ chồng sẽ thuê trọ.

Mẹ chồng tôi cười rất tự nhiên: “Vợ chồng chú ở đây một tháng, nhà mình có chỗ, cứ ở đây mẹ lo hết.”

Tôi quay sang nhìn Bình. Anh đang cúi đầu bóc cam cho Bảo Lam. Chỉ một nhịp tránh mắt của anh cũng đủ để tôi hiểu anh đã biết.

Tôi hỏi nhẹ: “Anh biết chú thím lên hôm nay à?”

Bình chưa kịp đáp, mẹ đã chen vào: “Anh em trong nhà, bàn trước biết sau gì, có đúng một tháng thôi.” Rồi bà chỉ về phía phòng con gái tôi: “Phòng của Bảo Lam cho chú thím ở. Con bé sang ngủ với bà nội, trẻ con ngủ đâu chẳng được.”

Bảo Lam đang tô màu ở bàn ăn bỗng ngẩng lên. Con không khóc, không giành phòng, chỉ ôm con gấu nâu vào lòng nhìn tôi như chờ tôi nói một câu gì đó.

Tôi không muốn làm hai em khó xử ngay tối đầu tiên. Tôi cùng Huyền thay ga giường. Huyền luôn miệng bảo để em tự làm. Lộc bê mấy thùng đồ chơi của Bảo Lam sang sát tường phòng bà Nhung. Con bé tự chọn ba bộ đồ ngủ rồi ôm gấu sang.

Đêm ấy, khi mọi người đã nằm xuống, tôi mới hỏi: “Bình, anh biết từ bao giờ?”

Anh im vài giây: “Gần một tuần. Mẹ bảo chú Lộc học có bốn tuần, thuê trọ phí tiền. Anh đồng ý rồi. Có một tháng thôi em.”

“Em út đang khó khăn, anh em đỡ nhau.”

Tôi nhìn anh: “Anh đã đồng ý thì một tháng tới anh định đỡ phần nào?”

Bình cau mày: “Ý em là sao?”

“Tiền ăn, sinh hoạt, chỗ ngủ của con, việc nhà. Anh nhận phần nào?”

Anh thở mạnh: “Em làm mua hàng nên chuyện gì cũng muốn chia đầu việc, chia chi phí. Đây là nhà chứ có phải công ty đâu.”

Tôi không nói nữa.

Sáng hôm sau, Huyền dậy sớm quét nhà rồi tự giặt quần áo của hai vợ chồng. Lộc trước khi đi học còn mua bánh mì và sữa cho Bảo Lam. Chính vì họ biết ý, tôi càng không thể gọi họ là người đến ăn bám. Nhưng sáu người vẫn là sáu người. Phòng tắm sáng nào cũng phải chờ. Bữa tối phải tính nhiều hơn. Đồ phơi kín ban công. Bảo Lam ngủ với bà nội không quen vì bà thường xem video trên điện thoại đến gần 11 giờ.

Tối thứ hai, con bé kéo tay tôi vào góc bếp: “Mẹ ơi, đúng một tháng con được về phòng chứ?”

Tôi ngồi xuống ngang tầm con: “Ừ, đúng một tháng.”

Nó gật đầu rồi ôm con gấu đi ra.

Chiều hôm đó, điện thoại tôi liên tục hiện thông báo thanh toán từ chiếc thẻ phụ của mẹ. Một bộ chăn ga, một chiếc quạt đứng, khăn tắm, dép đi trong nhà. Gần 2 triệu tiền thực phẩm. Chiếc thẻ ấy gắn với tài khoản sinh hoạt đứng tên tôi. Hàng tháng Bình chuyển phần của anh vào, tôi chuyển phần của tôi.

Tối đó tôi hỏi: “Mẹ mua chăn với quạt cho chú thím bằng thẻ này ạ?”

Bà Nhung gắp miếng cá vào bát Bảo Lam, đáp tỉnh bơ: “Ở một tháng thì phải có đồ mà dùng.”

“Con không tiếc mấy món đó, nhưng đây là quỹ sinh hoạt của vợ chồng con. Mẹ định dùng quỹ này lo cho chú thím cả tháng à?”

Bà cười: “Có bao nhiêu đâu mà con nói chuyện tiền nong.”

Tôi đặt bát xuống: “Tối nay mình nói rõ luôn đi mẹ. Con không bảo chú thím chuyển đi. Con chỉ muốn biết khóa học kết thúc ngày nào, hết khóa mà chưa tìm được việc thì hai em tính ở đâu? Với tiền sinh hoạt tháng này, hai em dự định thế nào?”………

 

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇

Huyền vừa mở miệng: “Chị, thật ra bọn em…”

Mẹ đã nói trước: “Chúng nó mới thất nghiệp, tiền nong gì. Người trong nhà mà con tính từng đồng.”

Bình cũng nhìn tôi: “Em đừng biến bữa cơm thành cuộc họp.”

Tôi thôi nói.

Sáng ngày thứ ba, câu chuyện quay lại đúng chỗ tôi đang đứng trong bếp với cốc sữa của Bảo Lam. Mẹ vừa cúp điện thoại, tôi bước ra. Mẹ vừa nói: “Nếu một tháng chưa xin được việc thì chú thím ở thêm vài tháng ạ.”

Bà khựng lại: “Thì chưa có việc, chẳng lẽ đẩy chúng nó ra đường?”

Tôi quay sang Bình: “Anh cũng nghĩ vậy à?”

Anh im vài giây rồi nói: “Đến lúc đó tính.”

Chính câu ấy khiến tay tôi hết run. Tôi mở điện thoại, bấm khóa trước thẻ phụ. Màn hình hiện xác nhận. Tôi đặt thẻ xuống bàn: “Mẹ nói mẹ lo cho chú thím thì con không ngăn. Nhưng mẹ lo bằng tiền của mẹ. Đây là quỹ sinh hoạt của vợ chồng con, không phải khoản để mẹ hứa thay chúng con.”

Mặt mẹ đỏ lên: “Có mấy triệu mà con cũng tính với em chồng.”

Tôi không tranh luận nữa. Tôi vào phòng lấy giấy tờ và vài bộ quần áo của hai mẹ con, chiếc balo nhỏ của Bảo Lam. Con bé đứng cạnh cửa ôm chặt con gấu nâu: “Mình về bà ngoại hả mẹ?”

“Ừ. Về chơi mấy hôm.”

Nó vòng tay ôm cổ tôi.

Tôi kéo chiếc vali nhỏ ra cửa. Bình đứng ở phòng khách, môi mấp máy như muốn nói gì nhưng rồi không nói.

Tôi không khóa tiền của chồng. Tôi cũng không cắt tiền thuốc hay tiền ăn của mẹ. Tôi chỉ rút phần mình và con ra khỏi một quyết định mà hai mẹ con chưa từng được hỏi.

Có một điều đến lúc ấy tôi mới nhìn rõ: trong một gia đình, người nói “để tôi lo” đôi khi được tiếng là rộng rãi nhất. Nhưng nếu tiền, thời gian, căn phòng và công sức thuộc về người khác thì lời hứa ấy chưa chắc là của họ.

Cửa thang máy khép lại, Bảo Lam vẫn ôm con gấu trong lòng.

Ba ngày sau khi tôi về ngoại, Lộc và Huyền tìm đến. Huyền đặt một phong bì xuống bàn: “Trong này có 2 triệu, bọn em gửi chị tiền ăn với một phần đồ dùng mấy hôm vừa rồi.”

Tôi đẩy lại: “Không cần, hai em mới lên còn phải thuê nhà với tìm việc.”

Lộc nói: “Chị cứ nhận đi. Bọn em ở mấy ngày thì phải góp. Mẹ không lấy nên tụi em mới đem sang đây.”

Rồi Huyền mở điện thoại, cho tôi xem đoạn tin nhắn giữa cô và mẹ chồng tôi. Tin của Huyền: “Mẹ ơi, bọn con tính thuê trước một hôm tìm phòng, bọn con xem mấy chỗ gần Châu Quỳ rồi.”

Mẹ trả lời: “Thuê làm gì cho tốn. Anh Bình biết rồi, nhà còn chỗ, hai đứa cứ lên đây, tiền để dành mà tìm việc.”

Tôi đọc lại đúng một lần. Không có chữ nào nói tôi đồng ý.

Tôi hỏi: “Hai em có hỏi lại anh Bình không?”

Lộc gãi nhẹ sau gáy: “Em có hỏi. Anh bảo mẹ đã nói với anh rồi. Em hỏi có bất tiện không thì anh bảo một tháng không sao.”

Vậy là Bình thực sự đã đồng ý. Chỉ có điều trong câu chuyện ấy, không ai đi thêm một bước là hỏi tôi.

Lộc kể thêm một chuyện. Gần 20 năm trước, khi Bình đang học đại học ở Hà Nội, gia đình rất chật vật. Lộc khi ấy mới 16 tuổi. Chú học văn hóa không tốt nhưng mê động cơ máy móc. Sau lớp 10, chú chủ động xin bố mẹ cho đi học nghề. Không ai ép.

Điều ấy khác với cách bà Nhung từng kể trong những bữa cơm gia đình. Bà hay nói: “Ngày xưa nhà nghèo, phải cho thằng Lộc nghỉ sớm để dồn tiền cho anh nó học.”

Lộc nói: “Em có phần thiệt, nhưng em cũng có phần được bố mẹ lo. Chẳng ai nợ em cả đời.”

Chiều hôm đó, Bình sang nhà ngoại thăm con. Anh mang theo túi quần áo của Bảo Lam và chiếc đèn ngủ hình mặt trăng. Anh ngồi chơi với con gần một tiếng rồi mới nói: “Anh nói chuyện với Lộc rồi.”

Tôi gật đầu: “Em biết.”

Anh kể Lộc nói rằng chính chú từng xin đi học nghề, rằng sau này bố mẹ vẫn lo cho mình, và rằng chuyện đó không nên được nhắc như một món nợ suốt đời.

Bình nói: “Anh sẽ nói với mẹ. Lộc với Huyền muốn ở đâu thì để hai đứa tự quyết. Mẹ không được giữ chỉ vì sợ người ta nói.”

Tối hôm ấy, Bình nhắn cho tôi: “Anh sẽ nói với mẹ.”

Sáng hôm sau, Huyền nhắn: “Chị ơi, bọn em đặt được phòng rồi, chiều bọn em chuyển.”

Chiều hôm đó, Bình nói chuyện với mẹ. Căng thẳng, nhưng anh đã tự mình làm. Mẹ giận, nhắc đi nhắc lại chuyện em trai có nhà anh ruột ở Hà Nội mà vẫn phải ra thuê trọ thì họ hàng biết sẽ cười. Bình trả lời rằng mẹ có thể không thích, nhưng không thể giữ hai đứa lại.

Ba ngày sau, Bình sang Hà Đông. Anh không hỏi bao giờ tôi về. Anh chỉ nói: “Anh sẽ tự giải quyết phần của anh trước.”

Tôi không trả lời. Nhưng lần đầu tiên từ hôm bế con rời Long Biên, tôi thấy giữa hai vợ chồng có một thứ bắt đầu được đặt lại đúng chỗ.

Hơn một tháng sau, tôi đưa Bảo Lam về Long Biên. Mẹ chồng đã ở quê. Chiếc thẻ phụ bà đặt lại trên bàn, tôi cất đi. Từ đó, bà giữ lương hưu trong tài khoản riêng, tự mua thuốc thang bằng tiền của mình. Hàng tháng vợ chồng tôi vẫn biếu mẹ một khoản như trước.

Bình bắt đầu nhìn thấy những việc trong nhà trước khi tôi phải nhắc. Anh tự hỏi hôm nay ai đón con, tự mở tủ lạnh kiểm tra trứng còn mấy quả, tự nấu canh khi tôi về muộn. Không ai gọi đó là thay đổi lớn. Nhưng những thứ trước đây tôi phải giữ trong đầu một mình bắt đầu được chia ra tự nhiên hơn.

Tôi từng nghĩ giữ hòa khí nghĩa là cố để trong nhà không ai phải nghe chữ “không”. Tôi nhường một chút, Bình lùi một chút, mẹ chồng quyết nhanh thêm một chút, cho đến khi nhiều phần “một chút” ấy ghép lại thành cả một quyền quyết định mà chẳng ai nhớ nó đã được trao đi từ lúc nào.

Sau chuyện này, tôi hiểu khác. Gia đình không phải nơi một người muốn gì cũng được vì mang hai chữ ruột thịt. Cũng không phải nơi cứ nói “người nhà cả” là phần hy sinh của ai cũng có thể đem dùng chung.

Có lẽ dấu hiệu rõ nhất rằng mình thật sự được coi là người nhà là khi mình nói “không” với phần không thuộc về mình, người khác vẫn để cho mình một chỗ ngồi trong căn nhà ấy.

Bà Nhung vẫn là mẹ chồng tôi. Bình vẫn là con trai bà. Lộc vẫn là đứa em Bình sẵn lòng giúp khi cần. Không ai phải mất một người thân để học được giới hạn. Chỉ là từ đó, mỗi lời hứa phải bắt đầu bằng phần mình có quyền hứa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!