3 Năm Thắp Hương Cho Vợ Đã Chết, Đại Tá Công An Bàng Hoàng Khi Gặp Một Người Giống Hệt Cô Ở Chợ

3 Năm Thắp Hương Cho Vợ Đã Chết, Đại Tá Công An Bàng Hoàng Khi Gặp Một Người Giống Hệt Cô Ở Chợ

Tôi tên Đức Trọng, 49 tuổi, đại tá công an. Vợ tôi, Thu Hà, kém tôi bốn tuổi. Ba năm trước, Hà được xác định tử vong trong một vụ tai nạn xe rơi xuống suối. Sau tang lễ, tôi sống một mình, tối nào cũng thắp hương cho vợ.

Ngày tôi nhìn thấy Hà ở khu chợ ấy là một ngày đầu đông. Tôi có chuyến công tác xuống huyện miền núi, cách nhà hơn 200 cây số.

Tôi đứng gần cổng chợ chờ đồng đội thì thấy phía bên kia có một người phụ nữ ngồi sát chân cột điện. Cô ấy mặc áo nâu bạc màu, dép nhựa không cùng màu, tóc bết lại, mặt lấm lem. Trong lòng ôm một con búp bê vải đã cũ.

Điều khiến tôi chú ý là động tác cô ấy vuốt tóc con búp bê. Hà ngày trước có đúng động tác ấy. Người phụ nữ nghiêng mặt về phía ánh sáng. Tim tôi như bị bóp nghẹt. Đó là khuôn mặt Thu Hà. Hà có một vết sẹo mảnh ở cuối chân mày trái do hồi nhỏ ngã vào cạnh bàn. Người phụ nữ này cũng có.

Tôi đi về phía cô ấy rất chậm. Tôi gọi: “Hà.”

Cô ấy giật bắn người, ôm chặt con búp bê, lùi sát cột điện. Ánh mắt nhìn tôi không phải của người vợ nhìn chồng sau ba năm. Đó là ánh mắt của người đang nhìn thấy thứ kinh hãi.

Cô ấy bật dậy, lon tiền đổ xuống, tiền xu lăn trên nền chợ. Cô ấy không nhặt, chỉ quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa hét: “Đừng bắt con tôi.”

Tôi lạnh cả người. Tôi và Hà từng có bé gái tên Minh Anh, mất năm sáu tuổi vì bệnh. Con búp bê Hà mua cho con ngày ấy cũng có tóc len giống con búp bê này.

Cô ấy chạy vào lối nhỏ cuối chợ rồi vấp ngã. Con búp bê văng ra. Cô ấy bò đến ôm lấy, phủi đất rồi khóc.

Tôi đứng cách vài mét, nói nhỏ rằng tôi sẽ không làm gì cô ấy. Rồi tôi thấy trên cổ cô ấy ló ra một vật nhỏ. Một chiếc dây chuyền bạc mặt hình chiếc lá.

Tay tôi run. Đó là quà cưới tôi tặng Hà. Mặt dây có vết xước nhỏ mép phải do Hà làm rơi năm thứ bảy sau cưới.

Tôi hỏi cô ấy tên gì. Cô ấy ôm búp bê chặt hơn: “Lan.”

Tôi hỏi có biết Thu Hà không. Cô ấy lắc đầu. Tôi hỏi dây chuyền lấy đâu. Cô ấy che mặt dây: “Mẹ cho.”

Tôi mua chai nước, hộp cơm đặt trước mặt rồi lùi ra. Cô ấy không đụng ngay. Mười phút sau mới mở hộp. Nhưng việc đầu tiên không phải ăn. Cô ấy lấy miếng trứng nhỏ đưa lên miệng con búp bê: “Con ăn đi, mẹ không đói.”

Tôi quay mặt đi. Gió thổi lệch cổ áo cô ấy. Dưới tai trái có nốt ruồi nhỏ. Hà cũng có đúng nốt ruồi ấy.

Khi nhân viên y tế đưa cô ấy lên xe, con búp bê rơi. Tôi cúi nhặt giúp. Cô ấy giật lại rất nhanh. Cổ tay trái lộ ra vết bỏng nhỏ hình tam giác. Vết đó chính tôi gây ra cho Hà gần 15 năm trước. Hà từng trêu đó là dấu để tôi nhận ra vợ nếu có nhầm.

Tôi đứng giữa chợ, nhìn vết sẹo ấy trên tay người phụ nữ được cả gia đình chôn cất ba năm trước. Nếu người này là Thu Hà, vậy suốt ba năm qua, người nằm dưới mộ mang tên vợ tôi là ai?

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Ba năm trước, Hà về quê mẹ ở hai hôm. Hôm ấy trời oi, chiều mây kéo đen. Hà gọi lúc gần 6 giờ bảo mẹ giữ lại ăn cơm, tối mới về. Tôi đang họp, chỉ dặn trời mưa thì ngủ lại, đừng chạy xe đêm.

Đó là lần cuối tôi nghe giọng vợ bình thường.

Gần 10 giờ đêm, điện thoại Hà không liên lạc được. Hơn 11 giờ, bà Hường mẹ Hà gọi hỏi con gái về chưa. Tôi bật dậy. Hà nói đang ăn cơm bên mẹ. Bà Hường im vài giây rồi bảo Hà rời nhà từ hơn 8 giờ tối.

Đêm đó mưa lớn. Khoảng 2 giờ sáng, có tin phát hiện lan can gãy gần khúc cua xuống suối, dấu bánh xe trượt dài. Đến gần sáng, tìm thấy gương chiếu hậu của xe Hà.

Tìm kiếm hai ngày. Chiếc xe mắc giữa tảng đá, đầu xe biến dạng, kính vỡ. Trong xe không có người.

Sang ngày thứ ba, tìm thấy thi thể nữ ở hạ lưu. Thi thể ngâm nước lâu, va đập đá nên khuôn mặt không còn nguyên vẹn. Quần áo giống bộ Hà mặc. Túi xách, giấy tờ, một chiếc giày bà Hường khẳng định mua cho con gái. Điện thoại Hà cũng tìm thấy, hỏng nặng.

Thành vào nhận dạng. Khi ra, mặt cậu ấy trắng bệch, chân run. Thành ôm tôi: “Anh ơi, chị Hà rồi.”

Năm chữ ấy, tôi mất hoàn toàn sức phản kháng. Bà Hường ngất ngoài hành lang. Người nhà khóc thành tiếng.

Tang lễ tổ chức ngay sau đó. Sáng đưa tang, tôi đứng mép huyệt. Người phụ trách đưa nắm đất. Tôi cầm rất lâu rồi thả xuống. Tiếng đất rơi lên nắp quan tài nghe khô và nặng.

Ba năm sau, nhìn thấy Hà giữa chợ, tôi mới hiểu thứ đáng sợ nhất không phải người chết trở về. Mà là nhận ra cái chết cả gia đình tin suốt ba năm có thể được xây từ bằng chứng đặt đúng chỗ, đúng thời điểm để không ai muốn hỏi thêm.

Và điều lạnh nhất là chữ ký của Thành. Trong hồ sơ dày hàng chục trang, người duy nhất xác nhận thi thể ấy là Thu Hà lại chính là em ruột cô ấy.

Tôi điều tra lại. Phần xác định danh tính không có kết quả giám định trực tiếp bằng mẫu so sánh người thân. Nhận dạng cuối cùng dựa phần lớn vào đặc điểm hình thể, vật dụng liên quan và xác nhận thân nhân.

Tôi tìm người mua mảnh đất của Hà. Ông ấy nhớ rõ vì đất vị trí đẹp nhưng bán gấp. Người trao đổi chủ yếu là Thành và bà Hường. Ông không gặp Hà. Giao dịch hơn một tháng sau ngày Hà được tuyên bố tử vong. Giá thấp hơn nhiều so với thị trường.

Trong hồ sơ có giấy ủy quyền lập trước khi Hà mất tích vài ngày, ghi Hà ủy quyền cho mẹ ruột thực hiện thủ tục chuyển nhượng đất.

Nhưng ký ức Hà cho thấy ngược lại. Cô ấy nhớ mình từ chối, nhớ nói rõ: “Đất bà ngoại cho con, con không bán.”

Tôi gặp Hà ở bệnh viện. Thấy tôi, cô ấy hỏi: “Ông đi đâu từ sáng?”

Tôi bảo đi gặp người quen. Hà nhìn ra cửa sổ rồi bất ngờ nói: “Tôi không thích đàn ông mặc áo kẻ.”

Thành có chiếc sơ mi kẻ xanh ba năm trước hay mặc. Tôi hỏi tại sao. Hà ôm trán, mặt đau đớn: “Không biết. Chỉ cần nghĩ đến áo ấy là đầu rất đau.”

Rồi cô ấy nói: “Trong đầu hiện ra tiếng ai đó cãi nhau.”

Tôi hỏi cãi chuyện gì. Hà nhắm mắt, thở chậm rồi nói hai chữ: “Bán đất.”

Tôi tìm bà Hường. Đặt giấy ủy quyền trước mặt, bà nhìn thấy là mặt cứng lại. Tôi hỏi: “Mẹ có muốn nói không?”

Bà cúi xuống. Tôi nói: “Đất Hà đã bán, tiền về tài khoản mẹ, một phần trả nợ cho Thành. Chữ ký Hà có dấu hiệu không phải cô ấy ký.”

Bà Hường lau mặt, không phủ nhận. Tôi hỏi tại sao. Bà nói nhỏ: “Mẹ không còn cách nào.”

Tôi tức giận: “Không còn cách nào thì lấy tài sản con gái sao?”

Bà khóc. Chủ nợ tìm đến tận nhà, chửi bới, dọa vợ con Thành. Bà sợ con trai xảy ra chuyện nên van Hà giúp.

Tôi hỏi: “Mẹ có biết cái giá Hà phải trả không?”

Bà khóc: “Không ai muốn mọi chuyện thành thế này.”

Tôi hỏi thẳng: “Vậy mẹ muốn chuyện gì? Mẹ chỉ muốn Hà ký giấy hay muốn cô ấy biến mất?”

Bà hoảng sợ, lắc đầu: “Không, mẹ không bao giờ muốn nó chết.”

Tôi hỏi: “Vậy cốc nước là gì?”

Bà quay mặt đi. Tôi nói Hà nhớ bữa cơm, vị đắng, Thành bắt ký, người đàn ông lạ đến sau. Bà nghe “người đàn ông lạ” thì cứng người.

Tôi hỏi người đó là ai. Bà nói không biết. Tôi nhắc nếu Hà còn sống, chuyện không còn là chuyện gia đình. Đã có người phụ nữ khác chết chôn dưới tên Hà.

Bà khóc nhiều hơn: “Mẹ chỉ muốn nó ngủ một lúc.”

Tôi lạnh sống lưng. Tôi hỏi ai đưa thuốc. Bà không trả lời. Tôi hỏi Thành phải không. Bà im.

Ngoài cổng có tiếng xe máy. Thành bước vào. Thấy tôi, giấy tờ trên bàn, mẹ, mặt cậu ấy đổi ngay. Bà Hường chạy đến chỗ con trai. Thành quát nhỏ: “Mẹ đã nói gì?”

Tôi hỏi Thành: “Giấy ủy quyền ai làm?”

Cậu ấy đáp không biết. Tôi hỏi tiền bán đất ai dùng. Thành nói mẹ đưa trả nợ. Tôi hỏi Hà có đồng ý không. Thành cúi mặt.

Bà Hường bất ngờ quỳ xuống giữa nền nhà. Tôi bước tới đỡ, bà gạt tay ra: “Trọng, mẹ xin con, đừng hỏi nữa.”

Tôi hỏi: “Mẹ xin cho Thành hay xin cho chính mẹ?”

Bà không trả lời. Thành mặt trắng bệch. Một lúc sau, bà Hường nói câu khiến tôi biết chuyện còn sâu hơn mảnh đất và chữ ký giả: “Mẹ tưởng đêm đó con Hà không còn sống nữa.”

Tôi chết lặng. Tôi hỏi: “Ai nói với mẹ Hà chết?”

Bà Hường ngẩng lên nhìn Thành.

Tôi quay sang Thành: “Người đàn ông đến nhà hôm đó là ai?”

Thành im rất lâu rồi nói: “Khải, người từng làm việc cho chủ nợ của em.”

Tôi tìm chủ trạm xăng gần khúc cua nơi xe rơi. Con trai ông chủ có thói quen sao lưu dữ liệu camera vào ổ cứng khi thay hệ thống. Chúng tôi mất gần một ngày mở thư mục cũ.

Khoảng hơn 9 giờ tối đêm Hà mất tích, chiếc xe cùng kiểu, cùng màu, biển số trùng xe Hà xuất hiện ở góc camera. Một người đàn ông bước xuống ghế lái. Hình ảnh tối, mưa dày, không rõ mặt nhưng dáng người không giống Hà.

Ghế phụ có một người phụ nữ. Cô ấy mặc áo khoác sáng màu giống Hà mặc ngày mất tích.

Nhân viên trạm xăng năm đó được tìm lại. Anh ấy nhớ chiếc xe vì mưa lớn, người đàn ông mua xăng tiền mặt, người phụ nữ trong xe trông rất lạ. Anh nhìn sang thấy cô ấy cúi gằm mặt như say hoặc rất mệt. Người đàn ông nói vợ bị say xe.

Tôi hỏi người đàn ông có phải Thành không. Anh nói không chắc nhưng dáng cao hơn Thành. Tôi đưa ảnh Khải, anh nhìn lâu rồi bảo khá giống.

Tôi đề nghị già lại hồ sơ của Hạnh. Chị Hạnh năm ấy 42 tuổi, sống ở huyện Giáp Danh, làm phụ bếp. Gia đình khai chị rời nhà sau mâu thuẫn chồng. Một tuần trước tai nạn, chị được báo mất tích.

Tôi gặp gia đình Hạnh. Mẹ chị ngoài 70, sống trong nhà cấp bốn cũ. Bà giữ ảnh con gái trong khung gỗ đặt cạnh bàn thờ tổ, không lập bàn thờ riêng vì vẫn tin con còn sống. Bà nói câu tôi khó quên: “Nhà tôi chưa thấy xác thì chưa coi là chết.”

Kết quả đối chiếu có. Thi thể chôn dưới tên Thu Hà không có quan hệ huyết thống với bà Hường. Mẫu đối chiếu gia đình Hạnh cho kết quả phù hợp quan hệ huyết thống mức rất cao.

Người nằm trong mộ suốt ba năm có khả năng chính là Hạnh.

Tôi gặp Thành lần cuối. Tôi đặt ba thứ: ảnh camera trạm xăng, kết quả xác minh danh tính Hạnh, ảnh Hà đang điều trị.

Tôi bảo: “Đến lúc em phải chọn. Hoặc tự nói hết, hoặc để từng chứng cứ nói thay em.”

Thành nhìn ba tờ giấy rất lâu. Cuối cùng Thành cúi đầu: “Đêm đó chị Hà chưa chết.”

Thành kể sau khi Hà uống cốc nước có thuốc, bắt đầu choáng, cậu ấy vẫn hy vọng ép chị ký. Nhưng Hà không mất ý thức hoàn toàn. Cô ấy biết Thành làm gì, đẩy giấy xuống đất, dọa báo tôi.

Thành hoảng. Cậu ấy gọi Khải. Khải từng giúp đòi nợ, giữ người, gây sức ép. Thành nghĩ chỉ cần đưa Hà đi một hai ngày, giữ kín, đợi bán đất xong đưa về.

Hơn 8 giờ tối, Khải đến bằng bán tải cũ. Hà gần như không tự đi được. Thành cùng Khải dìu ra xe. Bà Hường đứng hiên khóc, không ngăn.

Sau đó Khải hỏi chìa khóa xe Hà. Thành đưa. Khải nói để xe ở nhà tôi sẽ biết Hà chưa về, tìm đến trong đêm. Phải tạo cảm giác Hà tự lái xe rời nhà.

Tôi hỏi ai nghĩ cho xe xuống suối. Thành cúi đầu: “Khải.”

Tôi hỏi người phụ nữ tên Hạnh từ đâu. Thành nói không biết Khải đưa Hạnh vào kế hoạch từ đầu. Tối đó Khải rời đi, quay lại cùng một phụ nữ không tỉnh táo.

Thành không hỏi sâu.

Tôi hỏi: “Không hỏi hay không muốn hỏi?”

Thành khóc: “Lúc đó em chỉ muốn mọi chuyện xong nhanh.”

Sau khi đưa Hà lên bán tải, Khải chở cô ấy hướng ngược tuyến đường ra suối. Họ đi về căn nhà bỏ trống gần vùng đồi.

Thành đi theo một đoạn rồi quay về lấy giấy tờ và xe Hà. Khoảng 9 giờ tối, Khải nhận xe, Thành về nhà mẹ.

Rạng sáng, Khải gọi Thành báo xe gặp chuyện, bảo coi Hà như đã chết. Thành hoảng hỏi chị đâu. Khải nói không cần biết, chỉ cần im.

Sáng hôm ấy, Thành về nhà mẹ, quần áo dính bùn. Khải nói có một phụ nữ chết trong xe. Nếu rút lại, tất cả vào tù.

Thành hỏi đó là ai. Khải bảo “một người không ai tìm”. Thành tin, hoặc chọn tin vì quá sợ.

Tôi hỏi: “Em biết có người chết mà vẫn ký nhận đó là chị Hà?”

Thành cúi đầu. Cậu ấy nói hôm thi thể tìm thấy, Khải gọi trước, bảo hình dạng không rõ, chỉ cần Thành xác nhận là Hà thì mọi chuyện khép lại.

Thành vào nhận dạng, nhìn thi thể người phụ nữ xa lạ, vẫn ký tên chị mình.

Tôi hỏi: “Lúc đó em có nghĩ đến mẹ người phụ nữ ấy không?”

Thành khóc: “Không.”

Nhưng vẫn còn câu hỏi lớn. Nếu Hà bị giữ ở nhà vùng đồi, vì sao cuối cùng cô ấy xuất hiện cách đó hàng trăm cây số, lang thang, mất trí nhớ?

Thành kể sáng hôm sau cậu ấy muốn gặp chị, Khải cấm. Khải bảo Hà tỉnh một phần, liên tục đòi về, gọi tên tôi. Nếu Hà về lúc ấy, Thành hết đường sống.

Hai ngày sau, Khải báo đã chuyển Hà đi nơi khác. Thành hỏi đi đâu, Khải không nói, chỉ bảo càng xa càng tốt.

Thành nói cậu ấy van Khải đừng làm hại chị. Khải hứa chỉ đưa Hà đến nơi khác, đợi mọi việc lắng rồi cho về.

Nhưng sau đó Khải mất liên lạc gần một tuần. Khi liên hệ lại, hắn nói Hà bỏ trốn trong lúc di chuyển. Thành hỏi tìm ở đâu, Khải bảo không tìm thấy.

Đây là lúc nếu Thành còn chút trách nhiệm, cậu ấy phải báo công an, nói với tôi, tìm chị. Nhưng cậu ấy không.

Cậu ấy im vì tang lễ đã tổ chức, giấy tờ đất đang làm, cả nhà tin Hà chết. Nếu nói Hà còn sống, tất cả lộ.

Thành chọn giữ cái chết giả tồn tại.

Khoảng bốn tháng sau tang lễ, Thành nhận tin từ người quen Khải rằng có phụ nữ giống Hà xuất hiện gần vùng biên, tinh thần không bình thường, lang thang quanh chợ. Thành tự đi đến.

Cậu ấy thật sự thấy một người từ xa, phụ nữ gầy, tóc dài rối, ngồi nép bên mái hiên.

Tôi hỏi: “Em chắc đó là Hà không?”

Cậu ấy khóc nhiều hơn rồi gật đầu.

Tôi hỏi: “Tại sao em không đưa chị về?”

Thành ôm mặt, nói câu tôi không quên: “Vì lúc đó đất bán rồi, tiền trả nợ rồi. Nếu chị về, tất cả bọn em đều xong.”

Sự thật tàn nhẫn nhất là có người biết Hà còn sống, tận mắt thấy cô ấy, nhưng vì sợ trả giá cho việc mình làm, chọn quay lưng bỏ chị ruột giữa nơi xa lạ.

Đó là lý do Hà lang thang thêm gần ba năm, ôm búp bê, gọi mình là Lan, quên rằng cách hàng trăm cây số có người chồng tối nào cũng thắp hương trước bàn thờ mình.

Khi mọi chuyện rõ, phần còn lại không thể đóng cửa bảo nhau. Thành, bà Hường và người liên quan phải làm việc với cơ quan chức năng.

Ngày đón Hà về nhà, trời nắng nhẹ. Hà ngồi trên xe, ôm búp bê, nhìn ra cửa kính suốt đường. Xe dừng trước cổng, cô ấy không xuống ngay. Tôi cũng không giục. Tôi mở cửa đứng chờ.

Hà nhìn cổng, hàng cây trước sân, bậc tam cấp. Một lúc sau, cô ấy hỏi: “Nhà mình à?”

Tôi gật.

Hà bước xuống rất chậm. Vào phòng khách, cô ấy đứng yên, nhìn tủ gỗ, bàn, đồng hồ treo tường. Có thứ nhận ra, có thứ không. Cô ấy đến ghế cạnh cửa sổ, chạm thành ghế: “Em từng ngồi đây.”

Tôi cười. Rồi Hà nhìn góc nhà nơi Minh Anh hay ngồi chơi. Cô ấy ôm búp bê chặt hơn.

Việc khó nhất ở tầng hai. Bàn thờ Hà vẫn đó. Ba năm tôi chưa dám tháo. Tôi hỏi: “Em muốn lên không?”

Hà không hiểu. Tôi nói trên đó có thứ anh cần cất.

Cô ấy theo tôi lên cầu thang. Đến gần phòng thờ, Hà chậm lại. Nhìn thấy ảnh mình đặt cạnh bát hương, cô ấy đứng chết lặng.

Hà hỏi: “Ai chết?”

Tôi không biết nên cười hay khóc: “Người ta từng nghĩ em chết.”

Hà nhìn ảnh rồi nhìn tôi: “Anh thờ em ba năm à?”

Tôi gật. Hà không khóc ngay. Cô ấy nhìn rất lâu, chạm khung ảnh: “Tội anh.”

Tôi bước tới bàn thờ, thắp nén hương cuối. Rồi tôi tháo di ảnh xuống. Tay run. Không sợ, mà vì tôi đang khép lại tang lễ kéo dài ba năm.

Tôi lau bụi khung ảnh. Hà đứng cạnh. Tôi hỏi: “Muốn giữ không?”

Cô ấy nói giữ. Tôi hỏi tại sao. Hà nói: “Đó cũng là em.”

Từ hôm đó, tôi học cách sống với người vợ không còn giống hệt người vợ cũ. Có sáng Hà nhớ tôi là chồng. Có hôm gọi ông Trọng. Có lúc nấu món cũ. Có lúc đứng giữa bếp quên mình định làm gì. Những lúc ấy tôi không giải thích dài: “Em đang ở nhà.”

Bà Hường sau đó xin gặp Hà. Bà vừa nhìn thấy con đã quỳ xuống khóc. Hà không chạy lại ôm mẹ. Cô ấy chỉ ngồi nhìn. Bà xin lỗi rất nhiều. Hà nghe hết rồi nói một câu rất nhỏ: “Con chưa nhớ hết.” Bà Hường gật. Hà nói tiếp: “Nhưng con nhớ cốc nước.” Bà Hường khóc đến không ngồi nổi.

Hà không nói tha thứ, cũng không nói không tha. Cô ấy chỉ bảo: “Mẹ về đi.”

Với Thành, Hà chưa muốn gặp.

Còn về chị Hạnh, sau khi danh tính được xác nhận, gia đình chị được làm thủ tục đưa chị về đúng tên. Ngày cải táng, mẹ chị Hạnh đứng trước phần mộ khóc rất lâu: “Cuối cùng con cũng về đúng nhà.”

Có người mất ba năm mới được trả lại tên. Có người mất ba năm mới được trả lại nhà.

Bây giờ Hà vẫn đang điều trị và tập sống lại từng ngày. Một buổi tối, Hà hỏi tôi: “Nếu em không nhớ lại hết thì sao?”

Tôi nói: “Thì không cần nhớ hết.”

Cô ấy hỏi: “Anh không buồn à?”

Tôi bảo: “Buồn chứ. Nhưng anh không cần em trở thành đúng người của ba năm trước. Anh chỉ cần người đang ngồi đây.”

Cô ấy cười. Nụ cười chưa giống hoàn toàn ngày xưa, nhưng tôi thấy như thế là đủ.

Trên tầng hai, bàn thờ Hà đã được dỡ khung ảnh cũ. Chỉ còn bàn thờ nhỏ của Minh Anh. Thỉnh thoảng Hà lên thắp cho con một nén hương. Rồi đứng rất lâu. Con búp bê được đặt bên cạnh.

Một hôm, Hà quay sang hỏi tôi: “Anh có nghĩ con mình biết mẹ về rồi không?”

Tôi nói: “Anh nghĩ con biết.”

Hà gật rồi nắm tay tôi.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!