Mẹ cầ/n 800 triệu gh/ép th/ận – tôi bán tuổi trẻ làm chồng h/ờ của sếp và cái kết không ai ngời tới…..
Cánh cửa gỗ đóng sầm. Tiếng khóa xoay hai vòng. Quyên rút chìa bỏ vào ngăn kéo tủ trang điểm. Cô quay lại, tóc còn ướt, váy ngủ lụa mỏng dài ngang gối. Giọng lạnh như thép:
“Tôi đã 38 tuổi rồi. Nếu bây giờ không sinh con thì cơ thể sẽ không còn đủ điều kiện y tế để mang th/ai an toàn nữa.”
Tôi đứng giữa phòng ngủ rộng, chăn gối còn ôm trong tay. Hai mươi hai tuổi. Vừa ký hợp đồng hôn nhân g/iả chưa đầy hai ngày. Tiền 2 tỷ đã chuyển. Mẹ tôi sắp được ghép thậ/n. Và bây giờ cánh cửa đã khóa.
Tôi lùi một bước, lưng chạm tường. Cô bước tới, cởi dây buộc eo. “Thực hiện nghĩa vụ đã ký. Không được làng tránh.”
Đêm tân hôn không có lời yêu đương. Chỉ có sự cuồng nhiệt của một thanh niên hừng hực sức trẻ và khao khát quyền lực của nữ giám đốc. Gần năm giờ sáng cô quay lưng ngủ. Tôi nằm ngửa nhìn trần, chấp nhận cuộc sống mới: chồng hờ, công cụ sin/h sả/n được trả giá bằng mạng sống m/ẹ.
Ba tuần trước, tôi vừa cầm bằng xuất sắc khoa Công nghệ thông tin ra cổng trường thì điện thoại reo. Mẹ ngấ/t ở chợ. Bệnh viện báo su/y thậ/n giai đoạn cuối. Chỉ còn cách ghép thậ/n. 800 triệu. Bố mất sớm. Hai mẹ con sống bằng gánh rau. Tôi làm đủ nghề suốt đại học mà tiết kiệm chẳng bao nhiêu.
Tôi gõ cửa từng nhà họ hàng, bạn bè. Ai cũng lắc đầu. Bác hai nói vốn đã đổ hết vào gạch men. Cô ba bảo đang gánh nợ ngân hàng. Không ai muốn cho một thằng nghèo vay số tiền lớn chữa bệ/nh na/n y.
Đêm thứ tư làm bốc vác dưới mưa, một chiếc xe đen dừng lại. Người phụ nữ trong xe nhìn tôi. Sáng hôm sau tôi thấy cô ấy ở khoa sả/n bệnh viện. Rồi tôi được gọi phỏng vấn tập đoàn Alpha. Đang ngồi chờ thì nghe tiếng cãi vã trong phòng họp. Hội đồng quản trị é/p tổng giám đốc Quyên phải kết hôn ngay, nếu không sẽ bãi nhiệm vì 38 tuổi chưa có người thừa kế.
Cửa mở. Chính người phụ nữ ấy bước ra. Cô dừng lại nhìn tôi, rồi ra lệnh đưa tôi lên phòng riêng tầng 40.
Quyên không hỏi chuyên môn. Cô đẩy tập hợp đồng hôn nhân gi/ả sang. Ba năm. Sống chung biệt thự. Trong một năm đầu phải có con. Đứa trẻ thuộc về cô sau khi l/y h/ôn. Đổi lại 800 triệu viện phí và 1,2 tỷ tiền mặt.
Điện thoại reo. Bệnh viện báo mẹ phải lọ/c m/áu khẩ/n, nếu không đóng tiền sẽ ngừng máy th/ở. Tôi ký.
Sáng hôm sau chúng tôi đăng ký kết hôn. Chiều tôi dọn vào biệt thự. Tối cô khóa cửa.
Ngày đầu đi làm, tôi bị cô phê bình trước cả phòng vì mã nguồn thiếu bảo mật. Tối về tôi nấu phở. Cô ăn sạch bát, khen vừa miệng. Đêm đó cô không ép nữa.
Một tuần sau, dự án phần mềm chuyển tiền quốc tế bị lộ lỗ hổng. Ngân hàng đe kiện 50 tỷ. Tôi đề xuất lớp màng lọc dữ liệu. Quyên cấp quyền admin. Hai ngày hai đêm trong phòng máy chủ, cô mang cơm và cà phê, ngủ gục bên cạnh. Sáng thứ hai hệ thống an toàn. Ngân hàng ký nghiệm thu.
Rồi Phó phòng Hải đổ tội tôi xóa dữ liệu. Tôi chứng minh chính hắn làm. Camera ghi lại. Hắn bị sa thải.
Tối đó ở phòng nghỉ riêng tầng 40, cô kéo tôi vào, hôn. Lần đầu không vì hợp đồng.
Cuối tuần mẹ được ghép th/ận thành công. Quyên đến bệnh viện mang cháo. Tôi ôm cô giữa hành lang. Lần đầu vì biết ơn thật.
Tập đoàn Hoàng Đạt muốn hợp tác. Vinh – con trai họ – ôm vai Quyên, sai tôi pha cà phê như người hầu. Tôi phát hiện dự án AI của họ có lỗ hổng ch/ết người, sẽ chuyển dữ liệu khách hàng ra nước ngoài. Ở hội thảo tôi phản biện trực tiếp, chạy mã giả lập chứng minh. Vinh bẽ mặt. Quyên tuyên bố Alpha đủ sức tự phát triển.
Hội đồng quản trị triệu tập, ném ảnh chúng tôi đăng ký kết hôn. Ông Phát đòi l/y hô/n hoặc bãi nhiệm. Tôi trình Alpha Core – phần mềm chống gian lận do tôi tự viết, ba ngân hàng sẵn sàng trả hàng trăm tỷ bản quyền nếu tôi vận hành. Họ im.
Đêm đó Quyên uống rư/ợu. Tôi pha canh gừng. Cô khóc, ôm tôi. “Cảm ơn vì không bỏ mặc giữa bầy sói.” Chúng tôi lên giường. Lần này không có điều khoản.
……………………………………………
Hệ thống bị dò rỉ mã nguồn. Khách hàng đòi bồi thường 200 tỷ. Tôi truy vết: trưởng phòng phản bội nhận 500.000 đô từ công ty vỏ bọc của Hoàng Đạt, tài xế ông Phát đứng tên. Camera ghi Vinh giao cặp tài liệu. Tôi in báo cáo pháp y 50 trang.
Sáng đại hội cổ đông, ông Phát đòi bãi nhiệm. Tôi dẫn công an vào, chiếu bằng chứng. Vinh và ông Phát bị bắt tại chỗ.
Tôi được bổ nhiệm Giám đốc kỹ thuật toàn quốc. Quyên mang thai tám tuần. Bác sĩ bảo thai kỳ nguy cơ cao vì tuổi. Tôi buộc cô nghỉ dưỡng.
Mẹ lên thăm. Nghe hợp đồng giả, bà đòi ly hôn. Quyên thay đồ bộ, vào bếp nấu canh cua, thịt kho. Đưa giấy siêu âm. Mẹ khóc, chấp nhận.
Tháng thứ tám, nước ối vỡ sớm. Tôi lái xe cấp cứu. Mổ lấy thai. Bé trai 2,8 kg. Quyên qua cơn nguy.
Năm năm sau, Alpha Core chiếm 60% thị phần bảo mật ngân hàng. Tôi 27 tuổi, tổng giám đốc. Quyên 43, đã giao hết quyền, ngồi đọc sách dưới tán cây. Con trai năm tuổi chạy theo bóng. Chúng tôi bay Đà Lạt, đi thuyền trên hồ Tuyền Lâm.
Hoàng hôn, Quyên tựa đầu vào vai tôi, hỏi đùa có bao giờ hối hận không. Tôi dừng bước, đặt tay lên eo cô:
“Cảm ơn sếp vì đêm tân hôn năm ấy đã khóa chặt cửa phòng. Anh yêu em.”
Gió cao nguyên thổi. Mặt hồ vàng cam. Không còn hợp đồng. Chỉ còn ba người và quãng đường phía trước vẫn còn dài.





