Vợ Mang Thai Gần 6 Tháng Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đứng Chết Lặng Khi Biết Đứa Bé Là Con Mình – Nhưng Sự Thật Về 280 Triệu Khiến Tôi Hối Hận Cả Đời

Vợ Mang Thai Gần 6 Tháng Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đứng Chết Lặng Khi Biết Đứa Bé Là Con Mình – Nhưng Sự Thật Về 280 Triệu Khiến Tôi Hối Hận Cả Đời

Tôi đứng chết lặng giữa công trường dưới cái nắng gần bốn mươi độ. Cách tôi chưa đầy mười mét, người phụ nữ từng là vợ tôi đang cúi lưng ôm chồng gạch đỏ. Quần áo lấm lem bụi xi măng, tóc ướt mồ hôi dính vào má. Bụng cô ấy nhô rõ dưới lớp áo lao động rộng. Không phải vài tuần. Gần sáu tháng. Chúng tôi ly hôn chưa đầy sáu tháng. Đứa bé đã được hình thành khi chúng tôi vẫn còn ngủ chung giường.

Hạnh đặt chồng gạch xuống, ngẩng đầu. Ánh mắt cô ấy không sợ, không xấu hổ. Chỉ là ánh mắt của người nhìn thấy thứ mình đã cố trốn suốt nhiều tháng. Cô ấy cúi nhặt đôi găng tay, quay lưng bước đi. Tôi gọi. Cô ấy không dừng. Tôi bước nhanh theo. Lần này cô ấy dừng chân nhưng không quay đầu. Cổ tay xước đỏ, móng tay đầy bụi. Gầy đi rất nhiều, chỉ còn cái bụng nhô ra.

Tôi hỏi câu đến giờ vẫn thấy mình tàn nhẫn: “Con của ai?”

Hạnh quay lại. Không khóc, không giận. Chỉ nhìn rất lâu rồi hỏi: “Anh còn quyền hỏi câu đó sao?”

Một bà lớn tuổi từ lán công nhân chạy tới kéo Hạnh sang, trách đang mang thai mà còn bê nặng. Hạnh cười nhạt: “Không sao.” Bà ấy nhìn tôi hỏi: “Cậu là chồng của con Hạnh phải không? Nó nói bố đứa bé làm công an.”

Tôi đứng giữa nắng, hai bàn tay lạnh ngắt. Nếu lời bà ấy đúng, đứa trẻ trong bụng người vợ cũ đang còng lưng vác gạch có thể là con của chính tôi. Và nếu vậy, câu hỏi đáng sợ nhất không còn là tại sao Hạnh mang thai, mà là tại sao cô ấy thà mang con của tôi đi làm thuê còn hơn tìm đến người từng là chồng.

Tôi tên Nguyễn Minh Tuấn, ba mươi bảy tuổi, thiếu tá công an. Tám năm với Hạnh từng khiến tôi nghĩ mình may mắn. Cô ấy nhỏ người, da ngăm, nói vừa đủ nghe. Những năm đầu bình yên. Chúng tôi chưa có con. Có đêm Hạnh quay lưng nói nếu thật sự không có thì tôi cứ tìm người khác. Tôi giận kéo cô ấy lại. Tôi tin chỉ cần thương nhau thì vượt qua được.

Khoảng một năm cuối, khoảng cách xuất hiện. Hạnh xin nghỉ nhiều, đi sớm về muộn. Điện thoại cài mật khẩu. Có người gọi, cô ấy cầm máy ra ban công. Một lần gần nửa đêm tôi tỉnh dậy thấy cô ấy đứng ở bếp nói rất nhỏ: “Anh Khải cố giúp em thêm ít ngày, em sẽ tìm đủ tiền.” Thấy tôi, cô ấy tắt máy. Tôi hỏi Khải là ai. Cô ấy bảo người quen bên nhà. Tôi khó chịu nhưng không ép.

Mẹ tôi sống cùng. Mẹ nói dạo này Hạnh thay đổi, suốt ngày lén lút gọi đàn ông khác. Tôi gạt đi. Nhưng một ý nghĩ đã đặt vào đầu thì rất khó gỡ. Tôi nhìn thấy lịch sử cuộc gọi, mười mấy cuộc trong một tuần. Tôi hỏi thẳng. Hạnh vẫn chỉ bảo khi nào xong sẽ nói. Chính câu ấy khiến tôi bắt đầu nghi.

Rồi một buổi tối khi tôi đang thay quần áo chuẩn bị đi trực, mẹ gõ cửa, mặt tái. Bà hỏi tôi có lấy tiền trong tủ của bà không. Tôi nói không. Mẹ bảo số tiền bà cất trong chiếc túi vải ở ngăn dưới tủ đã biến mất. Tôi hỏi bao nhiêu. Bà nhìn thẳng vào tôi rồi nói: “Hai trăm tám mươi triệu.” Tôi đứng chết lặng. Đó là tiền mẹ dành dụm nhiều năm. Mẹ nói sáng hôm trước bà còn kiểm tra, tiền vẫn ở đó. Đến chiều mở tủ thì chỉ còn chiếc túi trống. Tôi hỏi ai biết chỗ cất. Mẹ im lặng rồi nói rất chậm: “Trong nhà này ngoài mẹ với con chỉ có Hạnh từng vào phòng mẹ dọn tủ.”

Ngay lúc ấy ngoài sân có tiếng cổng mở. Hạnh đi làm về. Thấy mẹ và tôi đứng giữa phòng thì dừng lại. Mẹ nhìn con dâu. Tôi nhìn người phụ nữ đã sống với mình tám năm. Và trong đầu tôi khi ấy, tất cả những cuộc điện thoại với Khải, những lần xin nghỉ, những khoản chuyển tiền bí mật bỗng kết nối với nhau theo một cách đáng sợ. Tôi không biết rằng từ khoảnh khắc đó gia đình tôi đã bước đến gần một cái vực. Và người đầu tiên đẩy Hạnh về phía mép vực ấy không phải mẹ tôi. Là tôi.

……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇

Hạnh vừa bước qua cửa đã cảm nhận được không khí. Mẹ đứng cạnh bàn gỗ, hai tay siết chặt. Tôi đứng gần cầu thang. Hạnh hỏi khẽ: “Có chuyện gì vậy anh?” Tôi không trả lời ngay. Mẹ lên tiếng trước. Bà hỏi Hạnh chiều hôm qua có vào phòng bà không. Hạnh gật đầu. Mẹ đi thẳng vào chuyện: số tiền hai trăm tám mươi triệu đã mất. Hạnh đặt túi thức ăn xuống, hỏi mẹ đã kiểm tra kỹ chưa. Mẹ cười buồn và cay: tiền bà tự tay đếm, tự tay bọc hai lớp túi. Hạnh quay sang tôi: “Anh nghĩ sao?” Tôi hỏi ngược lại hôm qua em vào phòng mẹ bao lâu. Hạnh trả lời khoảng mười phút. Mẹ chen vào: đúng, khoảng thời gian đó chỉ có Hạnh ở nhà.

Hạnh nói chậm: “Con không lấy tiền.” Tôi bảo nếu không lấy thì cùng kiểm tra camera. Nhà có ba camera. Tôi mở ứng dụng. Khoảng bốn giờ mười hai chiều hôm trước, camera ghi Hạnh từ dưới nhà đi lên tầng hai. Sau đó hình ảnh dừng. Toàn bộ dữ liệu từ bốn giờ mười bốn đến năm giờ một biến mất. Bốn mươi bảy phút. Khi hình ảnh trở lại, Hạnh đang từ bếp bước ra cầm điện thoại. Tôi hỏi cô ấy có biết vì sao camera mất đúng bốn mươi bảy phút không. Hạnh lắc đầu. Mẹ lập tức nói: vậy thì còn gì nữa.

Tôi hỏi Hạnh mấy khoản tiền trước đây chuyển đi là cho ai. Hạnh vẫn im lặng. Cô ấy hỏi: “Anh cũng nghĩ em lấy à?” Tôi nói tôi chỉ muốn cô ấy giải thích. Hạnh đáp: “Em không thể nói.” Chỉ bốn chữ ấy thôi. Với tôi lúc đó chẳng khác nào lời thú nhận. Hạnh mở điện thoại đưa cho tôi. Lịch sử giao dịch có khoản hai trăm sáu mươi triệu chuyển vào cách đó hơn một tuần. Ngay trong ngày Hạnh đã chuyển đi hai trăm năm mươi triệu. Con số gần đến mức làm tôi lạnh cả sống lưng. Tôi hỏi khoản hai trăm sáu mươi triệu từ đâu. Hạnh nói đó là tiền của cô ấy. Tôi hỏi ai chuyển. Hạnh lại nói: “Em không thể nói.” Tôi đập mạnh tay xuống bàn. Lần đầu tiên trong tám năm tôi làm như vậy trước mặt Hạnh. Cô ấy khóc, giọng rất nhỏ: “Em đang nói thật. Em không lấy tiền của mẹ.”

Sáng hôm sau Hạnh lặng lẽ xếp mấy bộ quần áo vào chiếc túi nhỏ rồi nói muốn sang nhà bạn vài hôm. Trước khi đi, cô ấy đứng ở cửa rất lâu. Tôi biết cô ấy đang chờ. Có lẽ chỉ cần tôi gọi tên cô ấy, cô ấy sẽ chưa bước ra. Nhưng tôi không gọi. Cánh cửa đóng lại. Tiếng khóa vang lên rất nhẹ. Một mái nhà tám năm bắt đầu vỡ thật sự.

Khoảng mười ngày sau Hạnh đồng ý về nói chuyện. Chiều hôm ấy trời có mưa. Hạnh bước vào cổng với chiếc áo khoác mỏng đã ướt hai vai. Cô ấy gầy hơn trước. Câu đầu tiên tôi hỏi là em đã nghĩ kỹ để giải thích chưa. Hạnh mở túi lấy ra một tập giấy. Đó là đơn ly hôn. Tôi chết lặng. Cô ấy đặt một bản trước mặt tôi, bảo nếu tôi đã tin cô ấy là người như vậy thì sống tiếp chẳng còn ý nghĩa. Tôi bảo ly hôn thì ly hôn. Hạnh cầm bút ký tên. Nét chữ gọn, thẳng và không run. Tôi cũng ký. Chỉ mất chưa đến năm giây. Tám năm vợ chồng được đặt vào hai chữ ký.

Sáu tháng sau, khi nhìn Hạnh còng lưng giữa công trường với cái bụng đã lớn, tôi mới hiểu tờ đơn ly hôn ấy không kết thúc điều gì cả. Tôi tìm đến phòng trọ của cô ấy. Hạnh mở cửa, một tay giữ cánh cửa, tay kia đặt lên bụng. Tôi hỏi em được mấy tháng rồi. Bà chủ trọ đi qua nói Hạnh đang gần sáu tháng, thai yếu mà cứ cố đi làm. Gần sáu tháng. Thời điểm thụ thai chắc chắn nằm trước ngày chúng tôi ly hôn.

Tôi hỏi thẳng đứa bé có phải con anh không. Hạnh không trả lời. Cô ấy nói: “Khi nào anh tìm được sự thật về hai trăm tám mươi triệu thì hãy quay lại hỏi em đứa trẻ là con ai.”

Tôi quyết định tìm Khải. Người đàn ông ấy đang làm nghề sửa điện lạnh ở một huyện cách thành phố gần bảy mươi cây số. Khi tôi giới thiệu mình là chồng cũ của Hạnh, Khải chỉ nói: “Cuối cùng cậu cũng tìm tôi.” Ông ấy bảo trước đây ông là anh rể của Hạnh. Vợ ông tên Hoa là chị gái cùng mẹ khác cha với Hạnh, mất hơn bốn năm trước vì bệnh. Hai chị em có một đứa cháu tên Nam bị bệnh về máu nặng, phải điều trị kéo dài. Suốt gần bốn năm Hạnh đều đặn gửi tiền cho cháu mình. Những cuộc điện thoại lúc tối muộn, những khoản chuyển tiền, những lần xin nghỉ đều vì Nam. Hai trăm sáu mươi triệu Hạnh chuyển đi chính là tiền bán đất thừa kế và vay bảo hiểm để cứu cháu. Không liên quan gì đến tiền của mẹ tôi.

Tôi về nhà kiểm tra lại hệ thống camera. Nhật ký cho thấy thiết bị đăng nhập và xóa dữ liệu bốn mươi bảy phút trùng với điện thoại của Thủy, em gái tôi. Tôi gọi Thủy sang. Nó quỳ xuống giữa nền nhà và thú nhận: tiền của mẹ là nó lấy. Nó góp vốn đầu tư bị lừa, nợ hơn ba trăm triệu, sợ chồng biết nên lấy tiền mẹ. Nó xóa camera vì sợ bị phát hiện. Hạnh biết Thủy có mặt hôm đó nhưng không tố cáo. Một tuần sau khi tiền mất, Thủy đã thú nhận với mẹ. Mẹ biết Hạnh vô tội trước khi tôi ký đơn ly hôn nhưng vẫn chọn im lặng để bảo vệ con gái ruột.

Tôi mang sự thật đến gặp Hạnh. Cô ấy không bất ngờ. Cô ấy nói: “Gia đình mình tan vì anh không tin em.” Tôi hỏi về đứa trẻ. Hạnh đưa cho tôi phiếu khám thai. Thời điểm hình thành cái thai nằm trước ngày cô ấy rời nhà. Đứa bé là con tôi. Tôi khóc trước mặt Hạnh lần đầu tiên sau rất nhiều năm. Tôi xin cô ấy quay về. Hạnh lắc đầu: “Anh có thể làm cha của con. Nhưng chuyện đó không có nghĩa anh tự nhiên trở lại làm chồng của em.”

Hạnh đưa cho tôi một chiếc máy ghi âm nhỏ. Tối hôm đó tôi nghe. Trong đó là cuộc nói chuyện giữa Hạnh và mẹ tôi trước ngày ký đơn. Mẹ thú nhận Thủy lấy tiền và đề nghị Hạnh nhận tội thay để cứu gia đình con gái ruột. Hạnh từ chối nhận tội nhưng cũng không tố cáo. Cô ấy chỉ muốn xem tôi sẽ chọn tin ai. Tôi đã thất bại.

Tôi đến phòng trọ lần nữa. Hạnh đang gấp quần áo trẻ con. Tôi nói xin lỗi. Cô ấy nói thời gian đầu sau ly hôn cô ấy từng chờ tôi. Có những đêm bụng đau cô ấy mở điện thoại nhìn tên tôi rồi tắt đi. Bây giờ không còn chờ nữa. Cô ấy sẽ cho tôi biết lịch khám của con. Sau khi sinh tôi có thể thực hiện trách nhiệm của một người cha. Nhưng chuyện trở lại làm vợ chồng cô ấy chưa thể hứa.

Ngày Hạnh chuyển đi, tôi đến giúp mang đồ. Đồ đạc chẳng có bao nhiêu. Một chiếc vali, một thùng quần áo trẻ con, một chiếc nôi gấp. Trước khi lên xe, Hạnh quay lại nhìn tôi. Cô ấy nói: “Tuấn, em không biết sau này chúng ta sẽ thế nào.” Tôi gật đầu. Chỉ cần con sinh ra khỏe mạnh. Hạnh đặt tay lên bụng. Đứa bé lúc đó lại đạp. Cô ấy hỏi tôi có muốn chạm thử không. Tôi đưa tay rất chậm đặt lên bụng cô ấy. Một cú đạp nhỏ chạm vào lòng bàn tay. Tôi không kìm được nước mắt. Suốt tám năm tôi từng mong khoảnh khắc ấy. Đến khi có được, tôi và mẹ của con mình đã không còn là vợ chồng.

Tôi đứng nhìn xe chở Hạnh rời đi. Lòng đau đến lạ nhưng lần này tôi không còn tự lừa mình. Chính sự yếu đuối của tôi trước lời mẹ, sự tự ái của một người chồng đã đẩy người phụ nữ đang mang con tôi bước khỏi cửa. Sự thật đã tìm ra. Nhưng có những cánh cửa một khi đã đóng, sự thật chỉ giúp ta hiểu vì sao nó đóng. Không có nghĩa ta còn quyền mở nó.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!